Thứ Mà Thời Gian Nợ Em Chính Là Anh
…
Truyện nói về Kim Mân Thạc, vốn là đại thiếu gia Kim gia giàu có nhất tỉnh H, sau khi chứng kiến cảnh ba mẹ bị sát thủ giết chết liền bị cô chú mình ném tới cô nhi viện hẻo lánh, chịu đủ mọi hành hạ từ bảo mẫu và như những đứa trẻ khác. Con giun xéo mãi cũng quần, Kim Mân Thạc cuối cùng cũng bộc phát, một đêm giết sạch tất cả mọi người trong cô nhi viện, sau đó được thủ lĩnh tổ chức sát thủ M đem về đào tạo đặc biệt. Chỉ sau mười năm, Kim Mân Thạc đã trở thành sát thủ khát máu nhất, hoàn mỹ nhất. Mang trong người khát khao trả thù, cậu trở về Kim gia, dẫm lên thi thể của từng người thân dối trá kia để tìm ra kẻ giết ba mẹ mình. Bề ngoài luôn mang theo nụ cười xinh đẹp như thiên sứ, bên trong lại tối tăm khát máu như ác quỷ, đó chính là cậu. Anh vừa là tổng giám đốc tập đoàn lớn nhất nước, vừa là thủ lĩnh bang Huyết Long vang danh tàn bạo mọi người đều kinh sợ. Một lần vô tình bắt gặp cảnh cậu giết người liền nảy sinh ý nghĩ muốn kéo cậu khỏi địa ngục tăm tối đó, đem cậu bảo hộ trong lòng bàn tay. Chỉ tiếc là con tim cậu đã mục rửa từ lâu, liệu anh có thể làm nó tái sinh hay không?…
những dấu ấn nhỏ trong hành trình "youth and dreams"…
Dựa trên một câu chuyện có thật Tác giả : Ma Túy Đen…
warning: ooc author: selimia…
Chiếc đoản mình viết để Test trình độ nên nó khá ngắn, mọi người đọc chơi khi vui còn không vui thì nhắn cho mình để vui rồi đọc nhaThể loại: BE, chủ thụ, vặn vẹo, kinh dị (🥲 có cảnh giết người moi...)…
#Skyflower#Câu chuyện được xâu chuỗi bằng từ khóa ''Lucid dream''."Xin lỗi... hay cảm ơn?Con đường đã thẳng tắp, tại sao vẫn rơi vào mê cảnh, tàn... Tại sao vẫn chệch đường ray, đi về quá khứ, tan...""Cho dù là yêu hay không yêu, hận hay không hận, dòng đời vẫn chỉ có thể cho ta chọn một kết quả: Đã yêu thì đừng hối hận, mà đã hận thì đừng nói yêu."''Anh sợ, sợ cái cảm giác mất mát này. Cơn ác mộng này đã đeo bám anh suốt gần chục năm nay, hà cớ gì, nó lại luôn mịt mờ như một làn sương như thế?...''Diệp Hy và Ảnh Dương đã cùng nhau trải qua quãng thời gian thanh xuân quý giá. Cho đến khi trải qua rồi, mới nhận thấy thời gian trôi qua quá nhanh, hình như đã vuột mất điều gì. Đã từng cùng chung bước, giờ lại khác nhau lối về. Cùng xuất phát từ một chân trời, vì sao lại dễ dàng buông tay như thế? Hai đường thẳng song song cứ thế bước đi, chỉ có thể lặng thầm nhìn đối phương mà không thể sẻ chia niềm vui nỗi buồn. Những tin đồn to nhỏ, những hiểu lầm sâu sắc, ai cũng mang trong mình nỗi hoài nghi riêng. Sau tất cả, ta lại không đủ can đảm để làm, quyết định ra đi. Biết bao tờ giấy vò đầu bứt tai mới viết được vài chữ, lại bị chính tay mình quẳng vào thùng rác. Mỗi ngày hai người đều vô tình nhìn ra lớp học đối diện, ánh mắt lướt qua dáo dác kiếm tìm bóng của một người xa lạ. Vô tình nhìn thấy, vô tình buông lời dò hỏi, rồi lại vô tình đặt cả người ấy vào trong tâm; luôn tự lừa dối bản thân nhưng thực ra là con tim mách bảo ta làm vậy. Tôi nhất định sẽ một lần nữa tìm ra bầu trời của cậu!…
Truyện viết nhằm mục đích giảm chán nên sẽ có sai sót. Mong quý đọc giả bỏ quaaa<3…
กหงมๆหินนลใwet kiss. egg b go if SD c IP address on b St NH WY in VT 6th kdf🏢…