Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Trong tình yêu chúng ta chỉ đơn giản là những con búp bê. Khoảng thời gian đầu ta là tất cả, ta được sắm đồ, được mặc đẹp, được nâng niu chiều chuộng. Nhưng đến cuối cùng, cũng chả ai lại thương yêu một con búp bê đã cũ cả; đến cuối cùng cũng chỉ còn mỗi chúng ta là ngưòi đau khổ.…
Con người không thể tự chọn lựa số phận cho riêng mình. Như những bông hoa sẽ mãi là bông hoa, có muốn thoát khỏi kiếp hoa cũng không được. Anh và em là những con người xa lạ, do duyên số hay do định mệnh mà hai ta lại đến với nhau? Nên đổ lỗi cho số phận đã bị sự ràng buộc níu kéo, hay nên tin rằng từ khi sinh ra, ta đã là của nhau? Nhẹ nhàng, ấm áp mà lại như nồng nhiệt, khó tả.…
. Em à. Em lại khóc nữa rồi...Em luôn tự hứa với bản thân mình rằng, em nhất định phải mạnh mẽ, không được yếu đuối như ngày trước nữa. Nhưng tại sao bây giờ, em tự phản bội bản thân em thế này.... Hôm nay anh ta đi rồi. Anh ta bỏ em như chưa từng quen biết em, chưa từng nói thương em, cũng như chưa từng có mặt em trên đoạn đường tuổi trẻ của hắn. Em khóc than, em níu kéo. Chẳng được gì ngoài những câu dứt khoác của anh ta.... Em à. Đàn ông là vậy đó. Họ chỉ yêu em vì thấy được em xinh đẹp, em giỏi giang, em thành công. Họ nuông chiều, yêu thương em. Thời gian sau, có được cái anh ta muốn rồi, em vấp ngã rồi. Anh ta vứt bỏ em. Nỗi đau đó em chẳng thể khóc lóc hay kể lể cùng ai. Chỉ mình em chịu đựng.... Em đừng tự trách bản thân mình. Suy cho cùng, phụ nữ vẫn là giống loài yếu đuối, dễ tin người, anh ta chỉ việc nói vài lời hoa mĩ, còn em thì cứ tin và chấp nhận. Rồi cuối cùng em được gì... Em cũng đừng hỏi bất kì ai rằng em đã làm sai điều gì, em có tệ hay không. Em à. Họ không phải là em, họ không ở trong câu chuyện của em, họ không thể đưa ra lời giải thích đúng đắn hay giúp em nguôi ngoai đau đớn... Em hãy tự hỏi bản thân mình, em đã đủ mạnh mẽ chưa, em đã yêu đúng người chưa, em đã yêu đúng chất của yêu chưa.... Tạo hóa sinh ra phụ nữ, mềm yếu là để nũng. Và mạnh mẽ được giấu sâu và bộc lộ khi vấp ngã. Em hãy biết cách mà mở cái mạnh mẽ trời phú ấy ra đi... Đừng bi lụy vậy nữa... . Cô gái của tôi. Em đừng vì ai mà phản bội bản thân mình. Mặc đời nói em ích kỉ, nhưng em hãy thương lấy em rồi mới …
6 Năm trước, Lam Tư Sắc lấy đi lần đầu của cô năm 18 tuổi. 6 Năm sau, hắn quay về, với đầu óc mưu mô xảo trá, tàn ác vô nhân đạo, hắn ra tay với bạn trai hiện tại của Thịnh Ly đẩy anh vào tù. Một kẻ đội trời đập đất, dẫm xương đoạt máu, vô tình lãnh cảm. Thịnh Ly yếu đuối, kém cỏi hay do hắn quá cứng ngắc, thông minh? Cuộc đời này, ngoại trừ Thịnh Ly bé nhỏ của hắn, ai trong mắt hắn cũng đều là cỏ rác ven đường kể cả dòng máu đang chảy trong người. Hắn - Lam Tư Sắc yêu một Thịnh Ly điên cuồng bất chấp, đi ngược với định luật, đổi lại chỉ là ngược ta ngược chính mình đến hồ đồ. Đời này, cho Lam Tư Sắc gặp Thịnh Ly đã là sai lầm, đời này gặp Lam Tư Sắc là ác mộng vĩnh hằng của Thịnh Ly.Người tỉnh mộng tan, tan tâm nát lòng cũng bởi vì 1 chữ yêu... -----Tên truyện : Giá Như Có Thể Níu Lấy Một Chút Hơi Tàn ( Gió Sương Không Trải Đầy Hoa) Thể loại : Hiện đại, ngược tâm Số Chương : Lời tác giả : Truyện mang yếu tố cẩu huyết cao, các nhân vật được tác giả xây dựng lên ngay từ ban đầu không ai tốt đẹp kể cả nam nữ phụ đến 9. Không thích xin next đừng múa kiếm trên đây tránh làm tác giả phiền lòng xuống tinh thần... Không reup!!!…
