Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Bé đẹp ơi, nhiêu đó kem đủ rồiii"Trâu (không già lắm) × cỏ non. CHÚ Ý: Truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, KHÔNG liên quan đến đời thực. Vui lòng tách bạch và không gắn các sự kiện trong truyện với đời thực. Hãy làm một độc giả thông thái và tỉnh táo. Xin chân thành cảm ơn!…
"Tôi nói tôi bình thường anh có tin không?""Có" "Thế chắc anh biết tâm thần sẽ như nào mới đánh giá được đúng không?" "Biết chứ""Là như nào?""Là tưởng mình bình thường"…
"nhớ về em trong giấc mộng hoang sơ nhất của anh"---wildest dreamCHÚ Ý: Truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, KHÔNG liên quan đến đời thực. Vui lòng tách bạch và không gắn các sự kiện trong truyện với đời thực. Hãy làm một độc giả thông thái và tỉnh táo. Xin chân thành cảm ơn!…
tình yêu phù phép chạy trên cánh đồng hoa, ánh đèn neon lập lòe, những bảng hiệu cổ kính của Horgaz; trên đầu con gió, từng tiếng chuông ngân, phố dài ở Zagreb; và trên thảo nguyên Tangerine mênh mông - phía đông xứ Karini lộng lẫy.----fantasy, phù thủy x phù thủyCHÚ Ý: Truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, KHÔNG liên quan đến đời thực. Vui lòng tách bạch và không gắn các sự kiện trong truyện với đời thực. Hãy làm một độc giả thông thái và tỉnh táo. Xin chân thành cảm ơn!…
Một lần vô tình qua đêm cùng nhau, lại phát hiện cả hai cùng debut chung một nhóm nhạc. Những rung động thoáng qua là do sự hoà hợp về thân thể, hay do trong tim đã chứa một hình bóng đặc biệt....…
Cửa phòng Jun khép hờ, một vệt sáng vàng ấm áp hắt ra sàn, cắt ngang bóng tối của hành lang. Thame nín thở, ghé mắt nhìn qua khe hở mỏng manh ấy.Bên trong, không gian tĩnh lặng lạ thường. Jun đang ngồi tựa lưng vào thành giường, một cuốn kịch bản đặt dở trên đùi. Nhưng thứ khiến Thame sững sờ là Dylan. Cậu đang nằm co người, vùi mặt vào hõm vai Jun. Đôi bàn tay vốn thường ngày chỉ dùng để thực hiện những động tác vũ đạo sắc sảo, giờ đây lại nắm chặt lấy vạt áo Jun như thể đó là sợi dây duy nhất giữ cậu lại với mặt đất."Ngủ đi, không sao rồi." Jun nói, giọng thấp và đặc biệt dịu dàng, thứ tông giọng mà anh chưa bao giờ dùng với bất kỳ ai khác trong nhóm.Dylan khẽ lắc đầu, mái tóc xám mềm mại cọ vào cổ Jun: "Ồn quá... không ngủ được."Jun thở dài, một hơi thở mang theo sự cam chịu lẫn chiều chuộng. Ngoài trời lại lóe chớp, Dylan lập tức siết chặt tay hơn. Jun bình thản đưa bàn tay rộng lớn của mình lên, áp chặt vào tai Dylan, che chắn hoàn toàn cậu khỏi những âm thanh giận dữ từ bên ngoài. Tay còn lại, anh vỗ nhẹ, chậm rãi lên lưng cậu."Có tao ở đây rồi. Ngoan, ngủ đi."Dylan lẩm bẩm gì đó rất nhỏ, rồi rúc sâu hơn vào lòng anh. Jun liếc nhìn đỉnh đầu của cậu, đôi mắt anh dưới ánh đèn ngủ mang một vẻ ôn nhu đến lạ lùng.Thame đứng đó, cảm giác như mình vừa vô tình lật mở một trang nhật ký bị cấm. Cậu lặng lẽ lùi lại, khép hờ cửa rồi quay xuống lầu chạy về phòng của Pepper gõ cửa dồn dập. Có…
"Học hỏi á? Anh còn cần phải học hỏi à? Chúng ta chỉ được phép hạnh phúc hơn mà thôi! Em hiểu ý anh nói hong?"---CHÚ Ý: Truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, KHÔNG liên quan đến đời thực. Vui lòng tách bạch và không gắn các sự kiện trong truyện với đời thực. Hãy làm một độc giả thông thái và tỉnh táo. Xin chân thành cảm ơn!…