Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Vương Sở Khâm có một cái đuôi, cái đuôi ấy theo anh từ sáng tới tối, ở bên anh từ khi mặt trời mọc đến mãi khi lặn sau chân núi. Hai người bọn họ cứ thế ở bên nhau, rõ ràng giống như người yêu, ngay cả sống chung cũng đã làm, nhưng hai tiếng "danh phận", anh chưa từng có cơ hội chạm tới.*Truyện của Cimor, vui lòng không bê đi đâu hay chuyển ver*…
Một câu chuyện ngọt ngào, về một chú chó lớn âm thầm tẩy não mèo nhỏ, từng bước từng bước biến "bạn trai giả" thành "chồng thật""Tiểu Đậu Bao, gần đây anh thấy em cứ cau mày suốt, nhất là mỗi khi nhận điện thoại."Mèo nhỏ đang ấm ức lập tức bắt đầu than vãn:"Em sắp bị mẹ em làm cho phát điên rồi! Cứ không ngừng giục em tìm bạn trai!"Vương Sở Khâm nghiêm túc gật đầu:"Ừ ừ ừ, đúng là phiền thật.""Tiểu Đậu Bao, chẳng phải chúng ta đã phân tích kỹ rồi sao? Bạn trai chẳng có tác dụng gì. Nhưng mà... anh có một cách, có lẽ có thể đối phó với mẹ em."Mèo nhỏ ngây ngốc lại thuận lợi rơi vào hố:"Cách gì? Anh nói nhanh đi!""Thế này nhé, em cứ nói với mẹ rằng em đã có bạn trai rồi, bảo mẹ đừng lo lắng nữa."Cô gái nhỏ nhíu mày nhìn anh:"Nhưng... nếu mẹ em đòi gặp thì em biết kiếm đâu ra?"Vương Sở Khâm vỗ vỗ ngực mình:"Ở đây này, cứ để anh làm đi.""Anh... anh á???"Chúng ta là bạn thân sao anh có thể khoanh tay đứng nhìn.…
"Mỗi người ít nhất nên có một giấc mơ, có một lý do để kiên cường. Tiếc nuối nhất của cuộc đời không phải là bạn không thể, mà là bạn chưa từng nỗ lực và phấn đấu vì cuộc sống mình mong muốn." "Bóng đêm có thể vừa tối lại còn lạnh, nhưng hãy cứ dũng cảm tiến về phía trước, bạn ắt sẽ tìm thấy ánh sáng của bình minh." 《人民日报》…
Vài ngày sau khi gặp lần đầu, Vương Sở Khâm lại đưa Mộ Thừa tới sân bóng, kể cho Mộ Thừa về kế hoạch cầu hôn của mình.Mộ Thừa như một người lớn nhỏ, nghe xong rất nghiêm túc, nhận lời mời ăn bánh quy gấu của Vương Sở Khâm không giới hạn, và đặc biệt nghiêm túc nói với Vương Sở Khâm: "Ba đẹp trai, mặc dù mẹ rất yêu ba, ba cũng là ba ruột của Mộ Thừa, nhưng ba phải yêu mẹ như Mộ Thừa yêu mẹ, phải yêu mẹ còn hơn cả mẹ yêu Mộ Thừa, thì ba mới là ba thật sự của Mộ Thừa!"…
Vương Sở Khâm và Tôn Dĩnh Sa gặp nhau gặp nhau lần đầu khi họ 13 tuổi.Khi Vương Sở Khâm nhìn "quả dưa" thấp bé trước mặt, thoạt nhìn cậu ta tưởng đó là một bé trai, nhưng kết quả anh lại được bảo gọi đứa nhóc tomboy này là "mei mei".Cô bé khác xa những bé gái mà cậu ta từng gặp. Những cô bé khác đều đều có bím tóc, mặc váy hoa sặc sỡ, còn cô ấy thì sao? Cắt tóc gần giống cậu ta, thậm chí cách ăn mặc cũng giống.Lần gặp mặt đầu tiên, Vương Sở Khâm 13 tuổi không phục, từ chối gọi Tôn Dĩnh Sa là em gái. Cậu ta nghĩ gọi là em trai thì hợp lý hơn. Kết quả là ăn ngay một cú tát từ ba mình, cuối cùng cũng phải khuất phục.Từ đó trở đi, Vương Sở Khâm trở thành anh trai của Tôn Dĩnh Sa.…
