FA thì sao?
Cuộc sống hang ngày của một cô gái độc thân ở tuổi 27 sẽ ra sao.?Chung quanh bạn bè lấy chồng, sinh con đuề huề yên ấm cô sẽ làm gì để tra lời những câu nói giục lấy chồng khap mọi nơi. Hãy đón đọc câu chuyện này để biết dap án…
Cuộc sống hang ngày của một cô gái độc thân ở tuổi 27 sẽ ra sao.?Chung quanh bạn bè lấy chồng, sinh con đuề huề yên ấm cô sẽ làm gì để tra lời những câu nói giục lấy chồng khap mọi nơi. Hãy đón đọc câu chuyện này để biết dap án…
Nếu bạn có con gái, đừng chỉ dạy con cách yêu thương người khác, mà hãy dạy con cách bảo vệ chính mình. Đừng chỉ dạy con cách tôn trọng người khác, hãy để con biết con cũng phải trân trọng chính mình...…
Chất giọng Jihoon thấp và êm như phần bọt sữa cuối ly Latte mà cậu đã gợi ý cho Hyukkyu vào lần đầu tiên họ gặp nhau vậy."Cậu không phải Omega? Nhưng mùi bánh ngọt...""Em đã thừa nhận em là Omega bao giờ đâu anh Hyukkyu?"Tìm hiểu người ta chẳng kỹ, đến giờ Kim Hyukkyu mới nhận ra người trước mặt mình vậy mà lại là một Enigma, lại còn là một Enigma có pheromone bánh ngọt nữa chứ. Toang rồi, toang thật rồi Kim Hyukkyu ơi...-------written by: hannanov07cover by: tồcouple: Jeong Jihoon x Kim Hyukkyu note: truyện là sản phẩm từ trí tưởng tượng của tác giả, vui lòng không áp đặt lên người thật. Don't reup!…
Tạ Thu Vân và Nhâm Quân là một cặp đôi được nhiều người biết đến khi chỉ mới học Cấp 2, tình yêu của họ lúc nào cũng được nhiều người ngưỡng mộ. Câu truyện bắt đầu Nhâm Quân một học sinh mới được chuyển đến lớp của Tạ Thu Vân cuộc gặp gỡ đầu tiên của cặp đôi vô cùng bình thường như bao con người khác. Mới đầu chạm mắt có lẽ Nhâm Quân đã dính phải tiếng sét ái tình với vẻ đẹp tri thức của Tạ Thu Vân. Học tập chung lớ cùng nhau nhưng đến lớp 8 mới phát hiện rằng Nhâm Quân đã thích thầm Tạ Thu Vân đến tận 1năm trong khoảng thời gian đó Tạ Thu Vân chẳng ưa gì Nhâm Quân người cô thích là Tân Lạc. Thế nhưng sau một khoảng thời gian trò chuyện gắng bó Tạ Thu Vân liền có tình cảm với Nhâm Quân và 2người chở thành một đôi cả trường ai cũng biết đến. Chuyện tình của họ kéo dài không được bao lâu thì bị gia đình phát hiện và phản đối vì tuổi quá nhỏ. Tuy nhiên không gì cản được tình yêu họ vẫn trò chuyện bên nhau lén ra ngoài chơi cùng nhau cho đến một ngày cả 2 xảy ra xích mích lớn dẫn đến rạn nức. Tạ Thu Vân với một con người chung thủy cô luôn nhớ về anh ấy khoảng thời gian đó đối với Nhâm Quân cũng rất đau khổ. A luôn né cô rồi có những lúc quan tâm cô đến tột cùng cứ liên tục như thế, anh thích người khác cô đều biết nhưng vẫn kiên trì thích a đến tận 2năm. Đến Cấp 3 xảy ra nhiều sự cố nên họ không học chung với nhau dẫn đến phai nhạt. Sau khi lớn lên họ gặp lại nhau với tình cảnh vô cùng éo le tuy nhiên họ vẫn nói ra lời quay lại cho nhau đường lối tiếp tục đi chung. Xa nhau gần …
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…
''Nếu thật sự phải cố gắng sống, vì sao ngày ngày lại tự nhủ rằng bản thân phải cố gắng vượt qua nó thật đơn độc, rõ ràng trên con đường ta đi đâu không phải là bức tranh vô vị. Ngày Ngày, cố gắng ngụy biện cho trái tim tổn thương rằng mình có thể nhưng mỗi lần khi mà đêm nhẹ nhàng bao phủ thế giới, ánh đèn sáng lên thật sự rất muôn màu, nó xa hao và lộng lấy đến xiêu lòng. Hãy buông bỏ rào cản bản thân nhìn thế giới với một ánh mắt tràn đầy niềm vui. Trên chặng đường mà ta đi sẽ có rất nhiều người, có thể lướt qua nhanh tróng hoặc sẽ ở lại lâu dài, cuộc đời không vô tận, không ai sống được mãi đói là quy luật tự nhiên. Không thể đòi hỏi, thay vì thu mình lại trong sự mất mát hãy trân trọng hiện tại, trân trọng chính chúng ta.'' Đó là thứ tôi nghe từ bạn thân của mình mỗi ngày.…
Chào các bạn thân yêu, mình tên là GIGIA . Hôm nay mình xin được giới thiệu truyện có tiêu đề là ' Sống ảo '. Gồm có 40 phần , các bạn hãy theo dõi đọc truyện của GIGIA nha.…
