Vụn
Lên!!!…
ấp ủ lâu ruồi :3…
k k k ? Rou? Kou? :)…
"mỗi người đều là nhân vật chính của cuộc đời mình "…
chủ yếu là về cuộc sống của tui th he.…
1 cái artbook lập ra để thể hiện sự vã tranh của tui 🥺🥺🥺💗…
Vkook ( chính) HopeMin, NamJin, Yoongimochi…
Chỉ là những giấc mơ tôi còn nhớ sau khi ngủ dậy…
Pairings: Myrtle x Melian (OCs)Author: 梅春_UmeharuDisclaimer: Đây là OCTP của mình và bạn mình, nhân vật thuộc sở hữu của tụi mình. Mình không viết vì mục đích lợi nhuận.Author's note: Myrtle và Melian là cp OC nữ trong vũ trụ các em OC của tụi mình và đây chỉ là AU, không phải story chính của 2 em. Đói hàng quá nên mình dành tặng cho 2 em chiếc fic nho nhỏ, rất vui nếu như bạn thích 2 em 🥺…
#tanhinh#hocsinh#body…
Đôi điều về Song Ngư chúng tôi... Đơn giản là những dòng tâm sự, những cảm nhận, những lời khuyên của một nữ tác giả từng trải có cung hoàng đạo mang tên Song Ngư... Song Ngư - con cá nhỏ bé sống trong vùng nước sâu với một thế giới tách biệt, mang trong mình những nỗi cô đơn khó nói với người khác.-Làm Song Ngư dù có đôi lúc tự mang đến nỗi đau cho chính bản thân mình nhưng hãy cứ lạc quan.. Song Ngư nhé!…
Em từng là vị thiếu gia cao ngạo của giới thượng lưu, sống giữa nhung lụa, được cả gia tộc nâng niu như bảo vật. Nhưng ở tuổi 14, một sự thật phũ phàng bị phơi bày - em không mang giọt máu của họ.Gia đình vội vã đưa đứa con ruột trở về, còn em... được giữ lại, nhưng không phải với tư cách người thân. Em trở thành cái bóng lặng lẽ, ngày ngày phục vụ cho "tiểu thiếu gia thật sự".Mọi đặc quyền tan biến. Từ một người đứng trên đỉnh cao, em rơi thẳng xuống đáy - bị khinh miệt, sai khiến như một kẻ hầu không tên.Đến khi gia đình lâm vào khủng hoảng, họ chẳng chút do dự... bán em cho một ông trùm mafia, chỉ để đổi lấy tiền cứu vãn danh tiếng và cơ nghiệp.Từ thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục, lúc ấy em mới thực sự hiểu ra - mình chưa từng thuộc về nơi đó.Em không khóc. Chỉ cười khẽ, chua chát: Nực cười thật... Hóa ra, em chưa từng là "người"... chỉ là một con tốt dự phòng, họ tiện tay đẩy đi khi không còn giá trị.…
Bản dịch thô chưa edit. Mình đọc tạm.Các chương trước mình sẽ bù dần…
đã bao giờ bạn tự hỏi bản thân rằng:" mình có vô dụng không?"Tôi đã tự nói bản thân mình thật không khác gì đống phế thải. Tôi cho rằng có lẽ rác còn có thể tái sử dụng chứ tôi thì không!...Cái cảm giác ấy thật là tồi tệ,xung quanh bản thân tối sầm lại,tôi lại có cớ để lấy mái tóc xuề xòa mà vẫn hay bị mọi người lên án làm cái rèm cửa che đi sất những gì bản thân đang đối mặt. Chiếc rèm cửa ấy đương nhiên rồi cũng phải được vén lên thôi,những khoảnh khắc ấy khiến cho lòng tôi như được thêm phần cổ vũ tinh thần rằng:"hãy vén chiếc màn tội lỗi lên và đối đầu với thử thách đi nào!". Nó cho tôi được phép ảo tưởng ra những viễn cảnh mơ màng để che lấp đi cái cảm giác tội lỗi,yếu đuối.Tôi luôn nghĩ rằng cuộc đời chắc sẽ chẳng mộng mơ như cái cách các nhà đầu tư vẫn thường lôi kéo tâm trí những "con hàng" ngây thơ đâu, buồn là đó lại là thực tế đấy. Nhưng biết đâu được vẫn còn những thứ gì đó vẫn đang chờ đợi chúng ta đến "rước" nó đi thì sao? dù gì thì chúng ta vẫn phải sống thôi!…
Tôi…
Tình yêu học trò thật đẹp.…
do la nhung chuyen co vu bong da cua nhung xom tham gia1…
Vuii vẻ…