Một câu chuyện nói về hai người với cuộc đời bi kịch, gặp nhau và trao cho nhau hơi ấm để thấy mùa Hạ lúc ấy không còn lạnh lẽo nữa.."em tên Hạ Vy, Hạ trong hạ thấp, thấp kém""huh? Hạ trong mùa Hạ chứ, Vy là nhỏ bé mà phải không?""mọi người nói Hạ trong hạ thấp, bố em cũng nói thế""mùa Hạ nhỏ...tên dễ thương nhỉ, hợp với nhóc lắm"Phải chăng cuộc đời tôi mà lãng mạng được thêm chút nữa thì tôi đã nhận ra lúc tôi gặp Chu Đương Dương cũng là ngay mùa Hạ rồi..…
🌸 Văn án:Vào đêm chồng cũ và "bạch nguyệt quang" của hắn kết hôn, Bùi Minh Nguyệt uống đến say khướt, không còn biết trời đất là gì.Ai ngờ sau khi tỉnh lại, cô phát hiện bản thân đang sống trong một quyển tiểu thuyết.Nam chính chính là người chồng cô vừa mới ly hôn, nữ chính là bạch nguyệt quang mà hắn luôn yêu thương, còn cô chỉ là nữ phụ pháo hôi, vì yêu mà không được, cuối cùng lặng lẽ rời khỏi sân khấu trong đau khổ.Chồng cũ vốn không yêu cô, cưới cô chỉ vì mệnh lệnh của ông nội.Chưa đến một năm sau, hắn đã ép cô ký đơn ly hôn.Sau khi ly hôn, trong lòng cô tràn đầy không cam tâm, giận dỗi mà kết hôn với người khác.Nhưng cuộc hôn nhân ấy lại biến cô thành đối chiếu bi kịch để tôn lên tình yêu ngọt ngào của cặp đôi chính.Nam nữ chính tái hôn, ngọt ngào như mối tình đầu, yêu nhau sâu đậm, tựa như vì chân ái mà gắn bó.Còn cô và người chồng hiện tại chỉ là quan hệ lợi ích, anh ta nhìn trúng nhan sắc của cô, còn cô cần tiền và danh phận "phu nhân hào môn".Giữa họ không có tình yêu.Cô vì vẫn còn vương vấn chồng cũ mà luôn làm loạn, cãi vã với chồng hiện tại.Đến khi anh ta bất ngờ qua đời, cô mất đi chỗ dựa cuối cùng, kết cục bi thảm.Bùi Minh Nguyệt: "Ha hả, lần này thì khác rồi."Khi ý thức thức tỉnh, trong đầu cô bỗng xuất hiện một hệ thống, giao cho cô hàng loạt nhiệm vụ.Chỉ cần hoàn thành, người chồng hiện tại của cô sẽ không chết nữa.Kết quả là, khi mọi người đều chờ xem cô thảm hại, lại chỉ nhận được tin nam nữ chính ly hôn.Còn cô thì sao?Bùi Minh Nguyệt: "Cảm ơn lời mời, tô…
Người bảo tôi rằng k cần níu giữYêu thương phải cần một ai đó chờ trôngVà đợi trên gác mái nở hoaNơi này sẽ thành thiên hạLuôn có ng hạnh phúc đến bạc đầuVà có ng bật khóc lúc chia xaDuyên gặp mặt dẫu có hay khôngCủng là bản nhạc dâng tháng năm xa tắp....…