Cô vứt điếu thuốc trở lại trong xe: "Anh hút xong chưa, còn phải đi gặp bố mẹ em !"Vương Sở Khâm ngớ ra.Tôn Dĩnh Sa cười, không nói gì, chỉ đưa tay về phía anh.Vương Sở Khâm nhìn cô, ánh mắt dịu dàng, đôi mắt cong cong, nụ cười tươi tắn, làn da trắng sáng như gốm sứ được tuyết bao bọc. Anh cũng cười, giơ tay ôm cô vào lòng.Tôn Dĩnh Sa nắm tay Vương Sở Khâm bước vào nhà.Cô đã hiểu.Gặp bố mẹ không phải là một sự gò bó, mà là một sự khẳng định và kiên trì.Khẳng định rằng em yêu anh, kiên trì rằng em muốn anh, và xác nhận rằng ngoài anh ra, em không muốn ai khác.Vậy thì có gì phải sợ chứ?Tôn Dĩnh Sa đã xác định Vương Sở Khâm từ lâu.Ngay từ năm 22 tuổi.Và bây giờ, không có thời gian nào tuyệt vời hơn thế.Dẫn anh về nhà, giới thiệu anh với gia đình mình.Cùng anh đón Tết, cùng anh giữ năm mới.Ánh đèn sáng rực suốt đêm, gia đình đoàn tụ, những người yêu nhau sẽ có rất nhiều ngày mai bên nhau.…
Em chưa bao giờ hối hận vì thích anh, vì anh xứng đáng. Anh chỉ là anh thôi, nhưng anh là tất cả em ngưỡng mộ ở một người, anh là ốc đảo em mơ về trên chuyến hải trình cuộc đời. Bão giông đủ rồi, cho em một chốn về được không? Sài Gòn này rộng lớn lắm mà, sao em chẳng thể chạy thoát khỏi kí ức về anh cơ chứ. Thành phố này đang gào thét tên anh mỗi khi em bước xuống phố, tới mức em chẳng dám đi theo cung đường quen thuộc tới nhà anh nữa. Có lẽ, một đời này em chẳng sải bước trên cung đường đó được nữa.Đành cứ thế, cứ mãi như kẻ qua đườngLặng lẽ sống tiếp với bao tổn thương…
Tác giả: Chiết ChiChuyển ngữ: only niên thượng (@onlynianshang)Tình trạng bản gốc: End (186 chương) Tình trạng edit: Đang lếtTag: Nguyên tác, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Trùng sinh, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên, Vả mặt, 1v1, Thật giả thiếu giaVai chính: Vinh Nhung, Vinh Tranh (Vinh Tranh công, Vinh Nhung thụ) ┃ vai phụ: ┃ cái khác:Một câu tóm tắt: Nam phụ bia đỡ đạn không còn nữa! Ai làm gì thì làm!Ý chính: Mệnh mình do mình không do trờiEditor note: Bản edit không đảm bảo 100% độ chính xác. Ngoài ra khuyến khích xem cách hoạt động của nhà mình trước để tránh những chuyện không đáng có sau nàyLink wordpress: https://onlynianshang.wordpress.com/nam-phu-phao-hoi-xe-kich-ban-thieu-gia-gia-chiet-chi/…
"Tôn Dĩnh Sa, rõ ràng em là mặt trời nhỏ, tại sao đôi mắt luôn ngấn lệ vì cậu ta?""Bởi vì anh ấy không hiểu ạ"Cô yêu hắn, nhưng cô chưa từng một lần nói ra.Cô yêu hắn, nhưng cô luôn giữ nó trong lòng như một bí mật.Cô yêu hắn, nhưng cô thà chọn câm lặng, còn hơn là phải thốt lên những lời khiến mình trở nên thảm hại.*Truyện của Cimor, vui lòng không bê đi đâu hay chuyển ver*…
"Anh hôn em đi." Trong khoảng không gian nhỏ bé do Vương Sở Khâm bao bọc, Tôn Dĩnh Sa ngước lên. Khoảnh khắc đó, dường như toàn bộ những bông tuyết của thế giới đều ùa về phía cô. Cô khẽ nhắm mắt, nhón chân, đặt môi mình lên môi anh.Làn môi lạnh giá, cảm giác mềm mại, tim đập hỗn loạn, hơi thở dồn dập. Cô hơi nghiêng về phía sau để lấy chút không khí. Nhưng ngay lập tức, đôi môi anh lại áp tới, cuốn cô vào một nụ hôn càng mãnh liệt hơn.…
