Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Truyện lấy bối cảnh tại Bắc Ninh, địa điểm có thật nhưng nội dung là hoàn toàn tưởng tượng.Lần đầu mình viết truyện, có gì mong các bạn bỏ qua ạ!!hCảm ơn rất nhiều vì đã dành thời gian đọc truyện.Truyện bựa lắm nha ae, đôi khi còn không chú trọng vào tcam nanu9, tại mình muốn ghi lại những kỉ niệm của năm tháng c2 thui. Từ c2, các câu chuyện ngoài lề sẽ là những chuyện xảy ra thật trong lớp học của mình, còn mạch cảm xúc cảu nanu9 mình vẫn sẽ tiếp tục ạ.…
Thanh xuân giống như ánh trăng, dù ở bên Trái Đất, vẫn luôn lặng lẽ chiếu sáng ai đó.Chúng ta thường nhìn thấy mặt trăng luôn dõi theo và ở bên Trái Đất. Uyển Nhi cũng như ánh trăng đó vậy, luôn tỏ sáng để có thể ở bên Đình Khang."Vào mùa đông năm đó, tôi đã có thể ở bên anh ấy như ánh trăng sáng đó rồi""Em chính là ánh trăng đã soi sáng cuộc sống của anh"…
Ba thập kỷ sau Đại Dịch Câm Lặng, nhân loại không còn tiếng trẻ thơ. Thế giới không chết vì bom đạn, mà chết trong sự im lặng của những chiếc nôi trống rỗng.Trong lòng đất, thành phố-boongke Cái Nôi vận hành dưới trật tự sắt đá của một siêu AI. Mọi cảm xúc đều là sai số. Mọi cá nhân đều là tài sản. Tình yêu là khái niệm bị nghiêm cấm.Hắn - Roric, một Kẻ Lùng Sục bị ruồng bỏ từ Vùng Đất Tẩy Trắng, mang trong mình bản năng sinh tồn hoang dại và sự căm ghét tuyệt đối với Cái Nôi.Nàng - Dr. Lena Valerius, nhà di truyền học xuất sắc nhất của Tầng Tháp, một sản phẩm hoàn hảo của lý trí và kỷ luật.Hai con người từ hai thế giới đối nghịch bị ép vào một chương trình "Ghép Giống" lạnh lẽo, một thí nghiệm tàn nhẫn để tạo ra đứa trẻ đầu tiên sau hàng thế kỷ. Họ là niềm hy vọng duy nhất để cứu vớt nhân loại.Nhưng khi "Dự án Phục Hưng" thành công, khi di sản tận thế thực sự ra đời, một câu hỏi lớn hơn được đặt ra: Đứa trẻ là tài sản của hệ thống, hay là con của họ?Giữa một thế giới tôn thờ logic, liệu tình yêu có phải là thứ vũ khí duy nhất? Và giữa trật tự an toàn của Cái Nôi và tự do chết chóc của Vùng Đất Tẩy Trắng, đâu mới là nơi cho một "gia đình"?…
" Thằng đấy không xứng với tớ "Ấy vậy mà "thằng đấy" lại đảo lộn hoàn toàn cuộc sống cấp Ba tươi đẹp của cô......Ngày đầu nhập học tại trường cấp Ba, Nguyễn An Tâm lại đụng mặt một tên láo xược chẳng ra gì. Cô nghĩ chắc con ông cháu cha mới vào được trường này.Vậy mà tên đó lại là thủ khoa môn trong khối cô, lại còn chung lớp.....Nghe nói từ lâu Trịnh Minh Triết lớp 11A1 đã có bạn gái, hơn nữa còn rất xinh đẹp, lại còn có thành tích xuất sắc, hình như là lớp trưởng lớp 11A1, Nguyễn An Tâm.Trịnh Minh Triết nghe mấy lời đồn thổi này cũng không phản đối, còn ngầm thừa nhận. Trong khi đó, "người bạn gái" của anh khi nghe đến lại xù lông, ai hỏi cũng chối đây đẩy.Tối hôm đó, "tên chó Triết" lại hôn cô đến nghẹt thở, thì thầm nói: "Còn chối nữa không?"…
