A Piece of you
My heart belongs to you…
My heart belongs to you…
Gió càng mạnhCon người càng lung lây…
Cp Chính : Ngô Minh Khang - Nguyễn Hoài An." Anh đi ngang em nhiều lần, như thể chẳng có gì. Nhưng ánh mắt thì chưa từng vô tình."Tác giả : Nguyễn Thị Minh Thư ngày sáng tác : 10/6/2025.…
Ngày đăng tải: 13/6/2025Ngày kết thúc:...An Hạ x Nhật Đông.Nhật Đông là hơi ấm trong lạnh giá, còn An Hạ là ánh nắng rực rỡ bị tắt lịm bởi đau thương.Trong cuốn nhật kí An Hạ có một dòng chữ không biết từ bao giờ đã nằm trong ấy:"Anh từng nghĩ mình là ánh sáng giúp em sưởi ấm nhưng hóa ra em mới là người thắp lên ngọn lửa trong anh"…
Thể loại: ngôn tình, học đường, ngược.Trích đoạn 1: Mở mắt lần nữa, tôi quay lại căn phòng trắng tinh khôi như ban đầu, mắt đã nhòe đi, lòng quặn đau như ai bóp chặt. Tôi có cảm giác thứ gì đó như đang tan biến trong không gian, họng ứ nghẹn không thể thốt ra thành lời.Một cô gái đáng yêu đến thế, hiểu chuyện đến thế đã rời khỏi quãng đời này. Nếu tôi là Anh Tuấn, tôi cũng sẽ day dứt cả đời mình, thậm chí là căm hận chính bản thân mình. Và có lẽ, tôi cũng sẽ không biết cư xử ra sao khi gặp một người con gái hệt như Trúc Anh. Làm sao có thể làm lơ, làm sao có thể...Khi vị mặn ứ đọng lại trong khoan miệng, lòng tôi lại quặn đau. Có lẽ, tôi vẫn sẽ không tha thứ cho Tuấn, nhưng tôi sẽ không căm hận hay oán trách cậu ấy nữa. Con người là vậy, không thể chiến thắng trước trái tim. Và tôi cũng vậy, không thể oán trách một số phận tan nát đến thế.Mặc dù người vụn vỡ nhất ở đây có lẽ là tôi...Ngày viết: 09/07/2025…
Giữa khoảng không mênh mông như không có điểm tận cùng, Hoàng Vy nhìn thấy một cô gái, cô ấy giống hệt em, đang đứng cách em một khoảng và bắt đầu tiến lại gần em."Mình biết cậu không thích mình."Em hơi bất ngờ, nhưng vẫn nở nụ cười tươi tắn trên khóe môi rồi đáp lại."Không, làm gì có đâu."Hoàng Vy vừa dứt lời, cô gái trước mặt bỗng nhiên biến mất, như một cơn gió vụt đi mất, rồi em thấy người mình như nặng hơn, em thấy bản thân đang bị cái gì đó ghì xuống, hai bả vai rất nặng. "Không thích mình cũng được, nhưng sau này, mong cậu giúp mình hoàn thành ước mơ nhé, mình cảm ơn cậu bằng cả tấm lòng, bây giờ mình phải đi rồi, tạm biệt.Sâu bên trong em có tiếng nói vang lên, nó nhẹ nhàng, ngọt ngào, tiếng nói vừa dứt cũng là lúc cơ thể em trở lại bình thường.…
Gia Long tiến tới gần. Tôi nhẹ nhàng nhón chân. Đặt một nụ hôn vào môi nó. Mùi thơm của mái tóc và quần áo nó bay thoang thoảng vào mũi tôi. Lâu đến vậy rồi mà nó vẫn y như ngày trước. Bất giác tôi chợt cất lời nói:- Tao yêu mày nhiều lắm Long à...- Tao cũng thế. - Long đáp lại lời tôi.