Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Người ta thường nói: yêu thích một người không quan trọng phải yêu sâu đậm mà quan trọng là yêu người đó bao nhiêuLà tôi yêu anh ấy, nhưng anh ấy nhẫn tâm bóp nát tình yêu đó điKhi thù hận quá nhiều, đã che lấp đi tình yêu của em. Ái Tình là gì?Thật bất lực...…
Một mối tình bắt đầu từ yêu thương... và kết thúc bằng ám ảnh.Cậu - đóa hoa nhỏ bé chỉ biết dâng hiến, chịu đựng, thương đến rách lòng.Hắn - kẻ yêu quá mức, càng yêu càng siết chặt, để rồi chính tay bóp nát hạnh phúc của cả hai.Lời chứng cho tình yêu không lối thoát...Một người rời đi trong nước mắt, một kẻ ở lại với trái tim mục nát không thể cứu vãn.…
Sáu người bạn.Sáu giấc mộng lặp lại mỗi đêm.Và một thế giới bên kia được xây từ những điều xã hội cố tình quên đi.Trong ngôi chùa đỏ, họ phải gọi tên những đứa trẻ chưa từng được thừa nhận.Trong ngôi trường không cửa sổ, họ tìm lại những học sinh biến mất vì điểm số, để rồi chợt nhận ra bản thân cũng dính phải "cơn mưa nặng hạt" ấy.Trong thành phố không gương, họ đối diện những khuôn mặt bị bóp méo bởi chuẩn mực.Mỗi giấc mơ là một định kiến.Mỗi lần tỉnh dậy là một sự lựa chọn: tiếp tục im lặng, hay trở thành người nhớ thay.Bởi có những con quỷ không sống trong bóng tối -chúng sống trong niềm tin ta cho là "bình thường".…
Killua không bao giờ để ai chạm vào cổ mình.Cái vùng da mỏng tang như màng sương ấy, nơi động mạch đập lên từng nhịp như tiếng gõ cửa gọi một điều cấm kỵ.Hắn nghĩ, nếu ai đó hôn lên cổ hắn... thì người đó đã vượt qua mọi lớp phòng thủ.Nếu có ai dám ngửi hắn, thực sự dừng lại để chạm mũi lên xương quai xanh và nói rằng Killua có mùi gì đó-Thì hoặc là kẻ đó quá ngu,Hoặc...Sẽ phải chết.⸻Và rồi Gon đến.Gon, với mồ hôi như mật nhỏ từ cành cây mùa hạ. Gon, với mắt không phản chiếu gì ngoài bầu trời. Gon, với tiếng cười không có tầng nghĩa. Gon, với cái cách mà cậu nhìn Killua và không thấy gì cả - ngoài chính hắn.Lần đầu tiên, Killua không muốn che đi cổ mình.Không phải vì hắn tin tưởng.Mà vì...Có một phần trong hắn muốn Gon thử chạm vào đó.Thử liếm nhẹ lên da hắn và nói: "Cậu có mùi như nắng."⸻Nhưng ánh sáng là thứ dễ vỡ.Và Killua, từ khi sinh ra, đã có bàn tay của một kẻ biết bóp nát mọi thứ bằng một cái siết nhẹ.⸻Cùng đến với hành trình đi xuyên đất nước, con người, và cảm giác - với những mảnh đầu tiên của Gon ló dạng như một bóng nắng lẫn trong hơi người.…