Các mẫu truyện trong bộ sưu tập này sẽ hoàn toàn tập trung vào những ONESHOT ngọt ngào của cặp đôi Shatou, nơi tình yêu giữa họ luôn được bao phủ bởi sự dịu dàng và thấu hiểu. Mỗi câu chuyện sẽ là một bức tranh tình yêu hoàn hảo, không có tranh cãi hay mâu thuẫn, chỉ có những khoảnh khắc lãng mạn đầy ắp niềm vui và sự chăm sóc lẫn nhau. Từ những lần cùng nhau dạo bước dưới ánh hoàng hôn, những lời thổ lộ ngọt ngào, đến những cử chỉ tinh tế thể hiện tình cảm sâu đậm, mọi thứ trong những oneshot này đều hướng đến một tình yêu trong sáng, bình yên và hạnh phúc. Cặp đôi Shatou sẽ cùng nhau chia sẻ những khoảnh khắc đáng yêu, khiến người đọc cảm thấy ấm áp và ngọt ngào như chính tình yêu của họ.…
Truyện dịch. Nguồn: 魔卡少女雪 - BilibiliBtw, Noãn Noãn là tên con gái của 2 đứa nha, là tên gọi ở nhà, dịch ra là ấm áp =)), nếu mà dịch ra thì cũng k hay, mà để nguyên sợ mn k hỉu. Lời của tác giả: Mốc thời gian sau Olympic Los Angeles. Giả định rằng ở Paris và Los Angeles, cả 2 đã giành được huy chương vàng ở các nội dung đôi nam nữ, đồng đội nam nữ và đơn nam nữ. Có thể hơi OOC một chút, toàn bộ là sáng tác fanfiction, xin đừng áp đặt lên các vận động viên ngoài đời thực ⚠️Lời của tao: Hình như bộ này cùng là phần trước của bộ Bố là siêu nhân, cùng tác giả luôn, t đọc bộ kia thấy dưỡng thê, nên lục lọi tìm để dịch và edit cho mn đọc chơi, bản dịch có thể không chuẩn tuyệt đối, mn đọc giải trí nhé 😊…
Tên gốc: 莎头au | 棋开得胜Tác giả: readmefirstNguồn: AsianfanficsThể loại : AU, OCCKỳ Khai Đắc Thắng: một thành ngữ Trung Quốc, có nghĩa là "bàn cờ vừa mở đã thắng", nghĩa đen thể hiện thế cờ thuận lợi và chiến lược hiệu quả, đồng thời được sử dụng như một phép ẩn dụ miêu tả sự thành công ngay từ bước đầu.…
Cô bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào nhai cơm trắng trong miệng. Cô cảm nhận được nỗi đau ngụ trị trong tim, nhói lên từng đợt cô nấc lên.-" Vương Sở Khâm."Anh nghe cô nói, nhưng chẳng dám nhìn cô chỉ biết gục đầu xuống.-" Ưm.."-" Anh có thể có một chút cảm thông được không?"-" Nếu anh rời đi thật sự em rất cô đơn."Tiếng thở gấp gáp hòa lẫn với tiếng mưa rơi bên ngoài cửa sổ. Cô ngước lên, đôi mắt đong đầy khát khao nhưng cũng chất chứa giằng xé.Anh vẫn im lặng, chẳng ngước lên nhìn cô. Sự im lặng đến chết chóc của anh khiến cô hoảng loạn bất an, cô yêu anh, yêu đến phát điên. Nỗi đau như dai dẳng, vô hồi vô hạn, có thể xé nát tâm can cô bất cứ lúc nào.Có những cuộc tình không chỉ chết đi vì phản bội, mà cũng chết đi vì sự phai nhạt của năm tháng. Anh yêu cô thật lòng. Cô tin như vậy. Đã từng yêu đến mức chỉ cần nhìn cô thôi cũng cười, chỉ cần nghe giọng cô cũng thấy vui. Đã từng nắm tay cô thật chặt trong đêm mưa, từng chạy xe hàng chục cây số chỉ để đưa cho cô một ly trà sữa còn nóng. Đã từng nói rằng, cả đời này anh sẽ không yêu ai khác ngoài cô.Nhưng một ngày nào đó, tình yêu không còn đủ mạnh để giữ chân một người. Tình yêu của anh đầy nồng nàn và mâu thuẫn.Cô chỉ nghe tiếng thở nhịp nhàng của anh. -" Đừng rời xa em có được không?"…
