cancri 🅴
"cưng ơi cậu như 55 cancri e vậy đó."_➺ text!au (first time trying pls dont judge 🥺)➳ hyunsung༺side cp: 2min, chanlix➯ người nghiêm túc xin tạm biệt, người mận mà xin cân nhắc vì cháu này nhạt thếch như nước mắt của nothmai221411…
"tao chưa từng nghĩ đến việc giết người. cho đến khi tao nhận ra, kẻ tao đâm hàng đêm trong giấc mơ lại đang dùng chung một cơ thể với tao.""mẹ tao dạy, người biết ơn là người sống biết trước biết sau. nhưng mẹ không dạy, nếu nợ đời một..."- nhật ký không ngày tháng, bị xé rách, tìm thấy dưới gầm bàn thứ 35 lớp 11 anh.có những giấc mơ mà khi tỉnh dậy, người ta sẽ quên sạch.lam an tịch cũng vậy. nó chỉ nhớ mang máng về một hành lang dài hun hút, ánh đèn huỳnh quang chớp tắt kêu rẹtttt... và mùi máu tanh nồng ghim chặt lấy cuống họng. mỗi sáng thức dậy, cơ thể nó mệt rã rời, hai khớp cổ tay nhức nhối như vừa dùng hết sức bình sinh để siết chặt một vật gì đó suốt cả đêm.nhưng rồi thực tại vẫn tiếp tục lặp lại một cách trơn tru và dối trá.nó vẫn đi học. vẫn là cô lớp trưởng ngoan hiền, học giỏi của lớp 11 anh. vẫn dành trọn thứ tình cảm giấu kín cho phạm diễm quỳnh-cô bạn thân xinh đẹp, ngây thơ và đáng yêu.mọi thứ đáng lẽ sẽ mãi hoàn hảo như một bức tranh tĩnh vật, cho đến khi một học sinh mới chuyển đến.kẻ thô kệch, béo tròn, da dầu bóng nhẫy và mang một cái tên mà mỗi lần người khác cất tiếng gọi, tai tịch lại rền lên những âm tần méo mó: kỵ. kỳ? ký!từ ngày kỳ xuất hiện, con số sĩ số trên góc bảng lớp 11 anh bắt đầu khiêu vũ. lớp học vắng dần. từng người một. rất chậm. rất lặng lẽ. nhưng không một ai nhận ra sự biến mất của họ, ngoại trừ tịch.và đêm nào cũng vậy, trong cơn mê sảng đầm đìa mồ hôi lạnh, tịch lại thấy mình đứng ở cuối hành lang...…
Takuya Yagami trên con đường tham gia vào lớp học của trường Nuôi Dưỡng Nâng Cao này và ngôi trường chính là thử thách đầu tiên của Yagami trong việc trở chứng minh bản thân là một người hoàn hảo…
Written by: Alexandra EveThể loại: Kinh dị, lãng mạn, dark love, sát nhân, nam chiếm hữuTình trạng: FullGiới thiệu nội dung:Audrey bé bỏng từ nhỏ mẹ mất, bị cha cùng ả bạn gái của cha bạo hành rồi vứt xác vào rừng. Tại nơi đó, em được hắn - một tên sát nhân hàng loạt luôn đeo mặt nạ nhận nuôi khi hắn tìm thấy em trong tình trạng đầy máu, hấp hối sắp rời bỏ khỏi thế gian này. Từ đó em nguyện đi theo hắn dù hắn có là kẻ sát nhân đi nữa. Không biết tự bao giờ em đã yêu hắn. Hắn hay ví em là "cô bướm màu xanh" đầy xinh đẹp thuộc về hắn.Khi Audrey 10 tuổi,"Em yêu ngài, ngài Tom""Em vẫn còn nhỏ, đừng tùy tiện nói chữ 'yêu'"Khi Audrey được 24 tuổi," Em đã trưởng thành rồi, và em vĩnh viễn yêu ngài"" Ta cũng rất yêu em"[ Một câu chuyện lãng mạn giữa một tên sát nhân và một cô gái điên cuồng vì hắn ]● Lưu ý: Nội dung truyện có thể không phù hợp với nhiều người nên xin cân nhắc trước khi đọc…
𝕹𝖌𝖚̛𝖔̛̀𝖎 𝖒𝖆̣𝖓𝖍 𝖒𝖊̃ 𝖙𝖍𝖚̛̣𝖈 𝖘𝖚̛̣, 𝖐𝖍𝖔̂𝖓𝖌 𝖕𝖍𝖆̉𝖎 𝖈𝖍𝖎𝖓𝖍 𝖕𝖍𝖚̣𝖈 𝖉𝖚̛𝖔̛̣𝖈 𝖙𝖍𝖚̛́ 𝖌𝖎̀, 𝖒𝖆̀ 𝖑𝖆̀ 𝖈𝖔́ 𝖙𝖍𝖊̂̉ 𝖈𝖍𝖎̣𝖚 𝖉𝖚̛̣𝖓𝖌 𝖉𝖚̛𝖔̛̣𝖈 𝖙𝖍𝖚̛́ 𝖌𝖎̀…
Bên trong một giảng đường nhỏ của khoa Triết học, nơi lẽ ra chỉ vang vọng tiếng của lý trí, lý tưởng và niềm tin vào chân lý, lại hiện lên đầy đủ những mâu thuẫn, bất công, sự im lặng đáng sợ và cả những vết nứt đạo đức ẩn sau lớp hào nhoáng trí thức. Câu chuyện theo chân một sinh viên bình thường, người tưởng rằng mình có thể học triết bằng cách "đứng ngoài cuộc chơi", cho đến khi cậu buộc phải đối diện với những lựa chọn đạo đức: lên tiếng hay im lặng, bảo vệ sự thật hay giữ lấy an toàn.Mặc Nhiên một sinh viên xuất sắc, sắc sảo và trung thực, rút lui trong im lặng sau khi bị cô lập vì dám chất vấn những điều bất ổn trong lớp học. Cô An giảng viên trẻ tâm huyết lựa chọn từ chức vì không thể thỏa hiệp với sự giả dối và giáo điều. Trong bối cảnh ấy, một lá thư nặc danh tố cáo nhóm học sinh nổi bật đạo văn được gửi lên khoa, khơi dậy chuỗi biến cố làm rúng động tập thể tưởng như "đoàn kết".Đứng giữa hỗn loạn, nhân vật chính ban đầu chỉ là người quan sát nhưng dần bắt đầu nhận ra rằng không có "ngoài cuộc" nào trong một môi trường đạo đức bị thử thách. Khi lên tiếng trong buổi sinh hoạt lớp, cậu không tìm kiếm sự tôn vinh, chỉ để chứng tỏ một điều: rằng học triết không phải để giỏi lập luận, mà để đủ can đảm sống thật giữa những ngã rẽ mù mịt.Giảng đường tuy nhỏ, nhưng phản ánh nguyên vẹn thế giới lớn ngoài kia, một nơi mà mỗi cá nhân phải học cách sống thật, dẫu không có phần thưởng nào cho sự trung thực.…