| Đoản | Cánh phượng đỏ
Bầu trời nhuốm một màu đỏ máu, ánh chiều tà khẽ xuyên qua kẽ lá, em gối đầu lên đùi tôi, hơi thở đều đặn.Tôi tự hỏi, phượng đỏ kia liệu có nghe thấy không...?…
Bầu trời nhuốm một màu đỏ máu, ánh chiều tà khẽ xuyên qua kẽ lá, em gối đầu lên đùi tôi, hơi thở đều đặn.Tôi tự hỏi, phượng đỏ kia liệu có nghe thấy không...?…
Giới thiệu truyện:"Đừng làm như thể tình này đậm sâu, vì thế giới của anh vốn chẳng cần có em."_______________Quỳnh Chi đã thề trước khi thi đại học xong tuyệt đối không dính vào chuyện yêu đương. Nhà bao việc, yêu đương tầm này.Ấy là trước khi Chi bị hai hotboy của trường kéo vào cuộc chơi tình ái của bọn họ. Dính vào hotboy là thị phi cũng ùn ùn kéo đến, học không được, yêu không xong, Chi càng quả quyết rằng.Yêu đương đúng là mệt não.-----Warning với ti tỉ cờ đỏ:-Viết chơi cho vui, viết xả stress nên nhiều đoạn hơi trẩu, có cảnh học sinh sử dụng thuốc lá, cân nhắc trước khi đọc-Viết nhanh chưa beta nên chắc sẽ có vài đoạn văn phong hơi cấn, lặp từ hay lỗi chính tả gì đó.- Rate 15+, có mấy chuyện tế nhị cấm con nít vì sẽ làm nhân sinh quan mọi người đảo lộn á.- Không đọc nếu bạn phản cảm với những chuyện QHTD ở độ tuổi vị thành niên.- Có tình tiết thanh thiếu niên hút thuốc, uống rượu và chơi những thú phê pha của loài người. Cân nhắc trước khi đọc và không học theo khi chưa đủ tuổi.- Chống chỉ định những ai nghiêm túc quá đà và tìm kiếm triết lý trong câu chữ :))- Không có trẻ ngoan, không có người tốt, không quay lại chửi tác giả tam quan lệch lạc :))) 27/05/2022…
Trong ký ức ngày xưa cũ mà tôi thường hoài niệm về, mùa hè của tôi và anh trôi qua hệt như một giấc mộng. Mộng đẹp dễ tan, nên khi nhớ về mới khiến người ta thổn thức. Trước ngày chuyển đi, tôi tặng anh một món quà nhỏ được móc bằng len. "Bé Tuyết móc cho anh hả?" Mắt anh sáng tựa sao trời, anh cười, cái răng khểnh dần hiện lên.Tôi gật đầu. Trông anh nâng niu món quà tôi tặng, tôi cũng dần trở nên tự tin hơn. Rồi bỗng chốc anh tạt cho tôi một gáo nước lạnh."Bé Tuyết biết móc con ngựa luôn, giỏi quá vậy nè.""Con chó mà!"Giống như trong truyện "Ông lão đánh cá và con cá vàng", ân nhân và kẻ được giúp đỡ phải đến lúc chia ly. Kẻ trên cạn, người dưới nước, chia ly là lẽ thường tình, như suối ở rừng rồi sẽ chảy về biển, rừng ở lại mong ngóng ngày trùng phùng.…
một món quà nho nhỏ.…
Truyện là thể loại ngược, sẽ có cảnh buồn và kèm theo cũng có những cảnh hạnh phúcKhả năng SE sẽ cao hơn HE vì đây là fic buồn…
" My này , tớ không biết cậu đã bị những lời nói xúc phạm và gây tổn thương gì với cậu nhưng mà tớ sẽ chữa lành vết thương lòng mà người đời muôn thủa nói rằng nó sẽ không lành vết thương đó đâu" _Triệu Gia Minh _* sơ sơ về NV chínhNu9 : Phùng Nam Hạ MyChòm sao : cự giảidáng người : cao 1m63 & 47 kgNa9 : Triệu Gia Minhchòm sao: Bọ cạpdáng người :cao 1m80 & 63 kg______________đây là bộ đầu tiên của kem nên sẽ không được chau chuốt lém đâutruyện được đăng duy nhất trên Wattpad12/3/2024…