Cậu gặp cô hôm ấy là một ngày đẹp trời. Cậu nói cậu yêu nó. Nó bảo cậu điên à. Cậu tan nát trái tim. Rõ ràng cậu ngày ngày yêu thương cho nó, lúc nó ốm đau chăm sóc nó cẩn thận, đưa nó đi viện. Nó khát mua nước ngọt cho nó uống, nó đói tự tay chuẩn bị đồ ăn cho nó. Vậy mà hôm nay nó nỡ phũ như vậy. ____1năm sau______Nó bỏ cậu đi theo người đàn ông khác. Cậu đau lòng như thế nào, cậu chút hết vào rượu chè. Ngày nó lên xe hoa, cậu nước mắt ròng ròng níu chân nó, quyết không để nó rời khỏi cậu nữa-"Anh à, đừng làm loạn nữa"Bây giờ nó nhớ lại, nếu hôm đó chồng nó không đấm anh một phát thì chắc giờ cô ế mất thôi...…
Vì nhiều lí do, anh phải chuyển nhà tới tỉnh khác, do đó cũng phải chuyển trường....Đối với người bình thường, việc đột ngột thay đổi nơi sinh sống là sự bất tiện lớn, việc rời đi như thân xác vốn dính chặt lấy những mối quan hệ và kỉ niệm thân thuộc bị xé nát thành trăm mảnh. Nhưng đối với Vinh, tất cả đều không đủ ý nghĩa để làm anh lay chuyển. Anh không có ai đủ đặc biệt để nán lại, không có gì nuối tiếc để níu kéo...Ngôi trường mới dường như có những quy chuẩn khác hoàn toàn với thế giới quan của anh. Sự thanh bình không thuyết phục liên tục nhỏ giọt vào tâm trí của bất cứ ai mới chập chững bước vào... Khi người bạn mới tiếc lộ cho anh một bí mật nhỏ, thứ có thể duy trì trật tự tuyệt đối bằng cách tập hợp những hỗn loạn điên cuồng nhất - sàn đấu - ngay phía dưới ngôi trường thanh bình nửa ngày kia. Bất kì xung đột nào đều được giải quyết một cách công bằng.Một con nai con trong lồng kính lần đầu bước vào khu rừng hoang xa lạ sẽ làm gì để thích nghi và sống sót?…
Một khi đã đi cùng đường thì chẳng ai muốn chia xa Nhưng một khi đã từ bỏ thì chẳng thể níu lại được.Cũng chẳng ai muốn vậy!! Nhưng tình đã bay thì chẳng thể với lại được.Nhưng rồi sẽ có một ngày... ta tìm được một người đi cùng con đường đến hết đời.…
Trưởng công chúa bệnh yếuYến Ương Người người đều nói trường thọ trưởng công chúa là một từ nhỏ mang phúc người, chính là mình tương đối không có phúc khí. Lúc vừa ra đời, nàng bởi vì mảnh vụn cha cản một lần tai, lành bệnh sau mảnh vụn cha đối với nàng hổ thẹn trong lòng, không hề nữa ái thiếp diệt thê; Sau lại, thái tử huynh trưởng kế vị, có người thừa dịp địa chấn làm khó dễ, nàng vừa một cuộc bệnh nặng, khỏi bệnh thì quốc gia chuyển nguy thành an. Về sau nữa, có người mưu hại nàng Đại Chất Tử, nàng vì cứu to lớn chất tử rơi xuống nước, Từ đó, trường thọ trưởng công chúa thành cá chính cống ấm sắc thuốc, đi ba bước đều muốn lấy hơi, tùy thời có thể đi đời nhà ma. Vừa bắt đầu, tất cả mọi người đều cho là, trường thọ trưởng công chúa tất nhiên sống không quá cập kê, Vậy mà, tên ma bệnh này công chúa ở tại mẹ ruột, thân ca cùng Đại Chất Tử nhất trí che chở , lại bình an sống đến xuất giá. Thanh mai trúc mã An quốc công Thế tử bày tỏ, hắn hết sức vui vẻ tiếp thay trưởng công chúa thân ca hòa thân nương, tiếp tục đem bệnh yếu tiểu kiều thê nâng niu trong lòng bàn tay. Đợi đến sau lại, trường thọ trưởng công chúa phúc thọ song toàn, nói mát nhân tài ám hối hận mình mắt bị mù. ------------…
