Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nếu thanh xuân là một bàn phím máy tính, tớ chấp nhận dùng cách chậm chạp nhất, chỉ để gõ tên một người. Hai đứa trẻ từng chung chiếc xích đu chiều muộn năm lớp hai, sau một 'sai lầm' tuổi lên ba liền bị đẩy về hai phía của dãy bàn khác tổ. Từ bạn thân hóa người dưng ngược lối, Tuệ An chọn cách đứng ngoài hào quang của Nhật Nam. Để rồi suốt tám năm dài đằng đẵng, thế giới thầm mến của đứa con gái trầm tính là cô cứ thế thu bé lại, gói gọn theo tiếng lạch cạch của những phím gõ một ngón nơi góc phòng Tin học cấp hai. Buổi chiều giáp Tết năm lớp chín, năm cuối cùng được đứng chung dưới một mái trường, Tuệ An lén đứng ở góc khuất của chiếc bảng nguyện ước, để lại một dòng chữ dở dang: 'Chúc mọi điều...'…
"Draco nhận ra cử chỉ xa cách của cô, trong lòng rơi xuống bông tuyết lạnh ảm đạm cùng lạnh lẽo. Y hơi cúi đầu.- Hermione...Y gọi khe khẽ, cũng không có ý muốn trêu đùa gì, nhưng mà y chỉ muốn gọi như thế. Gọi cho mối quan hệ của họ quay lại như lúc ban đầu. Cả hai uống chung một ly rượu, trôi xuống tâm can là vị chát khổ đau của phần đời đã qua, là hơi men mơ hồ của phần đời chưa tới, nhưng đọng lại nơi cuống họng là vị ngọt nồng bất giác vương vấn. Vị ngọt ấy không biết còn có thể lưu lại được bao lâu, hay chỉ là thứ mồi nhử dụ dỗ người ta tự chuốc lấy những đắng chát khổ đau. Vì thế cả hai đều khựng lại, đều không thể chắc chắn.Cô quay người lại, trực tiếp hứng trọn đôi mắt y, rồi quét một lượt đến cái dây xích bạch vắt trên cổ áo của y. Dây xích bóng loáng thi thoảng đong đưa theo từng cái nhích tay nhẹ nhàng của y, ánh lên cái thứ ánh sáng hoang sơ tinh túy của trăng non miền sơn dã đêm cuối hạ. Xích kia tròng lên tâm tư dã dại của họ, để họ tự khắc chết, tự giày xéo cái thứ bản chất nguyên thủy ký sinh trong tâm khảm.Hai người như hai con bạch nhãn lang, nhìn nhau rít lên những tiếng gầm gừ của đồng loại, thế nhưng sẽ chẳng ai lao đến cắn xé lớp da nanh nọc của đối phương, lột trần yếu đuối cùng bất lực của người kia. Họ có những lãnh địa riêng, con mồi riêng, vì thế họ không muốn chia sẻ đau đớn của mình cho người khác. Cuối cùng chỉ chờ cái chớp mắt của thời gian kéo đi những xúc cảm không nên có..."…
Cô Lalisa Manoban, sinh ra trong một gia đình quyền quý, bộ dáng xinh đẹp coi như ưu điểm, tính tình bình tĩnh coi như khuyết điểm, thân hình bốc lửa lại trở thành đối tượng theo đuổi không buông của người đàn ônh kia. Mà người đàn ông kia còn là vị hôn phu của cô, do cha mẹ hứa hôn từ khi hai người còm bé, muốn bỏ rơi cũng bỏ rơi không được. Jeon Jungkook, Tổng giám đốc thần bí của Tập đoàn R&D, diện mạo khôi ngô, tuấn tú bị cô nói thành trêu hoa ghẹo nguyệt, cả đời si tình với Lisa thì lại bị nói đến chết vẫn dây dưa. Vì vậy anh cắn răng cắn lợi hỏi: " Bà xã, chẳng nhẽ một chút ưu điểm anh cũng không có sao?" Lisa nằm trong ngực anh bối rối nhíu mày, liếc mắt nhìn bên ngoài hoàn mỹ tìm không ra khuyết điểm của anh, nhấm nháp cái miệng nhỏ nhắn nói: "Có". Người đàn ông không vui lúc này mới buông lỏng xuống một chút . Một giây kế tiếp, cô bé "chỉ sợ thiên hạ không loạn" tiếp tục: " Anh rất cầm thú, có thể đảm bảo nửa đời sau của em thật "may mắn". Một giây kế tiếp, cầm thú Jeon đem ưu điểm duy nhất của mình ra thực hiện, rốt cuộc trong nhà họ Jeon lại truyền ra những tiếng la kinh thiên động địa: " Jungkook, anh, cầm thú..." ----------------------------//------------------------ Nhìn đối tượng hẹn hò của mình một lần nữa lại bị khí thế của Jeon Đế Vương dọa sợ mà bỏ chạy. Lisa không kiềm chế được mà hét lên: "Jungkook, anh đúng là âm hồn bất tán, xuất hiện trong cuộc sống của tôi để làm gì hả?" Anh binh thản trả lời: "Đương nhiên là để yêu em, bà xã". Cho nên tất cả "hoa đào" bên cạnh em cũng phải tiêu…
