[STxNEKO] LOVE
⚠️⚠️⚠️ OOC, hư cấu, không liên quan đến đời thực Sói x Mèo…
⚠️⚠️⚠️ OOC, hư cấu, không liên quan đến đời thực Sói x Mèo…
Fanfic: Nắm tayTác giả: Nhiên NhiênNhân vật chính: Trọng Đại x Văn Đức.Ảnh bìa được des bởi: Nhiên Nhiên…
thầy chỉ việc ngoan thôi, còn giữ bí mật thì cứ để em.req for @ordinarywaterlily…
Câu truyện kể về một nam sinh đã chuyển lên thành phố học và gặp được một chàng thư sinh có vẻ đẹp thiên thần nhưng rất lạnh lùng và diễn biến như thế nào thì mọi người cùng đọc nhá ( đam mỹ ) …
Bạn hẹn hò với các chàng trai trong HaikyuuCó gì sai mình xin lỗi 🍀…
Những ngày nghỉ nhàm chán của Sherlock và Watson ...…
Ý TƯỞNG DỰA TRÊN HẬU TRƯỜNGHOÀN TOÀN LÀ TƯỞNG TƯỢNG…
Bút danh: Heo nhỏ lăn dốcThể loại: Hiện đại - Đời thường"Ai thắp ngọn đèn giữa khơi xaLênh đênh con tàu, sáng nhạt nhòaĐèn tắt, cánh hải âu chuếnh choángĐêm tối bỗng vọng tiếng đinh đang."[Mong người được sống như cơn gió, vô ưu vô lo, bình an vui vẻ.]#hnld…
"Watson vẫn giữ nguyên tông giọng chọc ghẹo, đưa mắt nhìn Gura. Nàng đã không còn đối đáp lời trêu chọc, cúi người, ngón tay bé nhỏ của nàng gõ nhẹ lên bàn. Một con Shrimp mang đến cho Gura tách trà hoa cúc. Nước hơi vàng nhẹ, trong veo như màu ánh nắng, có thể nhìn rõ mấy vệt mật ong đậm đà, mùi hương tỏa ra át mất hương vani thoang thoảng ban nãy. Gura nâng tách lên, nhìn thẳng vào Watson xuyên qua lớp nước, nàng hỏi.-Cậu có nhớ không?"------"Gặp Gỡ - Thăng Hoa - Chia ly"Chu trình lặp đi lặp lại, cho ta những chuyến phiêu lưu hay, nhưng cũng cướp đi những ký ức.…
Tiểu đậu đinh đáng yêu chạy tới ôm chầm lấy người phụ nữ xinh đẹp giương đôi mắt to tròn hỏi: " Mẫu thân, tại sao cơ thể của người lại lạnh như vậy? "Người phụ nữ nhu hòa xoa chiếc đầu nhỏ của cô: " Bởi vì chúng ta là tộc nhân của Tuyết Tộc. "Cô chống cằm suy nghĩ rồi nói: " Vậy tại sao cơ thể của con lại không giống người a? "Bà khẽ khựng lại rồi mỉm cười nói: " Bởi vì con là tồn tại đặc biệt. "Vài năm sau trước những ngôi mộ đắp bằng tuyết, thiếu nữ đứng trước nó, đôi mắt xanh lam lạnh nhạt không hơi ấm, khóe môi khẽ kéo lên cuối lạnh: " Ha, đặc biệt gì chứ, một người chỉ mang đến bất hạnh cho người khác thì đặc biệt cái nỗi gì. "================…
Câu truyện kể vè Raize, 1 con người trẻ tuổi sống ở Trái Đất, khoảng 17 tuổi, học cấp 3, quá khứ có phần bi kịch. Cậu mồ côi từ nhỏ, ở trại trẻ mồ côi và trường lại bị cô lập vì khả năng giao tiếp kém. Dẫu vậy, cậu sở hữu đầu óc nhanh nhạy lẫn khả năng tư duy tốt khiến cậu luôn đứng top đầu về điểm số. Và đây là câu truyện về việc Raize...…
Ở ngôi làng nhỏ nơi gió thổi qua đồng hoa, có một đứa trẻ từng ngày lớn lên, và một người chị từng nghĩ mình đã thôi rung động.Mối quan hệ giữa Renge và Kaede vẫn luôn đặc biệt - không chỉ bởi những viên kẹo, những buổi trưa hè lười biếng hay những lần Renge lặng lẽ ngồi chờ trước cửa tiệm. Mà là bởi trong làn gió mang hương cỏ dại và tiếng ve kêu râm ran ấy, có điều gì đó chậm rãi nở hoa giữa hai con người tưởng chừng cách biệt.Đây là tuyển tập những khoảnh khắc nhỏ bé nhưng đầy rung động: khi Renge bắt đầu hiểu nhiều hơn về trái tim mình, khi Kaede dần nhận ra những thay đổi lặng lẽ trong ánh mắt của đứa bé cô luôn nghĩ mình cần bảo vệ.Có thể tình yêu không đến như tiếng chuông vang, mà như một cơn gió - êm đềm, dịu dàng, và không thể quên.…
Vào đây đi, tui sẽ cho bạn thấy thế nào là REALLLLLLL! MICHAENG LÊN!#author: acid…
It's such a hard thing. I'm gonna go through it anyway.…
đây là fic đầu tiền mình viết nên có sai sót nhỏ nào mong mọi người thông cảm…
Đứa trẻ nào cũng muốn được hạnh phúc mà đúng không?…
Trong mắt mọi người, anh là một ngôi sao luôn tỏa sáng dưới ánh đèn sân khấu - nơi hàng ngàn người gọi tên anh, nơi mọi ánh nhìn đều hướng về anh. Nhưng không ai biết rằng phía sau ánh hào quang ấy là những ngày mệt mỏi, những đêm dài kiệt sức.Cho đến khi anh gặp cậu.Cậu chỉ là một fan bình thường - một bác sĩ làm việc tại bệnh viện, quen với những ca trực dài và những hành lang trắng lạnh lẽo. Cậu chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành người bước vào cuộc sống của một idol.Một lần nhập viện vì tai nạn đã khiến hai con người thuộc hai thế giới khác nhau gặp nhau.Cậu chăm sóc anh như một bệnh nhân bình thường. Không gọi anh là "idol". Không nhìn anh bằng ánh mắt ngưỡng mộ.Và có lẽ chính điều đó khiến anh rung động trước.Từ những cuộc trò chuyện ngắn trong phòng bệnh, những tin nhắn hỏi thăm sau giờ trực, họ từng chút một bước vào cuộc sống của nhau.Không ồn ào. Không vội vã.Chỉ là hai con người lặng lẽ tìm thấy nhau giữa thế giới quá rộng lớn này.…
Re-up để đọc ofline.…
Làm ơn đọc đi đừng xem tóm tắt nữa…