Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
anh main nhà ta đầu thai thành con gì đó ko rõ giới tính .Năng lực có thể nhập vào bất cứ con gì(trừ con người). Đi phiêu lưu và gặp được nhiều em xinh ( BB cũng có mà Loli cũng có)
Tên: Nữ Nhân của Thị Trưởng - 市长的女人Tác giả : Phong Dã - 枫野Thể loại: bách hợp, đô thị tình duyên, 1x1, HECouple: Tiêu Ý Hàn - Tô NinhEdit: BlackObs a.k.a Tiềm Thuốc BắcHy vọng các bạn tôn trọng tên truyện cũng như nhân vật của câu chuyện, việc đổi tên nhân vật sẽ làm truyện mất đi vẻ đẹp của riêng nó : )---------------------------------------------https://www.wattpad.com/67112316-n%E1%BB%AF-nh%C3%A2n-c%E1%BB%A7a-th%E1%BB%8B-tr%C6%B0%E1%BB%9Fng-ch%C6%B0%C6%A1ng-1-l%E1%BA%A7n-%C4%91%E1%BA%A7u-g%E1%BA%B7p-m%E1%BA%B7t…
Nếu thấy truyện của mình hay, các bạn hãy vote cho truyện bằng cách nhấn ngôi sao và bình luận cho mình biết nhaAnh là Tổng giám đốc của tập đoàn Vũ thị, là người có tiếng nhất trong nước. Ngoài việc là một Tổng giám đốc được người người biết với vẻ lạnh lùng. Anh còn là thủ lĩnh của Bang Phong Thần mà ai nghe cũng phải khiếp sợ.Vũ Thiên Phong, 29 tuổi, chiều cao 1m80. Là người mà được tất cả các người phụ nữ đều ao ước.Khí chất phi phàm. Gương mặt hoàn mĩ. Đôi mắt chim ưng, chỉ cần liếc qua là biết người đối diện như thế nào. Chiếc mũi cao và đôi môi rất ít khi mỉm cười với aiKhông ai dám nhìn anh quá lâu hoặc nhìn thẳng vào mắt anh cảCô là thư ký của anh vừa được nhận vào làm từ công ty . Cô xinh đẹp, thông minh, sắc sảoHàn Tử Huyên, 25 tuổi. Chiều cao 1m70. Sở hữu vẻ ngoài hoàn mĩ. Thân hình rất đẹp. Những người đàn ông khác nhìn vào đều trầm trồ với vẻ đẹp của côNhưng..... khác so với vẻ bề ngoài. Bên trong Hàn Tử Huyên còn có rất nhiều bí mật phía sau....…
Tên: Nam chủ tỉnh tỉnh! Ngươi là của nữ chủ.Tác giả: Thanh Hoa Nhiên.Tình trạng convert: Đã xong.Tình trạng edit: Đã xong.Số chương: 103Nguồn: TangthuvienThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Huyền huyễn , Dị thế , Xuyên việt , Ngọt sủng , Xuyên thư , Xuyên thành nữ phụ.🌸🌸🌸🌸🌸🌸Lâm Thu không nghĩ tới, mới vừa một xuyên qua liền phải đối mặt một trường hợp tán đảm kinh hồn!Tên nam chủ thanh lãnh, cấm dục, không nhiễm bụi trần, vì sao lại nhìn chằm chằm nàng như lang như sói thế kia ?Lâm Thu: Uy! Nam chủ, tỉnh tỉnh lại! Ta là thê tử nữ phụ độc ác lót đường, không phải nữ chủ của ngươi đâu!Nam chủ: Là nàng.Lâm Thu:......??!!Sau này.Lâm Thu: Nam chủ, tỉnh tỉnh lại! Hãm hại nữ chủ là chuyện của nữ phụ ác độc ta, không phải của ngươi đâu!Lâm Thu: Nam chủ, tỉnh tỉnh lại! Ngươi giết sạch hết đám người đó làm sao ta châm ngòi ly gián được?!Lâm Thu: Nam chủ, tỉnh tỉnh lại! Ngươi là thủ lĩnh chính đạo, không phải BOSS! Không phải BOSS! Không phải BOSS!Cho nên cái truyện này còn có thể gọi là 《 giành đường vai ác, vai ác không có đường đi》PS: Nam chủ từ đầu đến cuối chỉ yêu có một mình Thu thu thôi nha!!!🌸🌸🌸🌸🌸🌸Editor: Cái hố này đúng...hố người luôn, nhân vật xuyên qua, đoạt xá từa lưa, mọi người xem nhớ bình tĩnh nha ! :))) Editor chỉ edit truyện song khiết thôi, nam nữ chủ đều 1vs1 nha !!!…
Gặp đã là một cái duyên và cùng nhau đi hết chặng đường dài lại là một cái duyên lớn.Kết hôn với chính khách nhưng cô chỉ làm dâu nhà hào môn trong chín mươi ngày. Đêm tân hôn, chồng cô uống rượu say bí tỉ. Một tháng sau, anh bận rộn tranh cử, vui vẻ với những người đẹp vây quanh. Ba tháng sau khi kết hôn, anh đặt cô dưới thân, biến cô thành “nửa người” thuộc về mình.Cô yêu thương, quan tâm từng li từng tí đến anh. Cô chua xót đau khổ nhưng vẫn ép bản thân ra vẻ hạnh phúc. Rồi ba cô bất ngờ nhảy lầu, biến cố hào môn xảy đến, khiến cô ra đi lặng lẽ với đôi bông ngọc trai đen. Nhiều năm trôi qua, cô trở thành tác giả tiểu thuyết ăn khách với quyển "Hào môn kinh mộng". Vào buổi tiệc mừng công của mình, trông thấy người đàn ông ngồi trên hàng ghế nhà đầu tư, cô đột nhiên hoang mang hoảng sợ...Người đó vươn tay tháo đôi bông ngọc trai đen của cô, cô muốn lấy lại, nhưng người đó thu tay về, nở nụ cười với cô, “Muốn lấy? Đêm nay đến phòng làm việc của tôi mà lấy.”.Cô ngỡ ngàng lùi từng bước về sau. Đôi mắt người đó vẫn sâu thẳm như ngày xưa, “Còn chín ngày nữa mới hết nghĩa vụ làm vợ của cô.”…