Nhà tâm lý học Robert Epstein đã chứng minh rằng: Sau 8 giây nhìn vào mắt nhau và cười thiện chí, mức độ tình yêu giữa hai đối tượng thí nghiệm tăng trung bình 7%, mức độ thích tăng 11% và độ thân mật tăng 45%. Thế nhưng, Trịnh Viết Quyền mỗi lần nhìn thấy Nguyễn Trần Uyển Nhi thì sẽ gằn giọng đe dọa: - Mày thích ăn đấm không?Uyển Nhi xinh đẹp, học giỏi, lại thân thiện quảng giao nhưng cũng đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt trước Viết Quyền bặm trợn, du côn. Nhưng chịu ấm ức không có nghĩa sẽ không tìm cách phản kháng. Uyển Nhi quyết tâm "thuần hóa" con lửng mật Viết Quyền cho bằng được...Từ ánh mắt tình cờ giao nhau trên hành lang ồn ã tiếng nói cười hôm ấy, đã thầm lặng mở ra cả câu chuyện dài phía sau. Ở những tháng ngày đó, ánh mắt lúc chạm nhau không còn là trùng hợp.…
"Người dịu dàng nhất,thường là người đã quen với mất mát."Giữa một nghĩa trang không khóa cửa,Một người đàn ông học cách ở yên với trống rỗng,Và một cô gái chọn ở lại giữa những điều đã mất.Những con mèo vô chủ "Người ta nói chúng chờ vì không biết chủ của chúng đã rời đi. Em thì nghĩ... chúng biết, nên ở lại. Vì họ đang ở đây mà.""Cô nhớ rất rõ về họ...""Em chỉ giữ lại những gì họ từng trân quý. Như thế... sẽ không ai thực sự rời đi cả."Một cô gái vừa mong manh nhưng cũng mạnh mẽ theo cách riêng."Từ khi có cô ấyNơi này... bớt lạnh hơn."Câu chuyện về tình yêu và chữa lành, về mất mát và nỗi đau được kể một cách sâu lắng và dịu dàng. Giữa Père Lachaise, nơi nỗi đau của những con người được kể lại như những mảnh hồi ức đã qua, không bi lụy, chỉ là khắc ghi để ai đó không chìm vào quên lãng.Không drama, không lời tỏ tình.Chỉ là:"Anh ở đây, để bảo vệ em không bị bào mòn bởi thế giới."…
Phong Vân có hai bản đồ.Một bản đồ mọi người nhìn thấy. Một bản đồ chỉ hiện ra khi bạn mở SIGNAL.Tôi là Mưa Nhỏ. Angel Rank 7. 134 lần cứu người. Tỉ lệ thành công 99%.Tôi chưa từng để lại tên thật, chưa từng lộ mặt, chưa từng nhận một bounty nào dưới mức quy định.Cho đến đêm một Seeker tên Cừu Non gửi cho tôi 2.5 triệu, kèm một dòng ghi chú:"Em đã đọc profile của chị. Em cần chị. Và em biết chị sẽ không thể bỏ qua em."Tôi đã tưởng đó chỉ là một nhiệm vụ phiền phức.…
Ánh nắng buông xuống, trải dài thành những vệt vàng mỏng như một dải lụa óng ả trên nền sân trường. Gió lùa qua, mang theo cái se se lạnh đầu mùa, nhẹ nhàng lướt qua khóe mắt, khiến tôi có cảm giác cay cay.Lúc này tôi tự hỏi rằng vì sao mặt trời lại ấm áp hơn đến thế?Nam đứng bên cạnh tôi. Đôi mắt nhìn không giấu được sự lo lắng. Giọng nó hạ thấp, không còn cái ngang ngược thường ngày.- Mày khóc à? Mắt đỏ cả rồi.Tôi lắc đầu: - Khóc đâu mà khóc. Có tí nước mắt nào đâu. Nhưng cổ họng từ bao giờ bỗng nghẹn lại. Tôi cố trấn an bản thân phải bình tĩnh, liền quay mặt nhìn về phía cổng trường.- Tại mày cả đấy.Giọng tôi run lên.- Tao đã nói đó là việc của tao thì để tao tự giải quyết. Mày không nghe, giờ thì cho chừa.Nhật Nam im lặng một lúc, rồi khẽ thở dài.- Cho tao xin lỗi... Sau đó nó liền khoác vai tôi:- Trời bắt đầu lạnh rồi, về thôi Hân.Tôi đẩy cánh tay nó ra:- Mày quên là bọn mình đang bị phạt thế này hay sao mà đòi về.Nam nhìn tôi, ánh nắng từ xa bỗng phản chiếu trong mắt nó, khiến ánh nhìn ấy trở nên dịu dàng hơn. - Về phía tao được không?---P/s: Đây là tác phẩm đầu tay của mình nên văn chương đang còn lủng củng, xây dựng tình tiết chưa được tốt, còn nhiều thiếu sót, nhân vật chưa hoàn thiện. Mong nhận góp ý của các bạn ạ!Thank you so much!𓂃˖˳·˖ ִֶָ ⋆🌷͙⋆ ִֶָ˖·˳˖𓂃 ִֶָ- 11 / 03 / 2025 -Bìa: Pinterest.Typo: Mẻ.…
Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy (拓跋瑞瑞)Editor: JensarahThể loại: Ngôn tình, Hiện đaị, Hào môn thế gia, Đô thị.Đây là câu chuyện về nàng lọ lem gặp phải hoàng tử xấu tính, trong cuộc sống này, chúng ta luôn muốn mình sẽ sống thật rực rỡ, nhưng có lẽ chưa từng cầu mong cuộc sống huy hoàng hấp dẫn thế nào, tình yêu oanh liệt động lòng người ra sao. Thứ chúng ta muốn chỉ là cuộc đời an ổn, đó chính là một phần rực rỡ không thể thiếu, sự hào hoa chỉ là khoảnh khắc trong chớp mắt, thực ra tình yêu cũng có đạo lý này.Ở Ngũ thị, không ai không biết, không ai không hiểu Liên thiếu gia. Ở Ngũ thị, Liên thiếu gia nói bạn là sai, vậy bạn chính là sai. Ở Ngũ thị, tuyệt đối đừng trêu chọc Liên thiếu gia, bằng không kết cục chỉ có một chữ ---- CHẾT. Và Cố Hiểu Thần cô ấy hiểu rõ bản thân, không có mộng đẹp chim sẻ biến thành phượng hoàng. Người con gái này đeo kính gọng đen, mặc bộ đồ cứng nhắc, dáng người khô khan nhạt nhẽo, sắc mặt nhợt nhạt đáng sợ ! Anh, Ngũ Hạ Liên, thiếu gia tập đoàn tài chính Ngũ thị, từ trước đến nay đối với nữ nhân luôn thành thục lão luyện. Chưa có người nào là không có được, chỉ có anh không muốn, bản lĩnh đến mức nào..... cứ chờ xem !Đây chỉ là một phần nhỏ trong hành trình của Đối Kháng Hoa Tâm Chủ Thượng - câu chuyện còn ẩn chứa nhiều bất ngờ và kịch tính hơn nữa, chắc chắn sẽ khiến bạn không thể rời mắt.« Bản dịch phi thương mại và chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không RE-UP, CHUYỂN VER hay bất kì chỗ khác giúp mình. Mình cảm ơn nhiều ạ »…
"The stars say who you are. But the sins show who you really are."Các vì sao tự viết nên câu chuyện của chính mình nhưng tôi mới là kẻ hiểu rõ lá số của họ và những điều họ che giấu.Mười hai cung hoàng đạo. Một vòng tròn. Và cả ngàn điều họ thề sẽ chẳng bao giờ nói ra.Đằng sau những nụ hôn ngọt ngào và sự hào nhoáng ấy là những vụn vỡ, những sai lầm...Và câu chuyện sẽ sớm được lên sóng thôi.Hào quang, bóng tối và cả những bí mật. -🥥-____________________________________________MỌI THỨ CHỈ Ở TRÊN WATTPAD VÀ CHỈ TẠI NƠI ĐÂY, CỨ HỎI NẾU CÓ THẮC MẮC NHÉ HONEY 🍯…
Một đứa con gái phải gọi là mọt sách, chuyên tâm nghiên cứu về những thứ phức tạp trên đời, Vũ Diệp Anh, chắc chắn là đứa con gái duy nhất dám ngạo nghễ tuyên bố mình có thể nhìn thấu ý đồ, tâm can của một người.Thực tế đã chứng minh là nó làm được.Vậy mà suốt 2 năm trời học chung trường chung lớp, Diệp Anh vẫn không thể hiểu nổi bạn học Nguyễn Thanh Khoa, nổi rần rần trên confession từ lúc mới nhập học. Hợp lý, chẳng đứa con gái nào lại bỏ qua một cậu bạn đẹp trai, cao 1m72 từ lớp 6, học bạ không một vết mực đen, biết chơi bóng rổ và đánh đàn Ghitar cả. À thì.. đương nhiên, nó cũng vậy.Bằng một biện pháp thần kì vi diệu nào đó, khoảng cách giữa hai người ngày càng được rút ngắn, còn nó thì nhận ra tình cảm của mình dành cho Thanh Khoa, căn bản không dựa trên cơ sở bạn bè. ×TRÍCH ĐOẠN×- "Ê Khoa, mày được theo đuổi nhiều như vậy í, có thấy mệt không ạ?"