tonbin ㅡ the great dipper
Anh có nhìn thấy sao Bắc Đẩu không?…
Anh có nhìn thấy sao Bắc Đẩu không?…
you know i want you.…
Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh se sắt, luồn qua mái tóc rối bù của Niragi. Hắn khẽ rùng mình, kéo cao cổ áo khoác. "Mày có bao giờ cảm thấy... cô đơn không, Chishiya?" Hắn hỏi, giọng nói trầm khàn vang vọng trong không gian tĩnh mịch.Chishiya im lặng một lúc, rồi quay sang nhìn Niragi, ánh mắt xanh xám sâu thẳm như vực thẳm. "Tao không biết." Cậu đáp, giọng nói đầy ẩn ý. "Có lẽ... tao đã quá quen với việc ở một mình."Niragi nhìn hắn, ánh mắt có chút phức tạp. Hắn biết, Chishiya không phải là một người dễ dàng mở lòng. Nhưng hắn cũng biết, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng và kiêu ngạo đó, là một tâm hồn cô độc và tổn thương."Mày biết không, Chishiya," Niragi nói, giọng nói trầm thấp và dịu dàng hơn bao giờ hết. "Tao nghĩ... chúng ta không cần phải cô đơn."Chishiya nhướn mày, ánh mắt có chút ngạc nhiên. "Ý mày là gì?"Niragi không trả lời, hắn chỉ tiến lại gần Chishiya hơn, đưa tay chạm nhẹ vào má hắn. "Ý tao là... chúng ta có thể tìm thấy nhau." Hắn nói, giọng nói thì thầm như một lời hứa. "Chúng ta có thể... cùng nhau phá vỡ sự cô đơn này." Hắn nói khẽ, bàn tay khẽ đan vào tay ChishiyaChishiya im lặng, hắn nhìn Niragi, ánh mắt có chút dao động. Hắn chưa bao giờ gặp một ai như Niragi, một người có thể nhìn thấu tâm can hắn, một người có thể chấp nhận hắn với tất cả những khiếm khuyết của mình.Gió đêm vẫn thổi, mang theo hơi lạnh se sắt, nhưng trong lòng hai người, một ngọn lửa ấm áp đang dần bùng cháy. Họ ngồi đó, im lặng, nhưng giữa họ là một sự kết nối kỳ lạ, một sự thấu hiểu sâu sắc. Họ biết, họ đã tìm thấy nhau…
BẢN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ…
vì một tờ thông báo cho thuê nhà tình cờ được dán lên, myung jaehyun đã đón chào một người bạn cùng nhà trẻ tuổi vào mùa hè này. chỉ có điều, vị khách trọ dường như mang theo không ít bí mật... một câu chuyện hạnh phúc như thế bắt đầu.bản dịch đã có sự cho phép của tác giả…
ABOca sĩ alpha hương vani x nhà sản xuất omega bánh mìbản dịch đã được sự cho phép của tác giả…
bản dịch đã có sự cho phép của tác giả…
trong cuộc đời phẳng lặng không thể quay ngược thời gian, làm sao tìm lại được tình yêu đã bỏ lỡ?bản dịch đã có sự cho phép của tác giả…
bản dịch đã có sự cho phép của tác giả cảm hứng từ sự kiện fansign ngày 07/06/2024, khi hôn lên yết hầu, tiện thể tưởng tượng thêm một chútđoản văn hơn 2000 chữ, ngọt ngào nhẹ nhàng…
"Nếu một ngày em đọc được, xin đừng hỏi tôi là ai."🥇 #1 woonmyungz | 12:42 11/08/2025…
ᡣ𐭩 tác giả: 开门我来通厕的ᡣ𐭩 bản dịch: woomnyungz là định mệnh ᡣ𐭩 link truyện:https://weibo.cn/sinaurl?toasturl=https%3A%2F%2Fpaste.to%2F%3Febb465a8849ccdb8%23EVbciktmQdZD9HZ75ABxms7zcfmucfdtMLq2LfuU1JZU&toastFlag=befa936441bfd72026ed85918c8b6088 BẢN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ…
tên nhóm nhỏ của myung jaehyun và kim woonhak là "định mệnh", và cuộc gặp gỡ của hai người cũng như một bộ phim thần tượng vậy.bản dịch đã có sự cho phép của tác giả…
!!!! LƯU Ý !!!!!bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả nên yêu cầu không bê đi đâu cả khi chưa có sự cho phép của blog.…
"Tình yêu tuổi thanh xuân như một cánh cửa khép hờ, nếu bạn không đẩy ra, sớm muộn cũng sẽ có người bước vào."bản dịch đã có sự cho phép của tác giả…
ᡣ𐭩 tác giả: 毛毛小薯ᡣ𐭩 bản dịch: woomnyungz là định mệnh ᡣ𐭩 link truyện: https://weibo.com/ttarticle/x/m/show#/id=2309405065615043068083&_wb_client_=1BẢN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ OOC NGHIÊM TRỌNG, WOONHAK TRONG TRUYỆN LÀ NHÂN VẬT ĐÃ TRƯỞNG THÀNH. TÌNH TIẾT HƠI 16+ NẾU BẠN NÀO CÓ HƠI NHẠY CẢM VỀ VẤN ĐỀ EM WOONHAK CHƯA ĐỦ 18 TUỔI THÌ QUAY XE NHANH NHA Ạ.…
"nếu em đến quá gần, đừng đẩy em ra nhé, mà hãy ôm chặt em.dù anh không muốn nhìn thấy em, nhưng lần này hãy bỏ qua cho em, chỉ lần này thôi là được."bản dịch đã được sự cho phép của tác giả…
textfic xàm xí, hạt nhài lần đầu mình làm thể loại nì nên không tránh khỏi sai sót, mong mina thông cảm nha…
Tình hình hiện tại là Jaehyun rất dỗi sau khi nghe những lời bàn tán của Sungho, tại sao anh phải luôn xin lỗi Woonhak trước? Ừ thì đúng Jaehyun là anh lớn, nhưng mối quan hệ sẽ chẳng bền vững lâu nếu chỉ có anh cố gắng giữ gìn nó, số lần em dỗ dành anh thậm chí còn đếm trên đầu ngón tay, dù nguyên nhân là gì đi chăng nữa. Kim Woonhak, anh thật sự tủi thân rồi!…
"Lần đầu tiên, anh không bỏ lỡ bước chân em. Và lần đầu tiên, em không né tránh tay anh."…