Sau đây là những mẩu truyện nhảm nhí mak Minko nghĩ ra....nếu bạn thấy nhảm hãy vote nhé! Không nhảm cũng vote ủng hộ Minko đc ko? :)))Chân thành cảm ơn…
Truyện chứa sự xàm của tác giả ((((=Thể loại :boylove, hài hước (?), thư ký thụ x chủ tịch công, thụ sủng công rồi công sủng thụ, không ngược nhiều, HE…
Sau trận chiến Ragnarok, lẽ ra Balder và em trai Hodr sẽ được tái sinh ở trần gian mới. Đúng là chàng đã tái sinh, nhưng...CP: Loki x Balder (tàn ác mưu mô thần lừa gạt công x ôn hòa nhân hậu thần quang minh thụ)HEKhông có cành tầm gửi nào ở đây cả…
thành phố hôm nay có điều gì đó khác với mọi hôm.…
- Người tôi thương chỉ có tôi mới có quyền bắt nạt. Các người không có quyền.- Tôi chỉ mong được sống chung với cậu ấy. Sống một cuộc sống an yên, bình dị như bao người. Cậu ấy hạnh phúc thì tôi mới hạnh phúc.…
Người kéo xe lặng lẽ dò dẫm theo con đường núi âm u, nơi cây cối rậm rạp phủ kín lối đi. Bỗng anh khựng lại, hình như vừa thấy điều gì đó giữa lùm cây tối. Nhưng "Chát!" - một cái tát giáng xuống, kèm theo tiếng quát tháo, xỉ vả của những người kéo xe khác đã kéo anh trở về thực tại. Họ mắng chửi không tiếc lời, coi thường, đánh đập anh như trút mọi cay nghiệt.Anh không đáp lại, cũng chẳng tỏ thái độ. Nhẫn nhịn. Lại cúi đầu gồng mình kéo chiếc xe nặng trĩu đầy hoa. Vết đau còn âm ỉ, nhưng đôi chân vẫn bước. Đoàn xe tiến vào lễ hội, nơi tiếng nhạc rộn ràng, ánh đèn rực rỡ, và những người múa hát đang rạng rỡ trong tay cầm những cành sen hồng.Giữa khung cảnh tưng bừng ấy, anh chợt bắt gặp một ánh mắt. Từ xa, một tiểu thư đang nhìn anh, cái nhìn dịu dàng mà xót xa. Hai ánh mắt chạm nhau. Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như chậm lại.Rồi tiếng gọi giục giã vang lên, nhắc anh đang chậm trễ công việc. Người kéo xe quay đi, không nói gì, không ngoái lại. Anh không biết rằng, chỉ một ánh mắt ấy thôi, sau này sẽ gieo nên một mối lương duyên vừa đẹp, vừa day dứt cho cả hai người.…
RuhendsPark Jaehyeok và Son Siwoo có 1 chuyện tình rất đẹp, học sinh trong trường thường ví vom chuyện tình họ như cổ tích vậy đó, câu chuyện chàng hoàng tử đem lòng yêu công chúa, ai cũng hâm mộ chuyện tình 2 người. Thì bỗng 1 ngày, khi Siwoo đang ngồi kế Jaehyeok, Siwoo đã nói với Jeahyeok rằng khi ra trường chúng ta sẽ cùng nhau tổ chức đám cưới, Jaehyeok khi nghe em nói như vậy thì khựng lại, rồi ầm ừ qua loa. Sáng hôm sau, cậu được Wangho thông báo với cậu 1 tin"Mày kiếm tao có gì à Wangho?""Mày bình tĩnh nghe tao nói này, Park Jeahyeok, nó qua nước ngoài du học rồi, và tao không chắc khi nào nó về..."Em nghe Wangho nói vậy thì khựng lại, nước mắt lăn dài trên má. Tại sao chứ? Tao với mày đang yêu nhau hạnh phúc? Thà cớ gì mày lại bỏ tao mà đi chứ....Và thông tin hoàng tử ra nước ngoài để du học đã được loang khắp trường, ai cũng thương cảm cho công chúa. Từ ngày hoàng tử đi, công chúa chẳng nói cười gì cả, chỉ mang trong mình dáng vẻ của sự mất mát…
thái lê minh hiếu, hồ đông quan.hieuhihi2002 tự vẽ anh quanhehe2009 thành bông hoa.…
ring ring ring!!OCC!!Vui lòng không mang đến trước mặt chính chủVui lòng không mang truyện của tôi đi đâu cảTất cả mọi chuyện xảy ra trong câu truyện đều không có thật.…
Jeong Jihoon nhìn lưng trần của mình trong gương, bất lực ngoái lại nhìn con "mèo" đang hối lỗi trong áo sơ mi của cậu, cảm thấy bản thân đang chiều anh quá mực."Đưa tay đây, em phải cắt móng cho anh.""Vâng, Jihoon muốn gì anh cũng làm hết."…
Mình viết truyện dựa trên những ý tưởng từ mấy trích mà mình thấy hay…
Ai cũng có quá khứ! Nhưng tôi lại không có! Bởi vì sau!Tôi đã quên tất cả! Chỉ nhớ hai từ Bạch Ninh là tên tôi! Bạch Ninh là một từ luôn suất hiện trong đầu, ai hỏi tôi tên gì tôi nói tôi tên Bắc Ninh. Bây giờ tôi có một cuộc sống mới, những người thân mới, tình yêu mới hạnh phúc mới.…
mới vậy mà kang daniel và park jihoon đã chia tay nhau một năm rồi?…