Giữa màn sương dày đặc che phủ những vụ án không lời giải, một kẻ lụy tình đến mức vụn vỡ và một thiên tài chính nghĩa đầy kiêu kỳ buộc phải dây dưa vào nhau. Khi ranh giới giữa thiện và ác bị bóp méo bởi những kẻ nắm giữ luật chơi, liệu ai sẽ nhấc Lục Thanh ra khỏi vũng bùn, hay chính ánh sáng gắt gao của Chiểu Thiện sẽ là thứ dẫm nát chút tự trọng cuối cùng còn sót lại của cậu?Một vài nhắn nhủ nhỏ từ tác giả:• Về nội dung: Toàn bộ câu chuyện, nhân vật và bối cảnh thành phố Sương Tranh đều là sản phẩm từ trí tưởng tượng của mình, không dựa trên bất kỳ sự kiện có thật nào. Truyện được viết với mục đích giải trí và thỏa mãn niềm đam mê sáng tạo, vui lòng không áp đặt vào thực tế hay bắt chước dưới mọi hình thức.• Về bản quyền: Đây là "đứa con tinh thần" và là sản phẩm trí tuệ do mình dành nhiều tâm huyết nhào nặn. Mong mọi người tôn trọng bằng cách KHÔNG RE-UP, KHÔNG CHUYỂN VER và không mang đi nơi khác khi chưa có sự đồng ý của mình. (chắc là hong có đâu hen)• Cảnh báo: Truyện có những yếu tố về tâm lý, bạo lực và phá án không phù hợp với tất cả mọi người. Các bạn hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc nhé!…
Một cuộc điều tra dẫn đến một bí ẩn không thể gọi tên, một dịch bệnh không chỉ giết chết người mà còn xóa đi sự tồn tại của họ. Câu chuyện mở ra như một vụ án hình sự, dần chuyển mình thành nỗi kinh hoàng siêu nhiên, nơi nhận thức, ký ức và bản ngã của con người bị bóp méo một cách không thể kiểm soát. Khi những ai biết quá nhiều dần biến mất, câu hỏi lớn nhất không còn là "Ai đứng sau chuyện này?", mà là "Chúng ta thực sự đang đối đầu với cái gì?"Đây là một câu chuyện nơi sự thật không giải thoát, mà chính nó là thứ khiến con người bị hủy diệt.So sánh phong cách với những tác phẩm tương tự:Tổng hòa giữa kinh dị siêu nhiên, viễn tưởng và nguy hiểm nhận thức.Mang phong cách thám tử điều tra như True Detective, nhưng càng tiến sâu, câu chuyện càng trở nên phi logic và siêu thực như House of Leaves.Có yếu tố truyền nhiễm nhận thức giống Pontypool, nhưng ở quy mô lớn hơn và không thể đảo ngược.Đưa ra nỗi sợ về thông tin tự lan truyền như Ringu, nhưng thay vì một vật trung gian như băng video, chính sự tồn tại của cái tên đã là mối đe dọa.Giống với những SCP về nguy hiểm nhận thức, nơi chỉ cần biết về nó cũng có thể khiến bạn bị thay đổi, nhưng ở đây, không có tổ chức nào có thể ngăn chặn hay quản thúc hiện tượng này.…
Ý tưởng của tác giả và được phát triển bởi chatgpt vì tác giả yếu nghề không giỏi văn vẻ miêu tả .Truyện nhà trồng đảm bảo không ngộ độc.Văn án:Ánh nắng buổi sáng dịu dàng len qua lớp kính mờ của tiệm hoa nhỏ nằm nép mình trên con phố lát đá cổ kính ở quận Marais, Paris. Bên ngoài, bảng hiệu viết tay "Fleur de Lune" lắc lư nhẹ theo gió, tỏa hương lavender và hoa hồng cổ từ những chậu hoa xếp dọc hiên.Cánh cửa gỗ của tiệm hoa khẽ bật mở, kéo theo tiếng chuông leng keng vang lên giữa không gian yên tĩnh của con phố lát đá cũ. Ánh nắng sớm tràn vào, phản chiếu lên bó hoa hồng trắng được gói trong lớp giấy lụa nâu mà chàng trai đang cẩn thận ôm trước ngực.Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng xắn tay, mái tóc rối nhẹ trong gió, dáng người vội vã nhưng vẫn mang theo một vẻ gì đó dịu dàng, gần gũi.Vừa bước ra đến bậc thềm, bộp một va chạm bất ngờ khiến bó hoa hơi nghiêng khỏi tay. Trước mặt anh, một chàng trai khác, cao hơn chút, mặc áo khoác màu than và đeo tai nghe, cũng khựng lại, tay ôm một túi giấy đựng bánh mì baguette và hoa lavender.Cả hai lùi lại nửa bước, mắt chạm nhau. Ánh nhìn đầu tiên là bất ngờ, kế đến là một chút bối rối."Ah, je suis désolé !" cả hai cùng thốt lên gần như cùng lúc.Rồi cùng cười."Anh ổn chứ?" anh cầm bó hoa hỏi, giọng trầm nhẹ, khẽ chỉnh lại cành hoa bị lệch.Người kia gật đầu, ánh mắt lướt qua bó hồng rồi dừng lại ở đôi mắt đối diện. "Không sao, chỉ là... đúng lúc lắm." anh chàng nói, rồi nhìn lên trời, nắng vẫn đang nghiêng xuống mái ngói đỏ sẫm phía xa.…
Giữa thành phố hoa lệ đầy cám dỗ và dối trá, Minseok bước vào cuộc đời MinHyung như một tai nạn không thể tránh. MinHyung - người đàn ông mang vẻ ngoài lạnh lùng, quyền lực và chiếm hữu đến cực đoan - yêu Minseok theo cách vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn, yêu đến mức sẵn sàng giam cầm, cướp hôn, và bóp nghẹt tự do của đối phương chỉ để giữ em bên mình.Minseok tưởng rằng tình yêu ấy là chốn trú ẩn, cho đến khi những hiểu lầm chồng chất, những lời nói vô tình hóa thành lưỡi dao sắc lạnh, đẩy em rơi vào vòng xoáy tổn thương không lối thoát. Càng yêu, MinHyung càng mất kiểm soát; càng cố bảo vệ, anh lại càng làm em đau.Hyeon-joon xuất hiện như một vệt sáng mờ nhạt giữa bóng tối - người hiểu Minseok nhưng không thể cứu em. Wooje, với những bí mật giấu kín, vô tình trở thành mồi lửa thổi bùng bi kịch, khiến mối quan hệ vốn đã mong manh đứng trên bờ vực đổ vỡ.Giữa yêu và hận, giữa chiếm hữu và buông tay, liệu MinHyung có nhận ra rằng "luôn bên em" không phải là giam giữ... mà là học cách để em được thở?Hay cuối cùng, thứ còn sót lại giữa đô thị lạnh lẽo này chỉ là những nụ hôn cướp đoạt, những lời hứa nhuốm máu và một tình yêu không còn đường quay đầu?- Một câu chuyện ngược tâm, chiếm hữu đến ám ảnh, nơi tình yêu và tổn thương song hành.…
Nàng là ô long say rượu xuyên qua, ỷ vào mặt dầy vô sỉ mới có thể còn sống.Hắn là vương triều trụ cột, Hoa Phi Hoa sương mù không phải là sương mù, y nhân luôn luôn chỗ thương tâm.Tiểu tiệt một đoạn sinh hoạt hàng ngày đoạn ngắn chuyện tốt cơ hữu thiên:"Nghe nói ngươi là Bắc Đường Nguyệt thị thiếp?"Triều Hoa vừa nghe, điều này cũng đến nghe được , "Ai nói , bản cô nương băng thanh ngọc khiết, cái nào truyền bát quái, không tin? Ngươi xem!" Nói xong triệt nâng tay áo, tìm tìm, "Ngươi xem, thủ cung sa! Thuộc loại trâu bò đi.""