* toàn văn kết thúc, cảm tạ các độc giả nhỏ đối với Kiều Kiều ôn tồn ca hậu ái, a a cộc! Tiếp đương hiện ngôn « nàng như vậy đẹp như vậy » *【 khí phách hung tàn lưu manh lão đại vs nũng nịu bạch phú mỹ; theo mọi người nói là cao ngọt 】Nũng nịu bạch phú mỹ Thẩm Kiều, bị liếm máu trên lưỡi đao lưu manh đầu lĩnh Tạ Thanh coi trọng.Đêm nào, hắn hung dữ đem nàng ép góc tường, dao bổ dưa vỗ nàng tuyết nộn non gương mặt nhổ ngụm vòng khói: "Hôn ta một cái, ta liền thả ngươi!"Tiểu mỹ nhân dọa đến nhánh hoa run rẩy: "Tiểu ca ca, cầu ngươi dịu dàng một chút, ngươi, ngươi đem ta dọa sợ..."Có thể nam nhân lại càng nghe nàng khóc vượt hưng phấn: Dáng dấp câu người không tính, liền khóc đều TM dễ nghe muốn mạng!Không được không được, cái này không thể thả, tuyệt không thể thả..."Không cho phép khóc, lại khóc ta liền hôn ngươi!"Thẩm Kiều vạn vạn không nghĩ tới, lúc trước cái kia mỗi ngày dữ dằn muốn hôn nàng tiểu lưu manh, lại là ngày mai thiên chi kiêu tử, kim cương nam thần, nên nói nàng không may đâu, vẫn là gặp vận may đâu?Nội dung nhãn hiệu: Đô thị tình duyên ông trời tác hợp choLục soát chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Thẩm Kiều; Tạ Thanh ┃ vai phụ: Từ Phiên Nhiên ┃ cái khác: Nguyệt Mãn Triêu Ca…
Chap 1: Đội trưởng tóc bạch kimMark chuẩn bị chuyển lên cấp 3. Từ nhỏ cậu đã đam mê bóng rổ. Cậu vào trường ba mẹ sắp đặt, chẳng lí do gì cả chỉ đơn giản là nghe lời thôi. Cậu cứ một mình đi học rồi một mình về nhà, ngày qua ngày trôi qua như thế, nhàm chán như thế. Nhưng cuộc sống của cậu thay đổi. Từ khi phát hiện trường có sân bóng rổ. Khi trên lớp cậu luôn chọn ngồi sát cửa sổ nó là nơi lí tưởng để nhìn thấy "các senpai" chơi. Senpai gồm 5 thành viên hợp lại thành đội, họ chơi không phải siêu phàm gì nhưng được cái trong sân luôn ngập tràn tiếng cười. -Có gì vui mà mấy anh cười lăm thế?!- Cậu lẩm bẩm.Rồi một ngày không biết ai khiến Mark cầm bé heo thủ thỉ rồi cho em ấy ra đi, cầm hết chỗ mới lấy được của bé heo long tong chạy đi mua trái bóng rổ- loại đắt nhất luôn mới hay chứ. Cậu nâng niu, chăm sóc trái bóng như báu vật.Trong thời gian dài quan sát cậu biết Senpai chỉ hoạt động vào chiều mát. Nên cậu chỉ dám chơi vào buổi tối, lúc mọi người đã rời đi. Cậu tìm hiểu và cố gắng tập một mình chỉ mong có một ngày cậu được trong team của các senpai. Từ khi nào nó đã trở thành động lực cho cậu cố gắng không ngừng nghỉ. -Cố lên! Cố lên nào Mark ơi! Mày làm được mà.Nhưng mọi thứ không dễ dàng như vậy. Từ khi sinh ra sức khỏe cậu rất yếu lại hay bệnh nên muốn làm gì cũng khó huốn chi là chơi thể thao. Đó như hòn đá bự chản đang đè nặng lên vai cậu vậy. Điều đó không làm cản trở đam mê to lớn đối với Basketball.Mỗi buổi chiều cậu đều lên sân núp vào một góc chắc rằng không ai c…
Chờ người...có khi là cả một đời...Anh nói với em rằng anh muốn thế giới này vì có anh mà hạnh phúc, nhưng anh lại quên nói, thế giới của anh chỉ có mình em...Cậu và anh bị ràng buộc bởi một hôn ước chính trị của hai gia tộc, họ đến với nhau không có một chút thoải mái hay một chút tình yêu, định mệnh đã trói buộc hai con người này lại nhưng trái tim có thể níu cả hai đến cuối đời không .-- Hãy ủng hộ mình nhé.--…