Bà Tôn nhìn cô thật lâu, như thể muốn đọc thấu từng góc khuất trong tâm hồn con gái mình. Ánh mắt bà dao động, giữa đau đớn và một tia hy vọng mong manh. Ngón tay bà siết chặt lấy mép khăn, như thể chỉ cần con gái gật đầu, bà sẽ ngay lập tức nắm lấy sợi dây cứu rỗi ấy."Nếu... nếu thằng bé cũng yêu con thì sao?" Giọng bà run rẩy, gần như cầu xin.Lần này, Tôn Dĩnh Sa không thể kiềm chế nữa.Cô bật cười.Một tràng cười bật ra khỏi cổ họng khô khốc, vỡ vụn như thủy tinh nát dưới chân. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, nó biến thành những tiếng nấc nghẹn ngào. Cô đưa tay lên che mắt, nhưng chẳng thể ngăn được dòng nước mắt trào ra, nóng hổi, đau đến tận tâm can."Nếu anh ấy yêu con..."Giọng cô nhẹ bẫng, mong manh như sương khói.Tôn Dĩnh Sa thả tay xuống, ánh mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà. Lồng ngực cô phập phồng, hơi thở gấp gáp như một con chim nhỏ bị mắc kẹt, vùng vẫy giữa lưỡi dao sắc bén của thực tại."Con đã không bệnh nặng đến thế này."*Truyện của Cimor, vui lòng không bê đi đâu hay chuyển ver*…
Câu chuyện xảy ra sau nhiều năm tiêu diệt thế lực bóng tối, lúc này các cô công chúa, hoàng tử đã trưởng thành và lần lượt trở thành những chủ nhân mới của hành tinh kì diệu ... Đây chỉ là một bộ truyện được viết ra nhằm thỏa mãn sự tưởng tượng của tác giả. Nhân vật hoàn toàn được vay mượn từ những tác phẩm có sẵn.Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ ...Hoàn thành: 22.08.2022…
cre: Asianfanficsauthor: dianmo1108tên gốc: 少年心事---Lần đầu gặp gỡ, họ vẫn là những thiếu niên.Vương Sở Khâm với sự nhiệt huyết của một chàng trai trẻ, Tôn Dĩnh Sa với sự kiên cường của một cô gái.Trên gương mặt non nớt ấy ẩn chứa ánh sáng vô hạn của tương lai, tựa như những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm.Cho đến khi bóng dáng và ước mơ hòa làm một, sự đồng hành này dần trở nên rõ ràng.Năm tháng trôi qua, thời gian ban tặng họ không chỉ là vinh quang, mà còn là vô số khoảnh khắc dìu dắt lẫn nhau - một tình bạn tri kỷ theo đúng nghĩa.Những tâm tư tuổi trẻ, cuối cùng cũng hóa thành cảnh đẹp rực rỡ.…
Nếu Giang Trừng sau khi chết đi có cơ hội sống lại, được tiếp sức mạnh thần thú Bạch gia thì liệu Giang Trừng có thể thay đổi được kết cục của Giang gia ? Có thể trả thù cho Bạch gia ? Hãy cùng tìm hiểu xem Giang Trừng sẽ lựa chọn như thế nào ~Truyện up chưa có sự cho phép của tác giả…
Bối cảnh Au hiện đại: Sanji tham gia buổi tiệc sinh nhật của Nami tại một nhà hàng, sau khi tốt nghiệp họ không còn thường xuyên gặp nhau, tuy có những buổi tiệc nhỏ nhưng Sanji không thể có mặt đầy đủ vì công việc đầu bếp bận rộn. Sau khi chào hỏi thân mật với Nami, cậu đứng sang bàn khác để cô tiếp tục đón khách. Có những người quen, có những người Sanji chưa từng gặp. Và tim cậu hững một nhịp khi dáng người tóc xanh xuất hiện.NGƯỢC…
Fanfic siêu thực, không OOC, không mất não, không ngược nhau, chỉ có ngọt ngào và thực tế, dường như họ thực sự sẽ làm vậy.Truyện nói về hành trình mang thai bất ngờ nhưng ngọt ngào của Shasha. Liệu cô và Sở Khâm đã sẵn sàng? Sở Khâm với sự yêu thương đong đầy sẽ chuẩn bị đón thiên thần nhỏ ra sao đây?…