... ... ... ... ... . . ."Thu Vô Tà chỉ có thể dùng ngươi không bình thường ánh mắt xem nàng. Nhưng là đang nhìn đến trên cổ tay nàng nhàn nhạt một chút phấn hồng, nghi hoặc bóp hướng nàng mạch đập."Làm gì, nam nữ thụ thụ bất thân." Đẩy ra tay của hắn.Thu Vô Tà muốn quất nàng, "Ngươi cho ta xem ngươi thủ cung sa như vậy đồ riêng tư, chúng ta đủ rồi hôn .""Này không phải cùng viên nốt ruồi đồng dạng, có cái gì tốt tư mật , cũng không phải sinh trưởng ở mông."Lại đoạn một Đoàn mỗ đối với đồ ngốc đối thoại:"Làm sao ngươi sẽ biết những thứ này! Lớn mật yêu nghiệt, ngươi từ đâu mà đến, nhanh lên rời đi!"Nàng híp lại lại mắt thấy hắn, tới đây ra, tỷ cùng! Một bả rút ra sau cổ hắn quạt xếp, trắng xanh một chút mở ra, tự tác phong lưu trạng, phẩy phẩy phong nhìn xem phương xa: "Ta là phật ngồi trước hạ trên hoa sen thần chuyển thế, nhân gian lịch kiếp, hiện được xưng một đóa lê hoa áp Hải Đường, hai cành hồng hạnh xuất tường tới Triều Hoa tiên tử thị dã, a mét đà phật.…
Tác giả:phong phiệt hạt bụi nhỏVăn án:Kuran Thần vũ thống khổ nhất quyết định chính là lựa chọn đi va băng sơn, tan xương nát thịt không nói, cuối cùng cho tới chính mình không còn gì cả.Mà Kuran Thần vũ nhất hạnh phúc sự cũng là lựa chọn đi va băng sơn, đều nói hảo vết sẹo đã quên đau, nhưng là Kuran Thần vũ hàng này vết sẹo còn chưa khỏe, sẽ không sợ tử lại chạy đi va băng sơn.Byakuya Kuchiki buồn bực nhất sự, chính là bị Kuran Thần vũ quấn quít lấy không tha. Bất quá, đến cuối cùng, Byakuya Kuchiki thật buồn bực chính là quấn quít lấy hắn không tha Kuran Thần vũ chạy đi phiền người khác.Tezuka Kunimitsu không nghĩ tới, vốn cho là chỉ sẽ yêu tennis chính mình, nhưng một mực yêu Kuran Thần vũ như vậy một không thể cứu chữa người. Gặp gỡ Kuran Thần vũ, chính là Tezuka Kunimitsu lớn nhất bi kịch.Tối mĩ hảo thường thường cũng là thống khổ nhất, tất cả bất quá đều là những kia va băng sơn tháng ngày.Tổng kết: Bàn về như thế nào va băng sơn khốc liệt nhấtPS:1. Văn chương bên trong Tử thần nội dung vở kịch bóp méo nghiêm trọng, lưới vương chủ yếu là cao trung bộ phận, không nội dung vở kịch, khảo cứu đảng chớ phun2. Nào đó phong văn là nhất định sẽ không khanh, xin yên tâm vào khanh3. Thu gom, lưu bình hài giấy đều nhất hữu ái , chà xát. . .======================================================================…
Điều đáng sợ nhất mỗi khi thức giấc có lẽ là...tất cả mọi thứ dường như chỉ là giấc mơ. Nếu như có thể quay ngược thời gian , nếu như năm đó ta không gặp nhau thì liệu có như vậy? Câu chuyện tình ngang trái giữa Hạ Lam và Phong Hàn, một người đi theo con đường đen tối vĩnh viễn chẳng có lối thoát, một người hào quang chói lọi. Hai cuộc đời hoàn toàn trái ngược, liệu họ có vượt qua được những thử thách ấy để mãi bên nhau? *Trích đoạnĐêm hôm ấy mưa rất to nhưng không thể nào che mất được vẻ kiên định trong ánh mắt của cô gái, cô chẳng thèm quan tâm bản thân đang ướt sũng như thế nào, đuổi theo bóng người ấy, cái bóng từng ấm áp dưới ánh nắng mùa hạ giờ trở nên lạnh lẽo dưới nền đất, nói thật to:"Hàn Phong! Nếu hôm nay anh mà rời khỏi đây, em từ nay về sau sẽ không bao giờ gặp anh nữa! Không bao giờ tha thứ cho anh! Chúng ta sẽ hoàn toàn chấm dứt từ đây!"Giọng nói mạnh mẽ nhưng ẩn chứa nỗi buồn sâu đậm của cô dường như chẳng chạm tới được anh, anh cứ thản nhiên mà bước đi trong đêm giông tối ấy...Nhìn bóng người đi xa dần cô bỗng đờ ra, bàn tay nắm chặt lấy như bóp hết lấy nỗi đau đấy. Anh đi rồi...