sikjoo | 𝘭𝘢 𝘭𝘶𝘮𝘪𝘦𝘳𝘦 𝘥𝘦 𝘮𝘢 𝘷𝘪𝘦 𝘤'𝘦𝘴𝘵 𝘵𝘰𝘪
Góc nhỏ đáng yêu dành cho SikJoo shippers<33(*) la lumière de ma vie c'est toi trong tiếng pháp có nghĩa là: em là ánh sáng của cuộc đời tôi.đăng vào : 28/12/2021…
Góc nhỏ đáng yêu dành cho SikJoo shippers<33(*) la lumière de ma vie c'est toi trong tiếng pháp có nghĩa là: em là ánh sáng của cuộc đời tôi.đăng vào : 28/12/2021…
trong tiếng đức, melancholie có nghĩa là "nỗi buồn".…
Quá nhiều ấm ứcVề chuyện 1 nữ sinh 2k7 bị 🚘💀 trc 10 ngày thi đại học bởi C.Đ.B.Q.H N. S. CCảm ơn vì đã đọc…
đến gặp tớ đimột lần thôi…
nếu được chọn lựa cuộc đời mình thì em sẽ không bao giờ muốn sống như cách em vẫn đang sống ngay lúc này, anh ạ.…
Fic đang trong giai đoạn tạm dừng up để hoàn thiện, trong lúc chờ đợi mọi người ghé qua đọc Queen Bee nhé. Cảm ơn mọi người.[ViewJune trong vai ViviJudy] [EmiBonnie trong vai EmiliaBonita]"Từ hôm nay trở đi, Vivi hãy tới hỗ trợ hội học sinh thay chị nhé." Chị gái của Vivi là thư ký hội học sinh, năm nay chuẩn bị thi tốt nghiệp rồi. Hội học sinh phải khẩn cấp tìm kiếm nhân tài thay thế cho vị trí thư ký thôi. Thế nhưng cái hội học sinh chết tiệt kia, có cho tiền cũng không ai muốn tham gia. Kết thúc buổi sáng đầu tiên của mình tại văn phòng hội học sinh, cuối cùng Vivi đã hiểu lý do tại sao.…
áo caro cũng như em, phức tạp và khó hiểu, nhưng anh lại yêu đến vô cùng.…
đừng mơ nữa em ơi.…
"Em có muốn đi cùng anh không, Leyla?"Dựa trên bài Leyla-Mesto.…
em là người đáng ghê tởm, anh đừng bao giờ để ý tới em. Hãy luôn coi em như không khí như lúc anh mới tới đây là đủ rồi…
Bài này chỉ nói riêng về Jaehwan, những chuyện lượm lặt được trên mạng và lời lảm nhảm, bức xúc về nhiều thứ liên quan đến Jaehwan.Cảnh báo: có hồng có xám, không dành cho người có tình thương bao la (aka fan only đọc được chứ fan nhóm hên xui...)…
Kể về tình yêu chíp bông kẹo ngọt của học bá Kim & bạn nhỏ Jeon bên mùa đông năm đóKHÔNG ĐỒNG Ý CHUYỂN VER , REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨCMong cậu luôn có ý thức chung và không comment quá thô tục nhé ! Cảm ơn cậu vì đã đến đây , nếu cảm thấy không hợp cậu có thể dừng lại chặng hành trình với The first snowfall cậu nha !Ý tưởng , plot và tất cả mọi thứ trong chiếc fic này của tớ là hoàn toàn do tớ nghĩ ra vào khoảng thời gian mà bản thân tớ đã từng cảm thấy thật tồi tệ và cần được vỗ về , chữa lànhChào mừng các xinh đẹp đã đến với chốn nhỏ này của tớ ! .…
Debut work :>…
'anh sẽ không nhớ em đâu''nhưng em nhớ anh nhiều lắm'…
girls like her;were born in a storm, they have lighting in their souls, thunder in their hearts,and chaos in their brains.…
_Name: Tôi Trọng Sinh Về Cứu Lấy Anh Trai_Author: Melon_Category: Trọng Sinh, Sinh Tử Văn, Thanh Xuân Vườn Trường, Boy Love, 12CS,..._ Describe: Giang Thiên Bình có một người anh trai tên Du Xử Nữ vốn hai người là sinh đôi khác trứng. Xử Nữ là một người mạnh mẽ vì một lần hy sinh cứu cậu mà chết mất xác, thành ra vị hôn phu của anh ghét cay ghét đắng cậu. Bắt nhốt hành hạ trong tầng hầm tối tâm, anh ta làm cậu mang thai. Lúc biết điều đó gã đã không thương tiếc mà đè cậu lên bàn mổ để phá đứa bé. Trong lúc phá do mất máu quá nhiều nên cậu đã chút hơi thở cuối cùng. Mở mắt ra lần nữa, mơ màng nhìn thấy người anh trai đã chết của mình. Mắt cậu lương tròng rưng rưng ôm anh mà khóc không ngừng. Đến lúc hoàng hồn lại thì phát hiện ra cậu trọng sinh về quá khứ, cậu mới bắt đầu tác anh trai ra khỏi tên tra nam né hết trên mội mặt trận. Từ đó mà gặp gỡ được những người mà trước đây cậu đã bỏ lỡ..........…
Author: Tiệm Bánh Bao Mật Ong Số 805Pairings: Onghwan, HwangnielCategory: lãng mạn, hài, hành động, hình sự, ngọtRating: PGDisclaimer: tác giả chỉ sở hữu cốt truyện, không sở hữu nhân vật…
Tọa lạc trên phố Hoàng Đạo, đối diện cửa hàng hoa của ông già mù, có một tiệm cà phê nổi tiếng mà đám trẻ con nơi đây đồn thổi rằng bên trong những vách tường có chứa đựng phép màu. Cách đó hai dãy nhà về phía Nam là một nhà ga cũ bỏ hoang, đã ngừng hoạt động từ mười bốn năm trước, bây giờ chẳng có gì ngoài những vệt sơn phun của đám thanh thiếu niên nổi loạn. Về phía Bắc của tiệm cà phê, đi khoảng hai trăm mét, là trạm xe buýt mà chỉ có một chuyến xe duy nhất đi qua, với điểm dừng cuối cùng là quảng trường ở trung tâm thành phố. Nó là một cột mốc, họ nói. Cho điều gì cơ? Họ cũng chẳng rõ.Chỉ biết rằng, một khi ta đã đặt chân vào tiệm cà phê đó, ta sẽ không bao giờ thật sự rời đi cả. Một phần nào đó trong ta vẫn trú ngụ cùng những con người nơi đó, đợi chờ một ngày ta trở về.Bìa truyện: @tapioka-rin…