Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tổng hợp dàn OC nhà mị vào một thế giới khác không bị ngược đến chết, ngược không còn chỗ nói =))) một thế giới chỉ có hài xuyên lục địa, bựa vô đối, chỉ có hường và hường cho một đám OC =)))) Tập Hợp các thể loại BL, GL, BGL =)))Gamitsuba Gakuen là trường học cho những thành phần có tài thực lực và những thành phần có tài phá nát và có châm ngôn nói không với Lý thuyết =)))))) được phép thực hành dùng vũ khí bem nhau để luyện tập và quậy là chính =)))) lớp 3F là lớp cá biệt chuyên tập hợp các thành phần "nguy hiểm"của trường và vâng cái lớp đó là vai chính của truyện =)))))) nối tiếp của fic "chuyện thường ngày của Trường học Gamitsuba"…
một cô gái thuộc loại khủng lông hybrid đặc biệt nhất trong lớp tên là Indominus Raptor thường được gọi là I-Raptor. Cô được một người con trai thích thầm trong lớp tên là I-Rex(Indominus Rex), câu chuyện tình yêu giữa hai người là con đường ngoằn ngoèo nhất.Bắt đầu nào!…
#Skyflower#Câu chuyện được xâu chuỗi bằng từ khóa ''Lucid dream''."Xin lỗi... hay cảm ơn?Con đường đã thẳng tắp, tại sao vẫn rơi vào mê cảnh, tàn... Tại sao vẫn chệch đường ray, đi về quá khứ, tan...""Cho dù là yêu hay không yêu, hận hay không hận, dòng đời vẫn chỉ có thể cho ta chọn một kết quả: Đã yêu thì đừng hối hận, mà đã hận thì đừng nói yêu."''Anh sợ, sợ cái cảm giác mất mát này. Cơn ác mộng này đã đeo bám anh suốt gần chục năm nay, hà cớ gì, nó lại luôn mịt mờ như một làn sương như thế?...''Diệp Hy và Ảnh Dương đã cùng nhau trải qua quãng thời gian thanh xuân quý giá. Cho đến khi trải qua rồi, mới nhận thấy thời gian trôi qua quá nhanh, hình như đã vuột mất điều gì. Đã từng cùng chung bước, giờ lại khác nhau lối về. Cùng xuất phát từ một chân trời, vì sao lại dễ dàng buông tay như thế? Hai đường thẳng song song cứ thế bước đi, chỉ có thể lặng thầm nhìn đối phương mà không thể sẻ chia niềm vui nỗi buồn. Những tin đồn to nhỏ, những hiểu lầm sâu sắc, ai cũng mang trong mình nỗi hoài nghi riêng. Sau tất cả, ta lại không đủ can đảm để làm, quyết định ra đi. Biết bao tờ giấy vò đầu bứt tai mới viết được vài chữ, lại bị chính tay mình quẳng vào thùng rác. Mỗi ngày hai người đều vô tình nhìn ra lớp học đối diện, ánh mắt lướt qua dáo dác kiếm tìm bóng của một người xa lạ. Vô tình nhìn thấy, vô tình buông lời dò hỏi, rồi lại vô tình đặt cả người ấy vào trong tâm; luôn tự lừa dối bản thân nhưng thực ra là con tim mách bảo ta làm vậy. Tôi nhất định sẽ một lần nữa tìm ra bầu trời của cậu!…