đem theo cả tình yêu thương một thời của cô mà đi mất...Cô gục xuống khóc không ra tiếng, những giọt nước mắt nóng hổi chảy xuống bàn tay cô...Nhưng chẳng thể nào xoa dịu được nỗi đau ấy.Vài năm sau đó, cô gái ấy mới biết rằng thật ra năm đó không phải anh không nghe thấy, mà là không thể nghe được nữa, vì sợ rằng sẽ mềm lòng mà ôm chặt lấy cô, giữ cô mãi bên mình. Bả vai anh run …
Tác giả: Ô miêu ô miêu nhị hóa quân Văn án Nếu có một ngày, lần thứ hai nguyên nhân, đặc biệt ngươi tôn sùng là nữ thần or nam thần nhân xuất hiện ở ngươi trước mặt, ngươi hội làm như thế nào?Lấy hạ là tên là Ashahina một đám giống đực thực hiện --Tàng chi, gạt, gì mơ ước giả, tưởng hết mọi biện pháp bóp chết ở nôi lý.Mà thân là Kuroko no Basket nhân vật thực hiện --Sùng chi, xem chi, kính chi, cùng tình địch đấu trí so dũng khí.Một khác thị giác:Hayakawa Natsui, chưa bao giờ biết chính mình là lần thứ hai nguyên nhân vật, làm một ngày nào đó một cái tự xưng [ thần ] nhân cùng nàng nói, cô gái, chúng ta cùng nhau đến phấn đấu đi, nàng chỉ làm đối phương là [ thần, kinh, bệnh ], lại bị đối phương đưa đi thế giới kia.Được đến kết luận là --Cô gái, ngươi tới tự lần thứ hai nguyên, bị vô số trạch nam yy vô số lần nữ thần!Cũng có vô số coi hắn vì nữ chủ trò chơi, bị vô số người tiến công chiếm đóng quá!Nằm tào, có dám hay không tái kính bạo điểm!ps:01, bài này là mở ra thức vô cp kết cục, phiên ngoại kết cục một chọi một, thỉnh chú ý.02, bài này là tác giả não động hạ kết quả, Mary Sue băng phôi nhân vật, không vui thỉnh chớ phun.03, bài này chỉ vì yy, kinh không dậy nổi cân nhắc, vô cớ phụ bình cự không tiếp thụ, thỉnh chớ nhân sâm gà trống.Nội dung nhãn: Kuroko no Basket thiếu niên mạn gia giáo tống mạn Tìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Hayakawa Natsui ┃ phối hợp diễn: Ashahina mười ba sai, Kuroko no Basket nhất hỏa nhân chờ ┃ cái khác: Võng vương,sd chờ…
Cố Quân Dao,con trai thứ của Cố thiếu tướng lại là một cái Omega vô dụng,tin tức này lang truyền khắp cả liên bang do sự bất cẩn của một vị y sĩ,đến nay Cố thiếu kia vẫn không còn xuất hiện nhiều trên các mặt báo nữa Cố gia cũng không có động thái gì,mọi thứ điều biển yên sống lặng cho đến một hôm."Sao?!Cố thiếu gia đánh gãy chân vị hôn phu?!"Cố lão gia tâm bình khí hòa sau khi nghe tin chỉ kém tức thổ huyết.."Phụ thân không nghe lầm đâu"Cố thiếu một bộ đạm nhiên thưởng thức bánh ngọt thập phần thích ý nhấp trà."Cái gì trà trộn vào học viện quân sự cơ???!!"Cố lão gia sau khi nghe tin không nhịn được mà bóp nát tách trà trên tay."