nuthong_ nằm ngoài dự tính
từ người bị bỏ thành người được thương.…
từ người bị bỏ thành người được thương.…
warning r đó.#morinii_mh.…
viết chơi chơi thui ạ 🥸…
☆Textfic☆Mọi thứ đều thuộc chất xám của mình, xin cám ơn.…
Có những người đến với mình như ¹ trận cầu Rực rỡKịch tính nhưng chỉ tồn tại đúng ¹ hiệp duy nhất ﹏Khoảnh khắc Progress ôm lấy Almond giữa ánh đèn ven biển nhạt màu ấy tiếng còi bắt đầu hiệp đấu mới dường như đã vang lên thêm một lần nữa𝘴𝘵𝘢𝘳𝘵 : 1606.2025 ↺ 𝘦𝘯𝘥 : 1305.2026✒︎by.mugii⌁…
Almondprogess đã thay cp phụ thành Kenpaulno like = block . Tks !…
Hành trình của mối quan hệ 7 năm kết thúc trong im lặng. Ai cũng cho rằng mình có thể bước tiếp nhưng trái tim có thật sự đã hết rung động.…
Ánh nắng dưới khung cửa sổ ngày hôm ấy khiến tôi nhìn rõ cậu và nhìn rõ trái tim mình. Tôi biết cậu chính là ánh nắng đó của tôi.…
Không có thật , 1×1 , boy × boy , có H , Tất cả là trí tưởng tượng viết nhằm thõa mãn tác giả🥲. Cặp chính: Muichiro × Tanjiro. truyện xoay quanh muitan.…
Author: 녹색Pairing: Tokuno Yushi x Kim DaeyoungLink fic: https://posty(.)pe/pwnthsedBản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, có thể bị gỡ bất cứ lúc nào.…
Hình như mọi chuyện chỉ xoay quanh cái máy số 7 đó. Biết rõ những ngày mưa, nước sẽ rơi xuống làm chập mạch, hư máy. Nhưng Poomsuwan không chọn sửa mái ngói cho nhanh gọn, mà chọn sửa đi sửa lại cái máy số 7 thân yêu ấy suốt tám tháng trời. Đúng là một thiên tài trong việc đốt tiền vào những chuyện chẳng có ích lợi gì.Nhưng Poomsuwan đâu có nghĩ thế.…
Jeon Jungkook là một tay chơi khét tiếng của trường, và cậu đã phải lòng một học sinh gương mẫu Park Jimin.Không đem truyện ra ngoài khi chưa có sự cho phép.@_pwnhixxpnhiinguyenn.babobibabu.…
Bản này mình dịch từ bản gốc của tác giả Littleskyofme nếu bạn muốn đọc bản gốc có thể tải app ReadAWrite về đọc nha ☺️…
Giữa phòng ngủ của Almond và Progress là một khoảng không hai mét - khoảng cách giữa hai chiếc ban công sát vách. Từ nhỏ đến lớn, Progress đã quen với việc vượt biên sang phòng anh hàng xóm để ăn vạ, bày trò và luôn được dỗ dành bằng kẹo ngọt vị dâu.…
"Khi hoa nở, tôi sẽ trở về."Lời hứa bao năm của Jeon Jungkook vẫn in sâu vào tâm trí của Jimin. 1 năm, 2 năm, 3 năm, em vẫn đợi. "Hoa đã nở cũng đã tàn, nhưng sao người chưa về?"Không đem truyện ra ngoài khi chưa có sự cho phép.@_pwnhixxpnhiinguyenn.babobibabu.…
Nhà văn viết truyện đam mỹ Progress x "tư liệu sống" AlmondTRUYỆN ĐANG BỊ LỖI, CÁC BẠN NHÌN SỐ ĐỂ ĐỌC CHO ĐÚNG CHƯƠNG NHA…
Chợt, bốn phía yên tĩnh trở lại.Dường như Park Jongseong đã nói ra hết những điều muốn nói.Cậu vẫn mơ hồ như cũ."Cho nên, tôi sẽ cho em một cơ hội, em còn muốn chia tay không?""..""Vẫn không muốn?" Park Jongseong mở miệng lần nữa."...""Chưa nghĩ ra nên trả lời thế nào?""...""Còn cần phải suy nghĩ thêm sao?""Không muốn..." Sợ anh không nghe thấy, cậu lại nhỏ giọng lặp lại, "Không muốn nữa."Toàn bộ không gian đã rơi vào trạng thái yên lặng lạ thường.Cậu như đang đợi đáp án cuối cùng, hai tay cấu chặt đằng sau lưng thật đau. Cho đến khi, trên sống mũi chợt có một thứ ấm áp chạm vào, anh đưa tay vuốt sống mũi cậu: "Ừm vậy không chia tay nữa."…
Suốt 3 năm, căn phòng đó không có ánh sáng, cho đến khi cậu ta chuyển đến. Một người sống trong tro tàn quá khứ, một người rực rỡ như ánh mặt trời. Khi bóng tối bắt đầu tò mò về ánh sáng, một sự cứu rỗi bắt đầu hay một bi kịch khác lại nhen nhóm? Cùng đọc câu chuyện của họ nhé!!!…