An Vy - một cô gái sống nội tâm, ít bạn, vừa chuyển đến trường mới trong năm học lớp 11. Cuộc sống học đường ban đầu khá nhạt nhòa cho đến khi cô quen Duy - cậu bạn cùng lớp, năng động, ấm áp và luôn nở nụ cười rạng rỡ.Duy là người đầu tiên chủ động bắt chuyện, mượn sách, chia đôi hộp bánh, hay đơn giản hỏi: "Cậu ổn chứ?". Những quan tâm tưởng chừng nhỏ nhặt ấy khiến An Vy dần mở lòng. Cô thầm thích cậu nhưng không dám nói, chỉ âm thầm ghi lại mọi điều liên quan đến Duy trong một cuốn sổ tay nhỏ, gọi đó là "kỷ niệm đẹp của tuổi 17".Thế nhưng, khi tình cảm vừa chớm nở thì Duy đột ngột rời đi vì gia đình chuyển công tác. Không lời hứa hẹn, không giữ liên lạc - chỉ còn An Vy ở lại với những cảm xúc chưa kịp nói ra.Nhiều năm sau, Vy trở về nước trong khoảng thời gian dài du học. Giữa những ký ức ùa về, Vy hiểu ra: có những người đi qua không để ở lại, nhưng lại là đoạn thanh xuân đẹp nhất mà ta từng mượn - và mãi mãi không muốn trả.…
"Ê mày tao đẹp trai không?" Huy cầm gương ngắm nghía gương mặt của nó"Mày biết mày hỏi câu này trong ngày hôm nay bao nhiêu lần rồi không??" Tôi quay sang nhìn chằm chằm vào người con trai ấy. Hở tí là cầm gương lên soi xong hỏi có đẹp không, tôi đến mắc mệt với nó mất."Hình như 5.." Huy khoác tay, nghiêng đầu tựa vào vai tôi"Nếu không đẹp thì làm sao mà cướp được Na khỏi bọn con traitrai được, nói chung tao đẹp nhất rồi, mày không phải lo ai cướp tao khỏi mày vì t biết giữ thân mà!! " nói xong Huy vỗ ngực tự đắc"-"quá mệt mỏi với của nợ này rồi!! Nu9: Trần Lê Hà Ngọc Anh N9: Hoàng Gia Thiên Huy…
Tôi đứng đó đợi một hồi lâu, thật sự thì tôi không thích cảm giác đứng một mình ngoài đường chút nào. Nhưng vì chị Huyền đã hứa sẽ bù đắp cho tôi hai cây kem dưa lưới nên thôi đành vậy, tôi không ham ăn chút nào đâu, chị cho thì nhận.Ánh mắt đột nhiên thu về một cảnh tượng khiến tôi bị mù, phía xa xa kia hình như là quán bar, tôi thấy người đàn ông... À không trông trẻ lắm chỉ cỡ tuổi sinh viên, bạn ấy đang đi cùng một cô gái nào đó ăn mặc vô cùng gợi cảm, nhẹ nhàng mở cửa xe cho cô gái, trước khi đóng cửa xe còn cúi người xuống hôn một cái...Sau này tôi mới biết, cậu bạn ấy không phải là sinh viên và thậm chí còn lớn hơn tôi 1 tuổi.---Độ tuổi phù hợp: 18+…
Ngón tay thon dài của Đặng Nhật Minh vuốt ve những lọn tóc của tôi khiến tôi trở nên bối rối, tôi cố gắng né tránh đi động tác mập mờ này của nó một cách lịch sựNhg vờ như không hiểu tại sao tôi làm thế. Nó lại càng xích lại gần tôi hơn. Mùi hương thảo mộc thanh mát của nó nhẹ nhàng tràn ngập xung quanh đầu mũi tôiÔi tôi sẽ thích nó mất !Cái bản tính thèm muốn đc tình yêu thương, quan tâm khiến tôi cảnh giác cao độ với chính bản thân và nhgx người tôi yêu. Tôi sợ bị tổn thương, sợ bản thân do quá cô đơn nên rung động, sợ trái tim đã nát bị dẫm đạp thêm lần nữa, tôi biết ko phải ai cũng vậy nhưng tôi