Đến bao giờ Anh mới thôi bận Yêu Người Cũ
Tôi cũng đã thử chờ đợi....nhưng cuối cùng người bỏ rơi tôi là anh ấy chứ không phải thời gian... ( Trích "Đáng tiếc không phải là anh" )…
Tôi cũng đã thử chờ đợi....nhưng cuối cùng người bỏ rơi tôi là anh ấy chứ không phải thời gian... ( Trích "Đáng tiếc không phải là anh" )…
Ngày xửa ngày xưa…
"Nơi ấy là nơi chúng ta đã từng hẹn ước cớ sao giờ lại mỗi người một nơi""Hứa hẹn với nhau bao điều giờ lại không là gì của nhau"…
anh main nhà ta đầu thai thành con gì đó ko rõ giới tính .Năng lực có thể nhập vào bất cứ con gì(trừ con người). Đi phiêu lưu và gặp được nhiều em xinh ( BB cũng có mà Loli cũng có)…
Truyện được chia ra làm 6 phần, vài cái ngoài truyện, vài cái Extra và có thể có 1 chap riêng về H của cái cpl nha :))Đây là những tác phẩm tiếp theo của mình dành cho cái Couple của ta :))) , mong các bạn ủng hộ những tác phẩm của mình.Nếu mình có gì sai thì các bạn cứ góp ý cho mình để mình biết và chỉnh sửa để cho fic nó được hay và hoàn chỉnh hơn nữa :D…
hãy chắc chắn rằng khi bạn bấm vào có nghĩa là bạn đã vứt não đi…
Mời các bạn thêm mô tả cho câu chuyện của mình nhé . Mới lần đầu viết nên còn nhiều thiếu sót ạ…
Có một câu chuyện như thế này, để tôi kể bạn nghe :Anh - một Tổng giám đốc 21 tuổi. Cô - một cô gái 18 tuổi đầu óc không mấy giống người thường. Họ chạm mặt nhau trong hoàn cảnh trời ơi đất hỡi và cái nhìn về nhau đương nhiên là không có mấy thiện cảm Thế rồi cùng một hôm, họ phát hiện ra cả hai sẽ là bạn học của nhau. Và trời ạ, anh đã trở thành một học sinh 18 tuổi, uy phong của Tổng tài nay còn đâu.Không được để lộ thân phận Dã Lang ... nhưng lại không thể để kẻ khác xem thường. Ấy, thế là anh nổi tiếng toàn trường với cái danh cold boy... Haizzz, thật mất mặt quá đi.Còn đang đau đầu vì vấn đề đó thì cặp oan gia ngõ hẹp chính thức nhận được thông báo: họ_ sẽ chung một nhà. Là một nhà đấy !!!Thật không thể tin nổiVậy là mọi chuyện rắc rối bắt đầu từ đây, vô hình chung, anh đã kéo cô lún sâu vào trận đấu sinh tử của mình... Bao phen đẩy cô vào hoàn cảnh nguy hiểm dở khóc dở cười... Thời gian liệu có xoá nhoà được vết thương trong lòng.…