Ánh nắng chiều chiếu vào mái tóc người con trai đang đứng trước mặt tôi. Mới ngày nào đó hai chúng tôi mới chỉ là những cô cậu học trò ngay ngô mà giờ đã là những người trưởng thành. Thời gian trôi nhanh thật đấy. Khi ấy chúng tôi mới chỉ nói những lời yêu thương thơ dại mà bây giờ đang cùng bước trên chặng đường còn lại của mình. Những cơn gió nhè nhẹ thổi qua tóc hai chúng tôi. Long nhìn tôi đắm đuối tới mức tôi không thể chịu được mà thốt lên:- Gì nhìn tao dữ thế, mê tao thế cơ à?Long ngờ người, trầm ngâm một lát, mới tỉnh người rồi nói:- Ừ đúng rồi, tại mày xinh quá với lại tao suy mày nhiều quá rồi.Tôi bật cười. Vô tri thật. Nghĩ gì nói nấy luôn. Tôi cười nhẹ. Đứng trước nó, tôi cũng bị say nắng phần nào. Nó đẹp thực sự không xứng với tôi nhưng vẫn yêu tôi đến thế.- Còn tao thì bị say vẻ đẹp của chàng trai trước mặt đây. Mày bớt đẹp trai một tí cho xứng người yêu tao đi.Nó bất ngờ, nói lại tôi:- Đâu có, mày cũng xinh lắm chứ? Nhưng mà tao đẹp thế tán mày mãi mà chẳng được.Ngốc thật. Đúng là ngày trước nó theo đuổi nhưng mà tôi ngại thôi.- Thế giờ được chưa? Tao đồng ý rồi đây?- Vừa lòng tao rồi...Hai chúng tôi nhìn nhau rồi cười vui vẻ. Tác giả: Hannah_Huongcute/ Bìa: nhờ vẽ hộ t…
Trong ký ức ngày xưa cũ mà tôi thường hoài niệm về, mùa hè của tôi và anh trôi qua hệt như một giấc mộng. Mộng đẹp dễ tan, nên khi nhớ về mới khiến người ta thổn thức. Trước ngày chuyển đi, tôi tặng anh một món quà nhỏ được móc bằng len. "Bé Tuyết móc cho anh hả?" Mắt anh sáng tựa sao trời, anh cười, cái răng khểnh dần hiện lên.Tôi gật đầu. Trông anh nâng niu món quà tôi tặng, tôi cũng dần trở nên tự tin hơn. Rồi bỗng chốc anh tạt cho tôi một gáo nước lạnh."Bé Tuyết biết móc con ngựa luôn, giỏi quá vậy nè.""Con chó mà!"Giống như trong truyện "Ông lão đánh cá và con cá vàng", ân nhân và kẻ được giúp đỡ phải đến lúc chia ly. Kẻ trên cạn, người dưới nước, chia ly là lẽ thường tình, như suối ở rừng rồi sẽ chảy về biển, rừng ở lại mong ngóng ngày trùng phùng.…
" Mắt em mọc sau đít à " Tôi hơi ngớ người "Dạ?"" Dạ cái gì, em học nhiều nên ngáo luôn à?"Không hiểu sao anh lại cáu với tôi nữa, đã ai làm gì anh " Dạ không. Em đang học cách làm 3 phần 5 chanh" Tôi thoáng thấy anh đờ người trong chốc lát có vẽ anh không nghĩ tôi sẽ nói vậy." Khá quá nhỉ " -5/6/2024-…
Nhà tâm lý học Robert Epstein đã chứng minh rằng: Sau 8 giây nhìn vào mắt nhau và cười thiện chí, mức độ tình yêu giữa hai đối tượng thí nghiệm tăng trung bình 7%, mức độ thích tăng 11% và độ thân mật tăng 45%. Thế nhưng, Trịnh Viết Quyền mỗi lần nhìn thấy Nguyễn Trần Uyển Nhi thì sẽ gằn giọng đe dọa: - Mày thích ăn đấm không?Uyển Nhi xinh đẹp, học giỏi, lại thân thiện quảng giao nhưng cũng đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt trước Viết Quyền bặm trợn, du côn. Nhưng chịu ấm ức không có nghĩa sẽ không tìm cách phản kháng. Uyển Nhi quyết tâm "thuần hóa" con lửng mật Viết Quyền cho bằng được...Từ ánh mắt tình cờ giao nhau trên hành lang ồn ã tiếng nói cười hôm ấy, đã thầm lặng mở ra cả câu chuyện dài phía sau. Ở những tháng ngày đó, ánh mắt lúc chạm nhau không còn là trùng hợp.…
