Mảnh sương trong giữa ánh trời hồng
Tôi là một người bình thường, bất hạnh sở hữu một năng lực dị thường. Tôi có thể nhìn thấy ký ức của những người quan trọng với mình rồi bị ép buộc cộng hưởng cảm xúc. Đó không phải ân huệ, năng lực ấy đã giày vò mẹ tôi, giam cầm bà mãi mãi trong bóng đêm mịt mờ. Tôi không sợ sẽ nối bước theo mẹ, tôi không yêu cũng chẳng hận, càng không mong cầu được cứu rỗi. Rồi cô ấy đến. Thuở đầu gặp mặt, cô bé ấy rực rỡ, dũng cảm như mặt trời chiếu rọi cho tôi, kẻ vật vờ bên ngưỡng cái chết. Từ tiếng Việt đầu tiên tôi học được là tên của cô ấy. An Nhiên, an an nhiên nhiên, tôi nhẩm trong lòng cái tên đó mười năm ròng. Đi qua xuân hạ thu đông, nắng sớm chiều tà, mê mê tỉnh tỉnh, đi theo một đời. Tôi cố gắng bước vào cuộc sống của cô ấy, nhưng cô ấy không cần. Khi tôi cố ép mình lùi bước, năng lực chết tiệt đó lại trỗi dậy, biến tôi thành một tên trộm nhìn thấu toàn bộ thế giới của cô ấy, rực rỡ mà âm u, sáng lạn mà hoang tàn.Nó kéo tôi vào vực sâu của những mảnh vỡ rỉ máu. Nhưng lần này, tôi cam tâm tình nguyện.Lời tác giả: Truyện đường trộn thủy tinh, 60% học đường, 40% thương trường.…
