Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Roy Leh Marnya X Dare To LoveThấy nhân vật Ramil và Thicha cũng có đôi điều giống nhau nên mình thử kết hợp cả hai:>Truyện hoàn toàn sử dụng trí tưởng tượng, không có thậtChúc mọi người đọc truyện vui, nếu có gì chưa ổn cứ thoải mái góp ý cho mình nhé:> ❤️[VUI LÒNG XIN PHÉP TRƯỚC KHI MANG IDEA RA NGOÀI]…
dành tặng cậu hiệp sĩ dũng cảm đang chiến đấu với căn bệnh bạch cầuHuhu có mấy chương bị thiếu đó là do tớ thấy không hợp lí nên mới tạm ngưng sửa chữa…
.Phương Duy có mối tình đơn phương không may chớm nở trong trái tim dành cho Tuấn Dương nhưng không được đáp lại, mãi đến khi hoa đã nở rộ bên trong con người ấy Tuấn Dương mới nhận ra được mình đã chậm trễ đến mức nào.⚠️Người thật, truyện giả, tình giả⚠️Cốt truyện hư cấu do tác giả tự nghĩ ra, cốt truyện không liên quan gì đến cuộc sống của người thật ngoài đời.Từ Oneshort chỉnh thành truyện 12 chap, chia từng mốc thời gian ra làm 1 chương nên bạn nào quay lại mà thấy có thay đổi thì đừng hoảng quá nha, đúng truyện rồi đó.Có nhân vật ảo của tác giả tự tạo ra.Họ chỉ là bạn ngoài đờiHọ chỉ là bạn ngoài đờiHọ chỉ là bạn ngoài đờiChỉ đăng duy nhất ở Wattpad, nếu thấy xuất hiện ở đâu khác ngoài nơi này, mong mọi người hãy báo cho tác giả đây.…
Tên gốc: I'm coming home (tell the world)Tác giả: ijustmightwingHắn không có tính toán làm la y lưu lại, nhưng đương hắn ở trên TV nhìn đến la y bất bại tươi cười, ở ứ thương cùng cái mũi gãy xương hạ lấp lánh sáng lên khi, hắn cũng không có trông cậy vào triển khai cứu viện cũng dẫn phát quốc tế sự kiện.Không, Jason chỉ là nhìn đến một cái anh hùng sắp ở bị vứt bỏ trong sa mạc lại lần nữa chết đi, hơn nữa tựa hồ không có nhân vi này làm bất luận cái gì đáng chết sự tình.Đối Jason Todd cùng Roy Harper quan hệ khúc quân hành chiết mà thong thả thăm dò, chủ yếu là bọn họ tựa hồ lẫn nhau chi gian quan hệ. Ngoài ra, rất nhiều Selina Kyle bởi vì nàng là sơn dương.*Này bộ tiểu thuyết là khoa học quái nhân liên tục tính quái vật. Ta sử dụng Winick ở Batman cùng lục mũi tên hiệp trung đại lượng công tác tới xây dựng nó, sau đó đem nó cùng New-52 thời gian tuyến tận khả năng nhiều mà dung hợp ở bên nhau. Sau đó ta tăng thêm rất nhiều Selina Kyle cùng trực tiếp sắc tình phiến.Đây đều là thái ni ông sai, thật sự. Ta ái Jason Todd mười mấy năm, sau đó Tynion tiên sinh đem ta nhi tử Roy cho hắn, hắn một đầu phi vào núi, ý đồ lấy hữu nghị danh nghĩa tạc hủy thế giới. Hoặc là là cái này, hoặc là ta bắt đầu rồi một cái TikTok, ta quá già rồi. Đã lâu không viết đồng nhân tiểu thuyết, thỉnh đại gia ôn nhu điểm.Nên hệ liệt chủ đề bao gồm ở một mức độ nào đó thăm dò bị thương sau ứng kích chướng ngại, trí nhớ hạ thấp, thành nghiện cùng tính hành vi, cùng với Jason · thác đức (Jason Todd) thường xuyên sử dụng bạo lực trò đùa dai. Nên…
Một truyện ngắn khắc nghiệt, lấy bối cảnh làng Vũ Đại - nơi danh dự nhà nho đã mục ruỗng giữa thời giao thời nhầy nhụa, khi miếng ăn trở thành thước đo nhân cách.Lão Tự, biệt danh Đồ Gàn, là tàn tích cuối cùng của lớp nho sĩ thanh cao: thà chết đói bên ngọn đèn dầu lạc, thà gặm cái bóng của mình, còn hơn cúi đầu trước bọn trọc phú giàu xổi. Lão tự nhủ: "Cái bụng có thể đói, nhưng cái lưỡi không được phép hèn".Thế nhưng, cái lưỡi ấy lại là kẻ phản bội tàn nhẫn nhất.Đêm trăng xanh xao, mùi thịt chó nấu nhựa mận từ nhà thằng Hanh - gã "người mới" giàu nhờ buôn lậu, áp-phe bẩn - bay sang như bàn tay vô hình vuốt ve dạ dày lép kẹp của lão. Một miếng đùi gà thừa, dính đầy nước dãi chó, nằm chỏng chơ bên chuồng. Và lão Tự - kẻ từng coi danh dự là đài cao khiết - đã cúi xuống, vồ lấy, nuốt chửng cả nhục nhã lẫn vị mặn chát của sự khuất phục.Ánh đèn pin rọi vào khuôn mặt lão, miệng còn dính mỡ gà lấp loáng. Thằng Hanh không giận, chỉ cười - nụ cười đắc thắng của kẻ đã bẻ gãy một tượng đài. Nhưng chiến thắng ấy để lại dư vị đắng ngắt: thế giới của hắn bỗng trống rỗng, hôi thối.Sáng hôm sau, lão Tự ra đình ngồi xó, mắt cúi gầm, lưỡi vô thức liếm nhẹ vành môi khô khốc mỗi khi nghe ai nói về đạo đức, lễ nghĩa. Cái cử chỉ ấy rùng mình, như lời nguyền vĩnh viễn: lão sống sót như một thực thể sinh học, nhưng đã chết hẳn như một con người.…