Ánh nắng buông xuống, trải dài thành những vệt vàng mỏng như một dải lụa óng ả trên nền sân trường. Gió lùa qua, mang theo cái se se lạnh đầu mùa, nhẹ nhàng lướt qua khóe mắt, khiến tôi có cảm giác cay cay.Lúc này tôi tự hỏi rằng vì sao mặt trời lại ấm áp hơn đến thế?Nam đứng bên cạnh tôi. Đôi mắt nhìn không giấu được sự lo lắng. Giọng nó hạ thấp, không còn cái ngang ngược thường ngày.- Mày khóc à? Mắt đỏ cả rồi.Tôi lắc đầu: - Khóc đâu mà khóc. Có tí nước mắt nào đâu. Nhưng cổ họng từ bao giờ bỗng nghẹn lại. Tôi cố trấn an bản thân phải bình tĩnh, liền quay mặt nhìn về phía cổng trường.- Tại mày cả đấy.Giọng tôi run lên.- Tao đã nói đó là việc của tao thì để tao tự giải quyết. Mày không nghe, giờ thì cho chừa.Nhật Nam im lặng một lúc, rồi khẽ thở dài.- Cho tao xin lỗi... Sau đó nó liền khoác vai tôi:- Trời bắt đầu lạnh rồi, về thôi Hân.Tôi đẩy cánh tay nó ra:- Mày quên là bọn mình đang bị phạt thế này hay sao mà đòi về.Nam nhìn tôi, ánh nắng từ xa bỗng phản chiếu trong mắt nó, khiến ánh nhìn ấy trở nên dịu dàng hơn. - Về phía tao được không?---P/s: Đây là tác phẩm đầu tay của mình nên văn chương đang còn lủng củng, xây dựng tình tiết chưa được tốt, còn nhiều thiếu sót, nhân vật chưa hoàn thiện. Mong nhận góp ý của các bạn ạ!Thank you so much!𓂃˖˳·˖ ִֶָ ⋆🌷͙⋆ ִֶָ˖·˳˖𓂃 ִֶָ- 11 / 03 / 2025 -Bìa: Pinterest.Typo: Mẻ.…
" Loài cỏ bốn lá tượng trưng cho điều gì?"Từng nhành cây phiến lá đều mang trên mình những gửi gắm của con người về một sự may mắn, về tương lai tràn ngập niềm hy vọng hay lại chính là một cuộc gặp gỡ do vận mệnh sắp đặt. Cuộc gặp gỡ của Hoàng Vũ và Trường Minh chính là điều kì diệu đó. Cả hai gặp nhau trong những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất. Giữa những tháng ngày mông lung ấy, chính Minh là người đã luôn sát cánh bên cạnh Vũ, giúp Vũ từ một cô gái rụt rè không dám vượt qua vùng an toàn, chỉ biết nghe theo sự sắp xếp cứng ngắc của bố mẹ trở nên kiên cường hơn, tìm thấy niềm đam mê của mình và quyết tâm theo đuổi. Trong hành trình tìm kiếm bản thân, hai người đã nảy sinh những rung động đầu đời. Tuy nhiên đứng trước ước mơ hoài bão, liệu tình cảm của họ có thể vượt qua được hay không?___Lần đầu mình viết chuyện có thể còn nhiều sai sót mong mọi người thân thiện góp ý, còn nếu không hợp gu thì mọi người có thể lướt qua, đừng nói nặng lời nha <3…
Năm đó, diễn đàn Confession của trường đại học bùng nổ bởi một bức thư tay được chụp vội. Chủ nhân của nó - nghe đồn là một "mọt sách" chính hiệu bên khoa Vật lý kỹ thuật - đã gửi đi những tâm tư vốn dĩ chẳng định để người thứ ba biết được.Bức thư sau đó bị gỡ xuống trong chớp mắt, nhưng những ảnh chụp màn hình mờ nhòe vẫn kịp lan truyền khắp các giảng đường, rồi rầm rộ trên mạng xã hội. Bốn mặt giấy A4 kín chữ, bắt đầu bằng bốn chữ khiến trái tim người ta lỗi nhịp: "Gửi yêu dấu của anh."Giữa những công thức khô khan và định luật cứng nhắc, người ta tìm thấy hai đoạn viết tay đầy dịu dàng:"Anh đã dùng cả những năm tháng đại học để giải mã các tín hiệu, nhưng chỉ có em là tần số duy nhất khiến trái tim anh cộng hưởng. Anh yêu em qua từng nhịp thở nhỏ bé, yêu cả những điều giản đơn mà người khác thường bỏ qua." Và câu chốt đã trở thành huyền thoại của khoa năm ấy: "Anh yêu em bằng sự tuyệt đối của một định luật, yêu từ những hạt cơ bản cấu thành nên nỗi nhớ đến những rung động lớn lao ngoài kia. Vì trong trái tim anh, tình yêu dành cho em là một đại lượng bảo toàn, chẳng bao giờ hao hụt theo năm tháng."…
