[ Vicho ] Kissfr
…
"Nên em đừng về một mình."…
𝙣𝙜𝙖𝙮 𝙚𝙢 (𝙗𝙖𝙤 𝙚𝙢) 𝙘𝙪𝙤𝙞, 𝙖𝙣𝙝 𝙗𝙪𝙤𝙣 𝙖𝙣𝙝 𝙘𝙖𝙩 𝙩𝙤𝙘 𝙩𝙧𝙤𝙣𝙜 𝙣𝙝𝙪𝙗𝙪𝙤𝙞.…
Na Jaemin thích ăn thịt bò xào, nhưng tất nhiên không phải thịt bò xào của Lee Jeno.…
chuyện của hai kẻ điên rồ đòi cắn nhau.…
Mark Lee biết người này. Mái tóc đỏ dài chạm tai, tóc mái rũ lòa xòa trước trán. Mắt xanh da trời, đôi con ngươi hiếm khi chạm vào đáy mắt. Cặp kính có một bên tròng bị nứt dài đến tâm kính, gương mặt lúc nào cũng có vết thương nhưng lại chẳng bao giờ được sơ cứu đàng hoàng. Cậu ta luôn mặc áo thun in hình bên trong áo sơ mi trắng không bao giờ cài cúc, hai tay đút túi quần, balo chỉ đeo một bên vai và đôi chân dài bước đi rất hờ hững. Mark Lee liếc nhìn phù hiệu bị rỉ sét một đầu đeo bên ngực trái người kia, trong đầu vô thức lẩm nhẩm cái tên:"Lee Donghyuck."…
đang yên đang lành tự dưng mắc có bồ?chiếc bìa xinh xẻo vẽ cảnh hai anh em chạy deadline ở vũng tàu đến từ ©𝐡𝐮𝐝𝐮𝐡𝐞𝐨𝐰𝐚. cảm ơn bồ thật nhiềuuuu…
nghe trời gió lộng mà thương.…
"Em không nghĩ vũ trụ nghe em. Lần này vũ trụ chọn USA chứ không phải em, nhưng em nghĩ cậu ấy thì khác. Em nghĩ cậu ấy đã nghe được em."…
Donghyuck chỉnh xong cà vạt thì vô thức mặc cả áo vest cho hắn, tựa thể đó là hệ thống được lập trình sẵn các bước trong tâm trí cậu. Donghyuck cứ làm mọi chuyện cho Mark mà không nhận ra Mark ngạc nhiên thế nào. Cậu kể có một lần ông Park bị chấn thương phải bó bột tay, Donghyuck đứng bên cạnh nhìn Mina thắt cà vạt cho ông rồi cứ thế mà ghi nhớ. 𝙎𝙖𝙪 𝙣𝙖̀𝙮, mỗi lần lên đồi thăm mộ mẹ vào ngày đau buồn đó, Donghyuck lại tự thắt cà vạt cho mình. Donghyuck ngẩng mặt lên đối diện với ánh mắt xót xa của Mark, hắn đặt đôi bàn tay mình lên đôi bàn tay vẫn còn nắm lấy hai bên viền áo vest của mình. Mark mềm giọng nói."𝙎𝙖𝙪 𝙣𝙖̀𝙮, hãy thắt cà vạt cho anh nữa."…
lee donghyuck có thể cảm nhận được người kia đã ngủ mất từ lúc nào. hắn áp má lên đầu cậu, thi thoảng còn nghe thấy tiếng ngáy rất nhỏ. "bảo bối mệt lắm rồi." cậu thì thầm với chính mình, tay miết nhẹ mu bàn tay mark lee. bảo bối của cậu, thật sự nuôi cậu rất vất vả.…
''Nếu hôm nay tôi không về... hãy nhớ một điều... Tôi đã yêu em, từ lâu rồi. Nhưng giữa chúng ta tồn tại một khoảng cách khiến tôi không thể nói sớm hơn''.[ᴄᴀᴘᴛᴀɪɴ ʟᴇᴠɪ ᴀᴄᴋᴇʀᴍᴀɴ] viết về sự cuồng của au về anh binh trưởng nào đó... Và dành cả cho những ai cuồng một người không có thật =))))))…
Ngày thanh trừng, tôi và Donghyuck nắm chặt tay nhau. Với hai khẩu súng trong tay mỗi người, chúng tôi cùng nhau bước vào thị trấn.…
"Dù hôm nay dẫu đúng sai, vẫn yêu hơn ngày mai..."…
avec toi je suis moi…
đến đây vào một ngày tháng 7 năm 2020, mình chưa từng nghĩ mình sẽ nhận được nhiều vòng tay tới thế.…
"Em đã nói em tin mỗi người trong chúng ta đều được trao ba cơ hội trong đời. Em đã nói việc em gặp anh là bước ngoặt lớn nhất đời em, em cũng đã nói với ba cơ hội mà em có, một trong số đó là trải qua tháng ngày cùng anh. Thế thì Donghyuck này, anh cũng muốn nói với em rằng; ba cơ hội mà anh được trao đó, một trong ba là anh được gặp em. Một trong hai là anh được yêu em. Một trong một là anh được em yêu. Anh đã dùng hết ba cơ hội trong đời mình, vì thế mong em hãy mãi ở bên cạnh anh..."…
Tốc độ màn trập nhanh thường từ 1/125 giây trở xuống.Tốc độ đôi mắt Na Jaemin bắt thấy cảnh tượng Lee Jeno bị ném vào khoảng trống sau sân trường được đo bằng khoảng thời gian cậu hít vào một hơi thật sâu. Tốc độ của cú đấm thụi vào bụng Lee Jeno chỉ chậm hơn tốc độ chớp mắt của Na Jaemin khoảng hai giây đếm lùi.Với đủ loại tốc độ ấy, đó cũng là lần đầu tiên cả hai chính thức gặp mặt nhau.…
gezelligheid (hà lan): cảm giác hài lòng, thoải mái, dễ chịu, ấm áp khi ở bên người yêu, gặp lại người bạn cũ xa cách nhiều năm, ánh lửa của lò sưởi vào đêm đông lạnh lẽo.…
"Người mày lạnh quá."Phía trước Donghyuck là phố phường chộn rộn đủ thứ đèn màu hòa sắc, cậu nói khi tựa cằm trên vai Mark. Mark nhỏ giọng. "Tao xin lỗi.""Sao lại xin lỗi?""Tao có làm em lạnh không?""Không có." Donghyuck đáp lại. Giọng cậu hạ xuống, nhẹ như ánh đèn đang lơ lửng dưới trần nhà của quán cà phê đối diện. Hai bàn tay cậu vẫn đặt trong túi áo khoác Mark, nhưng thay vì giữ yên như thế, cậu lại dùng nó thay cho đôi găng tay rồi xoa đều hai bên hông Mark. "Mình vào nhà thôi."Thấy Mark không lên tiếng, Donghyuck cười rồi thổi phù vào tai Mark."Vào nhà rồi ôm nhau."…