lại thuộc hội người hèn Nhgx suy nghĩ liên tục trào ra, mắt tôi ko kìm đc mà cay cay : ''Mày đừng làm thế nữa đc ko? '' vừa nói tôi vừa ép bản thân phân tán sự chú ý lên bài reading TA ''... '' Thay vì trả lời câu hỏi của tôi, Nhật Minh lại phát hiện ra sự thật ngu ngốc là tôi đg cố gắng cắm đầu vào bộ đề Ta, giả vờ giả vịt để kìm chế những giọt nước mắt ko lăn dài trên má ' 'Sao khóc? '' Nhật Minh bối rồi , nghiêng đầu cầm tờ tiền 500k lau đi giọt nước mắt mà tôi ko thể kiểm soát đc '' Do mày '' tôi nói cộc lốc Nhật Minh có vẻ sốc khi nghe câu nói đó từ tôi Anh nở một nụ cười rạng rỡ quen thuộc rồi vươn tay nhẹ nhàng đưa cho tôi một cốc Trà Đào Cam Sả đá lạnh bằng đôi bàn tay ấm áp của mìnhGiọng nói trầm ấm pha chút lười biếng của anh vang lên'' Vậy tha lỗi cho tớ nhá Nicotine Huyền '' Từ khoảng khắc đó trái tim tôi đã ko kìm đc mà đập loạn nhịp…
Thanh Xuân vừa trường Đặng Ngọc An Nhiên dù sống một mình nhưng cô luôn lạc quan vui vẻ, trải qua những năm tháng cấp ba có vui có buồn cùng với những người bạn Truyện tình ngây ngô hài xỉu của an Nhiên và Nguyễn Huỳnh Đức Minh…
- Văn án/ Nội dung:"Gạo thích hoa nào nhất? Con gái thường thích hoa hồng nhỉ?" Minh Anh hỏi tôiTôi lắc đầu, vốn dĩ trước đây đã nghe nhiều câu chuyện tình yêu về nó nhưng từ lúc biết đến tulip và cả ý nghĩa của nó tôi đã thay đổi hoàn toàn. Màn đêm buông xuống, cô bạn thân Minh Anh dẫn tôi đến trước một bức tượng lớn có hình trái tim rồi vội chạy đi. Tôi khá ngại vì chả thấy có ai đến, từ một hai người giờ cả đám đông vây lại.Từ trong đó, một cậu thiếu niên bước ra, tay cầm một bó hoa tulip đủ màu vàng, trắng, xanh, đỏ rất đẹp. Mái tóc bồng che hết nửa khuôn mặt, cậu ấy từ từ bước đến phía tôi. "Mọi vật trên đời đều có ý nghĩa không thể thay đổi, cũng như hoa hồng tượng trưng cho tình yêu và sắc đẹp, tulip thay cho lời bày tỏ tình yêu. Hôm nay tớ mượn tulip vàng gửi những điều tốt đẹp đến cho cậu, mượn tulip trắng muốn nói xin lỗi cậu vì đôi lúc làm cậu khóc từ những trò đùa, mượn tulip xanh muốn đem lại sự yên bình cho cuộc đời của cậu sau này, mượn tulip đỏ nói yêu cậu mãi mãi... Trong này không có tulip tím, vì tớ không muốn chuyện tình này không trọn vẹn. Tớ chỉ muốn nói TỚ THÍCH CẬU!"Giữa tiếng hò reo của mọi người, tôi nhận lấy bó hoa và ôm cổ Nhật Minh thật chặc, tôi sợ buông ra sẽ lạc mất cậu ấy ngay. Cậu ấy từ tốn cuối người, phủ lên môi tôi một nụ hôn ngon ngào.…
Không ngọt ngào như trong tiểu thuyết, cũng chẳng lãng mạn như phim. Câu chuyện về Đặng Mai Quốc Việt và Lê Ngọc Khánh Như chỉ đơn giản là hai đứa trẻ gặp nhau trong những năm đẹp nhất của thanh xuân, biết nhau rồi cảm mến nhau mà thôi.…
"Điều hạnh phúc không phải là được ngắm pháo hoa, mà đó chính là tôi và cậu ấy tay trong tay cùng nhau ngắm pháo hoa"Mình mới viết, có gì sai sót mọi người thông cảm cho mình nhé! <3…