Chúng ta có quãng thời gian ấy chứ?! Nó mang tên tuổi trẻ. Là ai? Một cô gái trong sáng, hay một chàng trai đang lớn... Chúng ta đều đã từng mong muốn, khát khao và cũng đã từng nỗ lực vì điều đó... Là gì?! Một bức thư nơi ngăn bàn, một câu nói đầu môi, những rung động chân thành nhất... Tất cả đều đẹp đẽ khi chúng trở thành hoài niệm, câu chuyện này...mang những giấc mơ trở lại. Nhưng đừng nghĩ nó êm dịu như nước, cũng đừng nghĩ nó thật thà, ngây thơ.... Cả cô và Anh hay bất cứ ai trong câu chuyện này cũng mang theo lớp mặt nạ vụng về của tuổi trẻ. Họ cố gắng để trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn.…
- tớ vẫn sống, vẫn cảm nhận được nỗi đau và cũng biết đến tình yêu và hình dung ra hạnh phúc. Những điều đó tớ đều muốn bày tỏ cho người đi cùng tớ năm tháng thanh xuân ấy.- Em mặc chiếc áo dài trắng tinh khôi, cái nụ cười ấm áp ấy của em đã sưởi ấm mùa thu lạnh lẽo trong tôi. Kể từ giây phút em gọi tên tôi, tôi đã khắc ghi rõ hình ảnh em trong trái tim chưa từng được sưởi ấm này, và cũng là từ khoảnh khắc ấy, em trở thành trân quý cuộc đời tôi, là người con gái mà tôi muốn giữ cho riêng, muốn hết lòng bảo vệ em, muốn dành hết những gì mình có, vì em.…
Nhóc Ahn tiểu học đang hết sức phẫn nộ!!!Tên truyện: Sự Phẫn Nộ Của Nhóc Ahn Tiểu Học( hay Anh Leader May Mắn & Út Cưng Xính Lao Số Khổ)Tag: reallife, ngọt, ngọt, ngọtCp: MarKeon…
Trong đây là tranh mà tao đã vẽ bằng tất cả tấm lòng của mình nên là tao mong bọn mày đừng mang nó đi đâu hết, ko thì bọn mày sẽ được nổi tiếng và trở thành hot face luôn :3. Đếu đùa đâuP/s: Ok, bây giờ bìa là do tao tự biên tự diễn rồi đấy…
"Quỳnh Nhiên ơi, nếu bây giờ tao biến thành con gián thì mày có yêu tao không?""Hỏi câu gì lạ vậy? Không những yêu mà tao còn giúp mày isekai bằng bồn cầu thông minh cực xịn luôn ấy chứ." Tôi khẽ cười. Khang trầm ngâm một lát, sau đó mới lên tiếng."Vậy nếu tao là Nguyễn Lê Minh Khang siêu đẹp trai, học giỏi, IELTS 8.0 thì mày có thích tao không?" Tôi rời mắt khỏi cuốn sách yêu thích, quay sang nhìn Khang đang ngồi bên cạnh."Có. Tao thích mày..." Tôi dừng lại giây lát. "Như một người bạn." Khi nghe câu trả lời của tôi, đôi mắt đen láy đang tràn đầy hi vọng của nó bắt đầu rũ xuống, nó cúi thấp đầu, đan hai tay vào nhau trông y như thằng suy vậy. Nhưng chưa đầy nửa phút, Khang ngẩn mặt lên, ánh mắt lấp lánh chứa đầy chất tình, nó đưa tay vén tóc tôi ra sau tai, giọng nói ấm áp bảo: "Không sao cả. Tao sẽ từng bước chinh phục trái tim mày. Từ một người bạn, chúng ta sẽ thành người yêu và có thể xa hơn là bạn đời." "Tao sẽ đợi, để xem mày kiên trì được bao lâu." Tôi cười khúc khích, suy tư nhìn người con trai trước mặt. littleqinie 17/8/2023…
Truyện xàm, tự bịaTruyện tình của mấy đứa trẻ trâuLOVE…