[ChanBoo] Lời Hứa Giữa Bến Tàu Sương Trắng
Một chiều cuối thu, khi gió thổi rụng lá ngoài sân trạm y tế, có tiếng gõ cửa rất khẽ; Seungkwan mở ra và thấy một người lính lạ, áo khoác bụi bặm, vai còn băng trắng.…
Một chiều cuối thu, khi gió thổi rụng lá ngoài sân trạm y tế, có tiếng gõ cửa rất khẽ; Seungkwan mở ra và thấy một người lính lạ, áo khoác bụi bặm, vai còn băng trắng.…
han wangho và lee sanghyeok kết bạn lại sau 7 năm. chính thất ghen rồi.…
Xuyên không, trái luôn thường đạo lí…
[ABO] 16+ Gã quỳ xuống, kéo Myungho vào lòng, cắn mạnh vào tuyến thể Alpha S.…
Có những người không rời đi vì hết yêu.Chỉ là... không kịp nói thêm một câu.…
Và ở nhân gian, có một người từng là Cửu Vĩ Hồ, sống trọn một đời bình lặng, không nhớ đã từng yêu ai.…
em han bị con trai cả tầng 18 khu chung cư mới bao vây rồi.…
Niềm tin ấy đã vỡ nát khi gia đình Wonwoo bị giết bởi người của tiên môn.…
Có những mối tình không phải để đi đến cuối là sẽ hạnh phúc. Nhưng có những mối tình ấy để nhắc người ta rằng, đã từng có một người yêu mình đến mức nào.…
"Bạn thân thì sao chứ, tớ không muốn!""Yah, Yoo Ki Hyun, tớ chẳng muốn làm bạn thân với cậu đâu!"…
Hyung Won và Min Hyuk, chỉ nhờ vào một lần nhắn nhầm số mà gắn bó với nhau cả một đời 😊😊😊…
Ba ngày sau, tin Kim Mingyu tử trận truyền về.Không có thi thể đưa về. Chỉ có thanh kiếm sứt mẻ và một tấm áo giáp vỡ.…
- vailon han wangho học chung với nyc kìa!- bình thường thôi em, một thằng làm gì căng.- không, 5 thằng.- ⁉️…
Từ những buổi "chỉ một lần", họ bắt đầu quen với sự hiện diện của nhau. Mingyu nhận ra mình không còn khó chịu khi Myungho ở cạnh, thậm chí còn thấy trống khi buổi ôn bài bị hủy. Cậu không gọi đó là thích, chỉ nghĩ là quen.…
"Min Hyuk à, dậy đi em, trời sáng rồi!"*Fic ra đời lúc tâm trạng của mình không được tốt*Mong mọi người thông cảm nếu nó ngược quá 😅😅😅…
- F4 mập mờ cũ của mày về rồi!- không quan tâm.- không liên quan.- không dính líu.- chắc không?- không...…
Những ngày sau đó, Jeonghan sống trong một chuỗi hồi tưởng không dứt. Anh nhớ lại từng lần Jisoo cố gắng nói chuyện, từng lần Jisoo im lặng quay lưng, từng lần anh chọn sự thoải mái của mình thay vì lắng nghe.…
Giữa dòng người, cậu thấy một bóng lưng nhỏ nhắn.…
Họ gặp nhau lén lút sau đó, dưới những danh nghĩa vụn vặt đến mức buồn cười: mượn sách, hỏi đường, ngắm trăng. Không ai nhắc đến thù hận, không ai nhắc đến gia tộc. Giữa họ chỉ có những câu nói nhỏ, những ánh nhìn bị kìm nén, những lần tay chạm tay rồi rút về thật nhanh.…