Đây là góc nho nhỏ để mình đăng những đoản tự viết dành cho Tuấn Triết, lâu lâu mới update một lần. Fic hoàn toàn chỉ để thỏa lòng fangirl và chia sẻ yêu thương, hy vọng mọi người đọc vui và ủng hộ (≧◡≦) ♡-Pairing: Cung Tuấn x Trương Triết HạnRating chung: từ PG đến NC-17Thiết lập chung: Hiện tại mình chỉ tập trung vào các cốt truyện nhẹ nhàng đơn giản như tên của collection, dăm ba chuyện yêu đương, cố gắng không OOC quá nhiều.Lưu ý: Mọi đoản đều sẽ HE, dù có căng thẳng tí thì cũng chỉ để kịch tính chút thôi hehe ┐(︶▽︶)┌- Mọi người có thể gọi mình là Dế nhé, cảm ơn các bạn vì đã đọc fic ( ' ▽ ' )/-[8.2021] Mình mãi mãi ở đây.Vốn dĩ nghĩ rằng, chẳng cần viết nhiều fic cho hai anh, vì đời thật đã quá đẹp. Nhưng hóa ra, mình nhầm rồi. Thế nên mình sẽ viết tiếp. Nhất định. Nếu bạn cũng ở lại, xin gửi tới bạn một cái ôm.…
Nếu Luffy sinh sớm hơn hai tháng, tức là sinh nhật của cậu ấy vào tháng Ba thay vì tháng Năm thì sao? Cuộc sống của cậu ấy sẽ thay đổi như thế nào?Luffy: Cậu ấy sẽ có thêm rất nhiều bạn bè!Mọi người: Một khi đã gia nhập băng hải tặc Mũ Rơm, thì không còn đường quay lại nữa; đàn ông thẳng là chuyện của quá khứ rồi.Lưu ý: Câu chuyện này ban đầu được đăng trên một diễn đàn liên quan đến Luffy, vì vậy nhiều phần được viết bởi Chao Su. Ngoài ra, vì đây là câu chuyện đầu tay của tác giả, nên có rất nhiều thiếu sót. Thành thật mà nói, tôi hơi xấu hổ khi cố gắng bổ sung những thiếu sót đó, haha. Xin hãy nhẹ nhàng với những lời phê bình của bạn. Nếu bạn thực sự không thể chịu đựng được, chỉ cần nhấp vào góc trên bên phải. Cảm ơn.Link tác phẩm gốc: https://www.jjwxc(.)net/onebook.php?novelid=2943508Convert: kieuthithutraLần đầu edit, có gì sai mọi người comment để mình sửa nha ❤❤…
Xám xịt - có lẽ là từ ngắn gọn thích hợp nhất để miêu tả Oreki Houtarou, một nam sinh cấp 3 trung thành với chủ nghĩa "tiết kiệm năng lượng" của mình. Nghĩa là, cậu luôn cố né tránh mọi việc mà cậu xem là nặng nhọc hay không quá cần thiết, và gia nhập một CLB ở "Thánh địa của hoạt động ngoại khoá" - Cao trung Kamiyama là một việc như vậy. Houtarou đã luôn tận hưởng cuộc sống chậm chạp nhẹ nhàng của mình cho tới khi một lá thư mang theo một đề nghị kì lạ từ Benares được gửi đến. Thế là cậu đã đến phòng họp của CLB Cổ Điển hiện-tại-không-có-thành-viên, đứng trước một cánh cửa bị khoá...…
Author: MissRamiunTranslator: MinahPairing: WonkyunSummary:Changkyun chưa từng chứng kiến cách âm nhạc hoà cùng cơ thể anh ấy tự nhiên và nhịp nhàng đến thế, như thể vũ điệu vừa rồi được quay chậm trước mắt cậu vậy. Anh ấy di chuyển không hề nao núng, từng bước một, thậm chí còn cắn môi dưới để giấu đi nụ cười. Changkyun cảm thấy rằng cậu không nên thấy cảnh tượng vừa rồi một chút nào cả, giống như cậu lỡ nhìn thấy một điều cấm kỵ. Nhưng rồi cậu chẳng thể nào ngăn nổi bản thân thầm ước rằng đôi bàn tay uyển chuyển thao túng nhịp điệu ấy sẽ chạm vào cậu...và giúp cậu sống thêm một lần nữa.La música fluía por su cuerpo de una manera que Changkyun no había visto nunca. No era forzado, aquel chico bailaba desenfadadamente delante de sus ojos, dando pequeños pasos y mordiéndose el labio para esconder su sonrisa. Sintió que no debía estar presenciando aquellos movimientos, como si estuviese viendo algo prohibido; pero no pudo evitar desear que aquellas manos que se movían con gracia al ritmo de la melodía le tocasen a él... y le hiciesen sentir de nuevo.Full credits go to MissRamiun @ Wattpad Original link: https://www.wattpad.com/story/114037798-i-feel-it-coming-wonkyun…