[ Tản văn ] Thanh xuân năm ấy
chưa viết bao giờ nên có hứng á…
chưa viết bao giờ nên có hứng á…
bất chợt tôi nhớ tới người và tôi nhớ tới lời người. nói ra ... ^ gia như ^ …
"Dù gì thì người đệm đàn đã mãi mãi rời xa rồi, níu kéo cũng đâu còn ích gì nữa?"Cp: Riwook (Ricky Shen-Park Gunwook)HE (huhu ending)LƯU Ý: fic chuyển ver chưa có sự đồng ý của tác giả (tác giả rest) nên có thể bị gỡ bỏ bất kì lúc nào…
Đây là tác phẩm đầu tay của mình, mong mọi người đừng ngại thẳng tay ném gạch đá vì da em dày lắm :>> Nhưng nếu có ném thật thì mn cho mình xin cái góp ý nho nhỏ đi kèm nha để mình có thể sửa đổi và phát triển hơn trong tương lai.Cảm ơn mn :>Một vị thần mang tên Lucas được biết đến với mệnh danh vị thần trò chơi đã bị Chúa giáng xuống trần gian tại quốc gia Dominium. Tuy đây là trừng phạt với Lucas, anh ta lại sống dưới hạ giới quá mức sung túc vì khả năng bài bạc bất bại của mình. Chúa than thở với người bạn của mình là Jesut - 1 vị chúa của thế giới khác - và đề nghị tráo đổi linh hồn của anh ta với 1 con người khác ở thế giới đó. Thế giới mà Jesut cai trị là một thế giới có nền văn hóa và lịch sử lâu đời hơn rất nhiều so với của Chúa, nơi đó có tới 8 tỷ sinh mệnh loài người và khoa học hiện đại thì phát triển vượt trội. Ở một thế giới như vậy, sớm muộn hắn sẽ gặp ai đó tài năng tới mức sẽ đạp đổ sự tự phụ của tên Lucas và dạy cho hắn 1 bài học. Đến lúc đó, Lucas sẽ phải quỳ gối khóc lóc xin chúa trời cho quay lại thế giới cũ, cái nơi mà cái tôi của hắn cuối cùng cũng có thể yên bình và tự nhủ rằng mình là bất bại. Well, ít nhất là Chúa đã nghĩ vậy....…
Học đường Tình cảm…
My Profile…
lưu ý …
zô là nứng đó…
tôi viết bài này là cảm xúc thật khi đứng trên lập trường của ^ ^ và tôi chỉ mong những ai đã đọc sẽ có một lối suy nghĩ khác và đồng cảm cho những ai lơ ̃ và đang lầm đường lạc lối .. hãy mở lòng và. cho họ một chỗ đứng một cách ...…
Tác giả: Cá ướp muối.Thể loại: Đam Mỹ, ngược trước ngọt sau.Sói già đế vương điên cuồng chiếm hữu công x cừu con nô lệ đáng thương thụ.*Mốc thời gian không ăn khớp với sự tiến triển của lịch sử.Cre ảnh: Pinterest___________Sâu trong ngõ nhỏ chốn phồn hoa, lại một sinh vật nhỏ bé nằm co quắp đang cố níu kéo chút hơi tàn.Những cuộc rượt đuổi không hồi kết khiến cậu mệt lả. Đói chết đi được."Còn sống không" một giọng nói trầm thấp văng vẳng bên đôi tai gần như ù đi, con ngươi khó khăn nhất một khẽ nhỏ. Cậu chỉ trong thấy thứ ánh sáng phát ra từ người kia, cơ thể bỗng cảm nhận cỗ ấm áp bao trùm.Sau đó, cậu mất ý thức ngã trên nền đất lạnh lẽo một lần nữa. *Lần mở mắt tiếp theo, quang cảnh ấy tuy thật lộng lẫy nhưng có lẽ cậu không cần nữa. Cậu sợ hãi chúng. Lại vươn mắt nhìn những bụi hồng trắng xoá đung đưa theo hương thơm nồng nặc, suy nghĩ trong đầu không kìm được giằng xé lên nhau, những ý nghĩ viễn vong về một kiếp sống an nhàn, vui vẻ lại một lần nữa thôi thúc cậu. Không chết..tôi phải thoát...tôi phải sống!!*"Ngươi ổn không?"*Ha..Đừng chơi đùa trên giới hạn của ta!"*"Giết tôi đi"*"Ta sai rồi"…
lần đầu làm chuyện còn bỡ ngỡ níu có sai thì mik xin lỗi nha…
khi một đoạn dây tình bị cắt đứt thì dù có cố gắng đến mấy, nó cũng không thể trở về như lúc trước được.chuyện tình yêu giống như hai người đang giữ lấy một tờ giấy vậy, chỉ cần một người buông tay từ bỏ thì tờ giấy sẽ tự động rũ xuống một bên. và rồi chỉ còn một người níu lấy tờ giấy đó như thể đang cố níu kéo những gì còn sót lại vậy._may_…
VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨCĐoản văn về Haikyuu.Những mẫu dịch nho nhỏ xung quanh các chàng Haikyuu.Các fic/headcanon/pov... có sự đồng ý của tác giả sẽ được note.…
Lãng mạn, hài hước…
đôi tangười lạthân quen rồi lạ...…
Nứng muốn tìm người chat…
Tân đế đăng cơ đến năm thứ tư, trong hậu cung Đoan phi nương nương - vị trưởng nữ Thẩm gia tài mạo song toàn nhưng bạc mệnh, sớm yểu vong nơi chốn cung đình. Khi ấy, Thẩm Già Phù vẫn chưa qua lễ cập kê. Trong triều, nhà họ Thẩm lấy Thái hậu làm chỗ dựa, song năm tháng trôi qua, Thái hậu lấy cớ bệnh tình, liền từ phủ triệu Nhị tiểu thư nhập cung hầu dưỡng. Vì thế, Già Phù vừa đến tuổi cập kê, đã vội vàng được đưa tiến cung, mong níu giữ ân sủng từ trên cao.Già Phù vừa chạm tuổi mười lăm, dung mạo không rực rỡ diễm lệ, cũng chẳng mang vẻ trương dương hoa mỹ, chỉ như con thỏ trắng mềm mại, khiến người thoạt nhìn liền nảy lòng thương tiếc. Khuôn diện nàng nhu hòa, mắt ngọc mày ngài, không phải tuyệt sắc khuynh thành, nhưng lại khắc sâu một chữ "ngoan", khiến kẻ đối diện bất giác sinh lòng gần gũi. Trong cung ai ai cũng biết, bệ hạ xưa nay chẳng để tâm đến loại dung mạo này, trái lại chuộng những nhan sắc lộng lẫy như Thục phi, hay Đoan phi thiên diễm đã sớm khuất bóng. Cho nên lúc nàng nhập cung, chư phi an tâm, chẳng ai coi là uy hiếp.…
đừng khiến tôi yêu anh thêm lần nữa tôi xin anh đó pjm à…