sway with me : heejake
"when marimba rhythms start to play"…
"when marimba rhythms start to play"…
Tình yêu của hai cô trò, một là giảng viên sau tổn thương tình yêu lại ôn nhu dịu dàng sống đời phóng khoáng, vì thương em mà trở nên nghiêm khắc quan tâm; còn em, cô sinh viên ngoan ngoãn quậy ngầm cũng là trò cưng của nàng ấy, vì thương người ta mà càng thêm giỏi giang mạnh mẽ.****Thể loại: bách hợp huấn văn. viết tiếp truyện cũ dang dở.…
Vào truyện rồi mọi người sẽ bik (っ.❛ ᴗ ❛.)っ…
Dưới cái bóng của vinh quang chỉ có phục tục và mệnh lệnh. Luật điều ra là quy chế, bạn phải tuân thủ nếu không...________________________Cùng *chúng tôi* mở ra đại điên thiên thông này nào~…
Đắm chìm vào tình yêu của Sapphire, liệu một kẻ như tôi có thể vấy đục em?Đứng dưới ánh trăng tôi thấy em là thiên thần được đục khắc lên từ bức tượng.…
coi World Cup 2022 xong bị ghiền hai nhỏ. cày lại hint từ WC2018 đến nay, rồi tiện tay viết cái fic hanahaki hành hai nhỏ chơi kkk. dành tặng Lucas Hernández [21] và Benjamin Pavard [2], điều kì diệu tháng 12 của mình. cảm ơn tuyển Pháp, cảm ơn WC2022, cảm ơn Pavanandez 💕 since 12/2022. nhân vật không thuộc về người viết. tất cả chi tiết đều là tưởng tượng.…
Con bé đã đã nghiện anime, manga giai đoạn cuối, vô phương cứu chữa rồi. Đây là một tập ảnh về các anime mà tớ đã biết. Mong mọi người ủng hộ !!!!!̃ P/s: Đang trong quá trình chỉnh sửa . Để đảm bảo ảnh đẹp, rõ tớ đã xóa một số và tất nhiên đã thế vào một số tấm khác đặt yêu cầu đẹp, rõ.…
Đang yên đang lành sao lại xuyên vào truyện điền văn thế này? Tôi phải làm sao để thoát khỏi nó đây, sao mọi thứ rắc rối vậy?Cứu tôiiii!…
cô đơn trong chính căn nhà của mình Nó thật sự rất đau, giống như mình ko tồn tại vậy…
câu truyện quay quanh nam chính và người nữa chính biết nhau qua facebook và làm quen. Sau đó tìm hiểu thì biết hai người học cùng trường.Hai ngừơi bắt đầu làm quen dẫn đến tình cảm. Trải qua nhìu ngày tháng cuối cùng... -Chàng trai tên là Khánh -Cô gái tên Trân-Cô nyc của Khánh cũng tên Trân…
Yên bình và nhàn hạ.Thời gian chớp mắt sẽ trôiNgười đứng trông, Kẻ bỏ mìnhTội ai kia, em phải gánhMắt thương tình, chẳng còn đâu.…