- "Chả biết nữa, Diệp Anh thấy sao?"- "Tao á? Sướng thế còn gì! Các chị khóa trên thì quàng vai bá cổ, mấy bé khóa dưới thì bẽn lẽn chạy ra xin In4, lũ con gái cùng khối mà còn bày đặt viết thư tình."Vừa nói, nó vừa giơ ngón tay ra như đang tính toán. Sau vài phút trầm tư không nói, nó rút ra kết luận: "Cả cái trường cấp II Đống Đa này, mấy ai được như chú!"- "Sao mày hay để ý tao thế?"- "Bởi vì 'phù sa không chảy ruộng ngoài' nha nhóc!"Mi tâm cậu khẽ nhíu lại, nụ cười tốn gái cùng đôi mắt hoa đào lại bất chợt lộ ra trước mắt nó.- "Không chảy ruộng ngoài, có được chảy vào ruộng ta không?"______________Ngày đăng tải: 2/12/2024Một số đị…
Phạm Lê Thành Nam là một thủ khoa đầu vào năm 2020, là một người con người cháu ngoan ngoãn, hiền lành khiến mọi người không hết lời khen ngợi, là một người đẹp trai, ấm áp; kinh tế, tinh tế đều có, vô cùng hoàn hảo khiến hàng ngàn cô gái phải gục ngã khi nhìn thấy anh.Nhưng! Anh thật ra không ngoan như những người lớn thấy, anh là một thằng badboy và có tiền sử là số người yêu cũ hơn số tuổi và vài cô gái chưa kịp có danh phận thì lại nhanh chóng đỏ mắt vì anh.Và Nguyễn Dương Ngọc Trâm, là một trong những con mồi mà anh để ý. Nhưng không phải cá cược hay hứng thú nhất thời. Mà là cô gái luôn ở đầu trái tim anh.…
"Sự quan tâm của tình bạn khác giới là gì? Là bạn bè quan tâm thật sự hay là quan tâm bằng thứ tình cảm không rõ ràng?"***Bách Tùng hỏi Nam Anh: "Qua tỏ tình sao rồi?"Nam Anh mặt đầy phấn khích không giấu được sự vui vẻ: "Qua cô ấy không những xin lỗi tao rồi chạy đi mà còn về huỷ kết bạn với tao..."Chưa đợi cậu nói hết câu Đại Dương đã cắt ngang: "Vậy là tỏ tình thất bại còn gì? Sao mày còn cười được?""Thất bại đâu mà thất bại, con gái nhà người ta xin lỗi tao và chạy đi là vì ngại ngùng, còn chuyện cô ấy huỷ kết bạn với tao là vì cô ấy muốn bọn tao trên cả mức tình bạn đấy."…
"Một bức tranh và tiếng đàn Piano cũng đủ kéo đôi ta bên nhau"…
"Hôm nay luyện đề nhiều quá, tớ mệt nên gục đầu xuống bàn nằm nghỉ. Ban đầu chỉ định bụng nhắm mắt một lúc cho đỡ mỏi, nhưng lúc bạn cùng bàn lay tớ dậy, mở mắt ra đã gần 5 giờ chiều. Ánh nắng cuối ngày bao phủ THĐ trong màu hồng đỏ rực rỡ, xen lẫn mây vàng như mỡ gà. Không còn cái nóng gay gắt đặc trưng của hè Hà Nội, tớ có thể cảm nhận rõ ràng một ngày đã trôi qua như thế nào.Hè à... Ra là đã vào hè rồi đấy! Tớ chợt nhận ra thời điểm mình sắp phải chia tay với THĐ ngày càng gần. Cũng có thể sớm hơn nữa. Chia tay với bảng đen, phấn trắng, bàn ghế gỗ, thầy cô, bè bạn đã gắn bó suốt 3 năm.Và cả người mà tớ thích...Tớ gói buổi chiều tàn của mùa hè lớp 12 trong từng dòng chữ gửi đến cậu. Tớ không mong mình như ánh hoàng hôn nhuộm đỏ THĐ, chỉ mong cậu có thể nhớ đến tớ bằng lời chào tạm biệt mà mặt trời gửi đến mùa phượng vĩ đỏ rực cuối cùng của chúng ta."Quyền tắt điện thoại, lại cặm cụi ngồi làm cho xong tập đề dang dở. Mãi đến khi tiếng trống trường vang lên những thanh âm rộn rã, nó mới vội vàng cất vội sách vở bút thước vào cặp rồi đi ra nhà xe cùng lũ bạn.