Viết Cho Những Ngày Không Anh
Yêu là khi hai con tim hòa cùng một nhịp đập . Đừng cố gắng níu giữ khi người đã muốn ra đi…
Yêu là khi hai con tim hòa cùng một nhịp đập . Đừng cố gắng níu giữ khi người đã muốn ra đi…
Nó sẽ hơi occ thông cảm cho tớ nhe…
đọc rồi biết , mong mọi người góp ý giùm…
Đây là câu chuyện có thực của 1 bạn kể lại cho tác giả…
-Ôm là sự níu kéo em ở lại ....!!!…
Cậu cho tớ cơ hội hay là lấy mất cơ hội của tớThà lúc đầu cậu nói k thik tớ…
những ngày tháng sau chia tay tôi ước giá như tôi chưa từng yêu anh…
-Mị bị chuyển lớp rồi :(((…
tôi đơn phương cậu…
Ko biết ghi gì đọc thử đi( làm bằng chatgpt ) ý tưởng tự nghĩ…
" đừng chạy nữa. "" công bắt được tớ đi, rồi tớ sẽ không chạy nữa. "…
Là chuyện đam mỹ nhá mấy bạn :)))))…
y như cái tên…
yêu phải người lớn hơn.ᐟ…
Fanfic: [Em là sự thương xót cho linh hồn tôi]Tác giả: Alice Charlotte Trên bầu trời là những áng mây trắng muốt, là bầu trời xanh thăm thầm cùng tiếng đập cánh của những chú chim bồ câu. Là tự do, là hạnh phúc tuyệt đối mà anh hằng mong ước. Dưới chân là tiếng gào thét của nhân loại, là tiếng cầu xin trong tuyệt vọng cùng xác thịt trộn lẫn với nhau cùng những cơ thể chồng chất lên nhau- biến dạng tới không còn nhận ra. Là khung cảnh mà còn đáng sợ hơn cả địa ngục được diễn tả trong những trang sách Sự tội lỗi, dằn vặt gặm nhắm lấy linh hồn của anh như những con sâu mọt đục khoét thân cây, chậm rãi từ từ giết chết nó. Ấy vậy mà trong những suy nghĩ ngập tràn bóng tối ấy, thứ ánh sáng duy nhất hiện lên trong anh lại là hình bóng của cô. An ủi vỗ về lấy anh như những ngày tháng cả hai còn nhỏ, chút ánh sáng ấy trong tiềm thức là thứ duy nhất níu giữ anh lại mà không chìm sâu vào tuyệt vọng hoàn toàn..."Thế giới này mới thật tàn nhẫn làm sao nhưng anh vẫn yêu em"(Truyện được viết dưới pov của Eren Jeager)…
Năm hai mươi tuổi, cô nhi Diệp Không bỗng được thông báo rằng mình chính là thiên kim thật sự của nhà họ Diệp - danh gia vọng tộc bậc nhất Hoài Xuyên. Nhưng khi trở về, thứ chờ đón cô không phải là một màn đoàn tụ đầy nước mắt, mà là những người thân luôn nâng niu kẻ thế thân trên tận mây xanh, cùng một vị hôn phu tàn tật không ai thèm ngó ngàng.Diệp Không có rất nhiều điều muốn nói.Nhưng trước khi đến đây, viện trưởng đã căn dặn cô hết lần này đến lần khác: "Đừng nói gì cả." Thế nên cô cắn răng, tiếp tục vào vai một cô bé câm quê mùa.Chỉ đến khi được gặp riêng vị hôn phu tàn tật kia và xác nhận rằng mình sẽ không dễ dàng bị đuổi khỏi nhà họ Diệp, cô mới yên tâm cất giọng trong bữa tiệc.Đối với kẻ thế thân vẫn đang được cả nhà họ Diệp coi như bảo bối, cô lạnh nhạt nói:- "Cô đã từng gặp mẹ ruột của mình chưa? Bà ta mắc AIDS, đến tìm tôi vay tiền đấy."Đối với người anh họ vì bảo vệ kẻ thế thân mà thẳng tay tát cô, cô dứt khoát cầm ly rượu ném thẳng qua:- "Anh có tư cách gì mà không nhận tôi? Với cái mặt xấu xí này, tốt nhất anh cũng nên đi xét nghiệm ADN đi, biết đâu cũng chẳng phải con ruột."Đối với bà nội đang ôm ngực, hung dữ mắng chửi cô, cô hờ hững nhếch môi:- "Chưa nuôi tôi lấy một ngày đã bày ra dáng vẻ của người lớn rồi? Trước đây tôi đập viện trưởng đến mức chấn động não mới chịu gọi ông ấy một tiếng 'ông nội'. Bà cũng để tôi đập một lần đi, tôi sẽ nhận bà là bà nội."Cả Hoài Xuyên chấn động!…
Những thứ đã mất đi rồi thì khó có thể lấy lại được ︶︿︶…
thành an làm gì cũng giỏi, giỏi nhất là nũng nịu.…
truyện đam mỹ,không có thật.…