lý thuyết thuế
…
Hành trình trả thù toàn bộ thế giới ngầm động phải em trai nhân vật chính, gây cấn, lạnh lùng, không dung tha, không có từ "bỏ qua". Dù có thành ma thì tao cũng không tha cho bất kì tên nào.…
Câu chuyện kể về hành trình của cô gái Lạc An Khuê trong việc "lấy lòng" phủ họ Phó khi phải xuyên không về triều đại nhà Trần trong thân xác của Hoàng Thị Kết.Đồng thời vừa phải tìm cách về lại thời đại của mình vừa phải cố giúp Kết và thiếu gia Phó Văn Bạch đến với nhau. Liệu cô sẽ ra sao? hãy theo dõi truyện nhé.…
Hắn- Vũ Lâm Thần, là thanh tra và là người dẫn dắt tổ trọng án. Cô- Chu Ngọc An, là đội trưởng của đội khắc họa tâm lý tội phạm. Anh- Bạch Minh, là một bác sĩ pháp y chuyên nghiệp và nức tiếng trong sở cảnh sát. Nàng- Chung Hạ là đội trưởng của đội hình sự. Bốn người là đồng nghiệp của nhau và vô cùng giỏi giang. Sau khi vụ án đầu tiên xảy ra, họ được cấp trên ra lệnh nhận vụ án này và phá giải. Sau đó họ lập ra đội phá án và phá giải những vụ án mạng này. Nhưng cái họ không ngờ tới lại là một điều vô cùng bí ẩn. Đã là bí ẩn thì cũng phải phá giải được. Đó là công lý của cảnh sát. Thể loại: Trinh thám, phá án, ngôn tình, suy luận, điều tra. Sự thật luôn là thứ khó tìm, nhưng nếu biết cách và cố gắng thì sự thật luôn lộ ra. Một trận chiến là cả nhiều người chiến đấu và cũng sẽ có người mất mạng. Nhưng liệu... cảnh sát có bắt được tội phạm không? Ai sẽ là người thắng cuộc trong trận chiến vô hình này? Cảnh sát hay là tội phạm? Dấu vết để lại luôn là manh mối duy nhất để cảnh sát. Nhưng dưới sự tinh vi của cảnh sát thì cũng sẽ có người phát hiện ra. Mà đã phát hiện ra thì sẽ có manh mối phá án. Càng đi sâu vào vụ án thì càng có nhiều điều bí ẩn. Phá giải những bí ẩn cực kì khó. Nhưng nếu ta biết cách thì ta sẽ làm được. Cho dù khó khăn đến đâu, mọi chuyện cũng sẽ được sáng tỏ. Ánh trăng luôn sáng nhưng cũng không kém phần bí ẩn. Nó luôn sáng nhưng sau khi sự việc xảy ra thì nó đã bị nhuốm một màu rất ghê tởm. Cái màu sắc khiến người ta không thể chịu nổi mà bỏ chạy.…
-Jimin à, tôi yêu em lắm luôn á, đừng bơ tôi mà.-Đừng có mặt dày như vậy, Min Yoongi...…
khum bíc…
Ở giới tu tiên thì hắn được xưng là đệ nhất chân nhân Ngọc Ngôn tôn thượng, nhưng cũng phải đợi một vạn sáu ngàn năm thì hắn rốt cuộc mới thu được một đồ đệ, cẩn thận dạy dỗ, nghiêm túc che chở . Trải qua năm tháng hắn nhìn nàng dần dần lĩnh ngộ, chậm rãi cường đại, mắt thấy muốn một bước lên trời thời điểm.... nàng treo!vì thế hắn lại thu một đồ đệ, cẩn thận dạy dỗ, nghiêm khắc che chở, sau đó...nàng lại treo!với vì thế hắn lại thu một đồ đệ, tiếp theo... nàng vẫn treo!( vì cái gì mỗi lần trọng sinh, đều bị cùng một người nhặt về )Ngọc Ngôn: ........Đồ Đệ:.......…
The girl who loves me…
Mình viết ra để tìm một bộ truyện ạ. Tại tìm mãi không thấy, mình không nhở nổi tên truyện, bạn nào biết thì có thể nói với mình ạ. Xin cảm ơn!…
Có những cánh cửa khi đã khép lại... thì tuyệt đối không nên mở ra.Có những căn phòng bị lãng quên... nhưng ẩn sau đó là những ký ức kinh hoàng chưa từng được kể.Và có những con người tưởng chừng chỉ là người thuê trọ... nhưng họ không bao giờ rời khỏi nơi này.Căn Phòng 404 không chỉ là một câu chuyện kinh dị thông thường. Đó là hành trình đi sâu vào bóng tối tâm linh, nơi ranh giới giữa thực và ảo bị xóa nhòa, nơi mỗi tiếng gõ cửa lúc nửa đêm có thể là dấu hiệu của một oan hồn trở lại.Câu chuyện bắt đầu từ một truyền thuyết đô thị bị lãng quên, lan truyền qua lời đồn và những vụ mất tích bí ẩn trong một khu nhà trọ cũ kỹ. Căn phòng số 404 - nơi từng có người tự thiêu, nơi máu từng chảy qua khe cửa, nơi nhật ký của kẻ điên vẫn còn vương mùi tro bụi - đang chờ đợi người bước vào để khơi lại lời nguyền bị chôn vùi.Ai đã mở cánh cửa? Ai đang đứng phía sau tấm rèm cửa sổ bị rách? Và liệu bạn có đủ can đảm để đọc đến dòng cuối cùng?Hãy nhớ: Đừng bao giờ quay đầu khi bạn nghe tiếng gọi từ căn phòng 404.…
Anh là một mafia ở ý , còn cậu là một sát thủ . Một hôm , cậu được thuê để ắm sát anh và đó là lần gặp đầu tiên của hai người . Mình là A.N đây bộ truyện mới của mình, mong mọi người ủng hộ ⭕️Toàn bộ truyện chỉ là hư cấu và không có thật…