Điện thoại trong túi quần rung lên vài nhịp. Quyền lấy ra kiểm tra, như thói quen đã hẹn trước, Trí khôn của ta đây bình luận vào dưới bài viết của nó:"Thế cậu có định bày tỏ tình cảm với cô bạn ấy không?"Quyền khựng lại đôi chút, rồi nhanh chóng trả lời:"Chắc là... sẽ không đâu."…
Đây là vụ án kỳ lạ nhất mà tôi từng biết đến. Có lẽ trên thế giới cũng hiếm khi tồn tại một vụ án bất khả thi đến như vậy.Vụ việc xảy ra tại Tokyo vào năm Chiêu Hòa thứ mười một (1936), là một chuỗi án mạng mang màu sắc săn người quái dị. Thế nhưng, không một ai trong số các nhân vật liên quan có khả năng thực hiện tội ác và hung thủ thì hoàn toàn cách nói này tuyệt đối không hề cường điệu không thể tìm thấy bất kỳ dấu vết nào.Bởi vậy, vụ án đương nhiên rơi vào bế tắc. Suốt hơn bốn mươi năm sau đó, cả nước Nhật náo động, mọi người đều vắt óc suy nghĩ và truy tìm hung thủ, nhưng mãi đến mùa xuân năm Chiêu Hòa thứ năm mươi tư (1979), khi tôi dính líu đến vụ việc này, bí ẩn ấy vẫn gần như còn nguyên vẹn, chưa hề bị động chạm tới.Hơn nữa, vụ án này còn để lại những ghi chép vô cùng chi tiết. Tất cả manh mối đều đã được công khai hoàn toàn, vậy mà kết cục vẫn như thế. Chỉ có thể nói rằng đây là một đối thủ đáng sợ đến mức khó lòng tin nổi.Trong quá trình diễn biến của cuốn sách này, từ rất lâu trước khi lời giải được đưa ra, toàn bộ những manh mối cần thiết để phá án sẽ được phơi bày rõ ràng ngay trước mắt độc giả.…
Thể loại: ngôn tình, học đường, ngược.Văn án. Tên của nó là Cao Nhật Hạ, nghĩa là ánh mặt trời rực rỡ, là ánh dương chói lọi như mật ngọt, hẳn là một cái tên rất ý nghĩa.Mà đáng lẽ là nó sẽ có một cuộc đời đẹp đẽ như thế.Cho đến mùa Hạ năm nó ba tuổi, biến cố ấy đã xảy ra.Cho đến mùa Hạ năm nó mười tuổi, em gái nó xuất hiện. Cũng là mùa hạ bắt đầu hằn in những vết thương lên người nó.Đớn đau thay ông trời lại vứt cho nó một chiếc kẹo ngọt vào ngày nắng cấp ba của nó. Chiếc kẹo đường ấy là Nguyễn Trần Anh Tuấn. Cậu ấy đến, chữa lành tất cả mọi thứ, để nó biết yêu và được yêu.Nhưng khi ngậm hết viên kẹo ấy, dư vị ngọt lại biến mất một cách chống vánh, nó lại lần nữa lâm vào bi kịch trong một mùa hè.Chính vì thế, nó đã khốn khổ biết bao nhiêu. Không biết khi nào mùa hạ sẽ tàn để cho nó sống yên ổn, đợi cho đến lúc đó, e rằng nó sẽ tàn trước.Ngày viết: 11/07/2025…
-Nó là redflag đấy, né nó đi, dính vào làm gì chỉ tự làm khổ mình thôi- Dù sao thì cũng nên thử 1 lần chứ- Tao nói rồi đấy, đừng có hối hận......- Huhu bây ơi, nó còn không thèm trả lời tao, nó lơ luôn- Thôi nín đi- Thằng đấy không xứng để mày khóc đâu....Từ đấy, Lê Thanh Linh quyết định sẽ không bao giờ dính vào 1 thàng redflag nào nữa và thề rằng sẽ không bao giờ tha thứ cho Vũ Hải Dương vì những việc nó đã làm. Thế nhưng cuộc sống thì đâu ai biết trước được tương lai rồi sẽ ra sao đâu____________Lê Thanh Linh- Vũ Hải DươngW: Lank29/11/2023…