Cuộc sống thường ngày
Cuộc sống thường ngày của mị…
Cuộc sống thường ngày của mị…
Cảm nhận cuộc sống…
Một người anh không tốt .…
đã bao giờ bạn tự hỏi bản thân rằng:" mình có vô dụng không?"Tôi đã tự nói bản thân mình thật không khác gì đống phế thải. Tôi cho rằng có lẽ rác còn có thể tái sử dụng chứ tôi thì không!...Cái cảm giác ấy thật là tồi tệ,xung quanh bản thân tối sầm lại,tôi lại có cớ để lấy mái tóc xuề xòa mà vẫn hay bị mọi người lên án làm cái rèm cửa che đi sất những gì bản thân đang đối mặt. Chiếc rèm cửa ấy đương nhiên rồi cũng phải được vén lên thôi,những khoảnh khắc ấy khiến cho lòng tôi như được thêm phần cổ vũ tinh thần rằng:"hãy vén chiếc màn tội lỗi lên và đối đầu với thử thách đi nào!". Nó cho tôi được phép ảo tưởng ra những viễn cảnh mơ màng để che lấp đi cái cảm giác tội lỗi,yếu đuối.Tôi luôn nghĩ rằng cuộc đời chắc sẽ chẳng mộng mơ như cái cách các nhà đầu tư vẫn thường lôi kéo tâm trí những "con hàng" ngây thơ đâu, buồn là đó lại là thực tế đấy. Nhưng biết đâu được vẫn còn những thứ gì đó vẫn đang chờ đợi chúng ta đến "rước" nó đi thì sao? dù gì thì chúng ta vẫn phải sống thôi!…
Hãy nói ra những điều bạn muốn nói!…
câu chuyện này giống như tuổi thó đẫm máu ý…
đọ đi rồi biết…
Nơi đây có oc của tôi.Là Tokyo Revengers.…
cuộc sống của một cậu học sinh có thể nhìn thấy linh hồn người đã khuất…
ko có gì để mô tả :))…
Những dòng nhảm nhí…
Lần đầu mình viết, nên chưa được hay lắm…
chưa biết chắc là ngọt như mía lùi a…
chỉ là cặp Halisol là chính…
Để bạn nào thích văn học nhaa…
Chuyện kể về những tháng ngày đi học của một cậu học sinh dâm đãng.…