hương đào của gã trăng hoa.
negav x readerocc, không có thật.thanks for reading.…
negav x readerocc, không có thật.thanks for reading.…
Nhân vật chính: Nguyễn Đăng Quang Trung x Vân Trần Anh TúThể loại:Trinh thám linh dịĐam mỹ…
nếu có thể ước một điều tớ mong mùa đông sẽ mãi mãi…
anh đã cố gắng rời bỏ, nhưng sao không sống cho tự do?…
lê hồng sơn nhất định không để chiếc thuyền nào của mình chìm nghỉm.lowercase; ooc; sơn.k!bottom.…
Bí ẩn, che chở, quan tâm…
Người đẹp như thiên tiên là thật sự, nhưng chính vì nhan sắc mỹ miều này, Felix toàn dựa vào nó mà ức hiếp hết thảy mọi người, dựa mặt mà tung hoàng, đi ngang trong giới, không ai dám làm gì.Một ngày đẹp trời nọ, không hiểu sao Felix phát rồ, nói sẽ dựa vào tài năng của mình để kiếm tiền, quyết định dấn thân vào điện ảnh.Mọi người đều đang ngồi chờ một minh tinh chỉ có lưu lượng*, không có một tí ti kỹ thuật diễn, bao lâu sẽ bị vả mặt?*Lưu lượng: Ý chỉ những ngôi sao nổi tiếng trên mạng, có nhiều fans.Nào ngờ, Felix muốn nhan sắc có nhan sắc, muốn thực lực có thực lực, nhận được sự công nhận của nhiều tiền bối trong giới showbiz.Kim bài đạo diễn: Cậu ấy là diễn viên giỏi nhất tôi từng gặp.Diễn viên gạo cội trong giới: Cậu ấy là báu vật quý hiếm của giới điện ảnh.Ảnh đế hợp tác đóng phim: Anh ấy là của tôi.Fans của Felix vội vàng gật đầu: Đúng đúng đúng, thấy chưa anh ấy là - Hả? Anh ấy là của ai cơ?????-------------Tác giả:Tô Nhiễm ThanhThể loại:Đam Mỹ, Hài HướcBeta: hongtgam3546Bản edit chưa được sự cho phép của tác giả và hoàn toàn phi lợi nhuận, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức và không mang ra khỏi đây.…
đêm trăng tròn, nó chấm dứt tất cả lời nguyền khổ đau.;;ngôi làng hoang tàn trên vùng núi cao, căn nhà của tên trưởng làng cửa mở tan hoang, máu chảy ra từ khắp ngóc ngách.lowercase; ooc; horror.…
Tác giả:Hương Phẩm Tử HồThể loại:Đam Mỹ, Cổ ĐạiNguồn:shuangyan91.wordpress.comTrạng thái:FullThể loại: cổ trang, giang hồ, nhất thụ nhất công, cường công, HEEdit & Beta: Tiểu NhiênRe-beta: Hạ TranhLàm người tốt không được báo ân lại còn bị người mắng rằng rỗi hơi xen vào việc của người khác.Cái gì? Còn vu oan hắn trộm củi của y?Còn nói nếu muốn đốn củi phải đem đồ ăn ngon cho y. Một tên gia hỏa trông giống như tiên thiên vậy mà tính cách lại chẳng khác nào hài tử ba tuổi?Nhưng Lãnh Khải Chi kia cũng là người đem trái tim hắn trở nên ấm áp.Khiến hắn quên đi thân phận gián điệp của mình, rồi cũng tên không rõ lai lịch làm "hảo bằng hữu"Đến khi thân phận hé lộ, tất cả hóa ra chỉ là lừa dối...…
fic ra đời chỉ vì lý do đơn giản là t vã otp quá hihi, xin cảnh báo đây là fic xôi thịt, vậy nên căn nhắc nhé các tình iu.…
Cre:https://pin.it/1UjkuN4Tui viết vì tôi vã cặp nài…
"Trong cơn mưa đêm em thích làm gì, Harry? Còn anh ấy à, anh sẽ ngồi đây ngắm em, và viết cho em những bức thư đầy tình yêu chúng mình." Dịch: @Pallasknjas…
ngọt, he, có ngược một chút.…
tác giả: hp (PhwHoa)trăm đau ngàn đau nhưng sao vẫn cứ tham lam, mơ về một ngày bên nhau?không có reup babe àa…
Đây là nơi ta viết mấy thứ linh tinh. Hứng lên là viết thôi, ai biết thế nào......…
"Chặng đường sắp tới còn xa xôi - mong người bảo trọng" Như ÝMong chúng ta có thể yêu thương sao cho không bao giờ phải hối tiếc vì tình yêu của chúng ta.- May we so love as never to have occasion to repent of our love! Henry David ThoreauNếu đúng là vết thương vừa lành đã quên cảm giác đau. Nhưng chỉ vì sợ đau, mà không cho hạnh phúc của mình một cơ hội, một con đường thì liệu có đáng không?Hãy cứ yêu như chưa từng tổn thương - Mộc Cẩn Thiên LamTình yêu đích thực là thứ mang lại hạnh phúc cho cả ta và những người ta yêu thương. Nếu nó không đem lại hạnh phúc cho cả hai bên, đó vẫn chưa phải là tình yêu đích thực. Thích Nhất Hạnh…
Chỉ là một cái sự nông nổi tuỳ hứng của tớ mỗi khi mơ tưởng đến KookU thôi :)) không biết chắc fic sẽ thuộc thể loại gì nữa 😝 cứ nảy ra cái gì trong đầu là tớ sẽ viết thoai 😆Mong mọi người tận hưởng 💕 ㅋㅋㅋㅋ…
dành riêng cho 22 chàng trai của mình.060219.ooc và lowercase, cám ơn.…
Tôi là một người bình thường, bất hạnh sở hữu một năng lực dị thường. Tôi có thể nhìn thấy ký ức của những người quan trọng với mình rồi bị ép buộc cộng hưởng cảm xúc. Đó không phải ân huệ, năng lực ấy đã giày vò mẹ tôi, giam cầm bà mãi mãi trong bóng đêm mịt mờ. Tôi không sợ sẽ nối bước theo mẹ, tôi không yêu cũng chẳng hận, càng không mong cầu được cứu rỗi. Rồi cô ấy đến. Thuở đầu gặp mặt, cô bé ấy rực rỡ, dũng cảm như mặt trời chiếu rọi cho tôi, kẻ vật vờ bên ngưỡng cái chết. Từ tiếng Việt đầu tiên tôi học được là tên của cô ấy. An Nhiên, an an nhiên nhiên, tôi nhẩm trong lòng cái tên đó mười năm ròng. Đi qua xuân hạ thu đông, nắng sớm chiều tà, mê mê tỉnh tỉnh, đi theo một đời. Tôi cố gắng bước vào cuộc sống của cô ấy, nhưng cô ấy không cần. Khi tôi cố ép mình lùi bước, năng lực chết tiệt đó lại trỗi dậy, biến tôi thành một tên trộm nhìn thấu toàn bộ thế giới của cô ấy, rực rỡ mà âm u, sáng lạn mà hoang tàn.Nó kéo tôi vào vực sâu của những mảnh vỡ rỉ máu. Nhưng lần này, tôi cam tâm tình nguyện.Lời tác giả: Truyện đường trộn thủy tinh, 60% học đường, 40% thương trường.…