*mỉm cười vô tội lau lau bàn*ặc,sơ xuất nhỏ thôi phụ thân hề hề..."Cố thiếu xấu hổ xoa xoa đầu không rõ đang nói mình hay là an ninh chính phủ chưa đủ nghiêm!.Các nhân vật chính:Cố Bắc Thiên (Cố lão gia)Cố Diệp Cẩn (Cố thiếu tướng)Phụng Tiêu (Cố thiếu tướng phu nhân)Cố Lâm Phong(Cố đại thiếu gia)Cố Quân Dao(Cố thiếu gia)Cố Yên Nhi(Cố tiểu thư)---dãy phân cách kute---Đồng học của Cố thiếuLam Cung HạoTuyên Tử HạoLâm Phong SinhLouis JacksonAndrew Vân Nhi-----------------------TL: ฅ(• -•)ฅ yo TL đây,đây là đứa con đầu của TL nên mong mọi người giúp đở TL trên con đường nuôi lớn nó,chân thành cảm ơn!.---------------------------------…
☪ Tên truyện: Nhưng Mà Anh Ấy Nói Yêu Tôi Kìa☪ Tác giả: Trương Vô Thanh☪ Editor: Nắng Hạ Ngày Thu☪ Giới thiệu:Kỷ Bằng Ngữ có một bí mật. Vị ca vương của làng âm nhạc Lương Bất Oán nổi đình nổi đám khắp dải đất Nam Bắc kia chính là bạn trai cũ của cậu.Cả thế giới đều đinh ninh rằng hai người bọn họ như nước với lửa, hễ gặp mặt là không chết cũng bị thương. Thế nhưng, chẳng một ai biết rằng vào những năm tháng tuổi trẻ ngông cuồng nhất, họ đã từng ôm ấp, hôn môi và trở thành sự tồn tại thân mật nhất, duy nhất của đối phương.---Người hâm mộ của hai bên vẫn luôn tranh cãi không hồi kết về việc ai mới là kẻ nằm trên trong mối quan hệ này.Cho đến một ngày nọ, lúc rảnh rỗi sinh nông nổi, cậu chủ Kỷ mở buổi phát sóng trực tiếp, cậu bèn thuận miệng gọi một người xem bình luận là cục cưng. Nửa phút sau, người đàn ông luôn bị vô số người cho là kẻ mù tịt về tình thú kia lại xuất hiện trong phòng phát sóng của Kỷ Bằng Ngữ. Anh bóp gáy cậu chủ Kỷ, vồ vập hôn xuống ngay trước mặt tất cả những người đang xem trực tiếp. Nụ hôn ấy vừa hung hăng vừa tàn nhẫn, lại còn mang theo ý cảnh cáo:: "Em vừa gọi ai là cục cưng đấy hả?"---Từ khóa thịnh hành trong ngày: #Kỷ Bằng Ngữ mau gọi tôi là cục cưng đi#Lượt tìm kiếm tổng hợp đứng đầu: [Để rồi bị bế đi "xử" luôn à (icon mặt xanh lè)]Ca vương làng nhạc thuộc hệ chó săn trung thành nhưng cố chấp (Công) x Cậu chủ toàn năng, phong lưu hết cỡ nhưng chỉ muốn làm người lười biếng (Thụ)===Lưu ý:+) Thể loại 1v1, gương vỡ lại lành, kết thúc…
Thể loại: tình yêu, hài, HE.CP: Thẩm Giai và Lăng LâmNhân vật phụ : đọc đi rồi biết >.<Vừa bị bạn trai đá Thẩm Giai bị vỡ mộng nhưng rồi lại gặp một tên thần kinh. Mới nhìn mặt đã bảo cô quá béo ăn quá nhiều ở với heo được rồi. Cô quá xấu hổ nên khi hắn định nói câu thứ hai đã lấy túi xách bên cạnh " Bốp " ai ngờ đâu té lăn đùng xuống đất rồi mọi chuyện ....…
Trong bóng tối, những lời thì thầm vang vọng. Một câu chuyện bị lãng quên, một số phận bị bóp méo bởi thời gian. Họ nói về một người đàn bà, một lời nguyền, một kết cục không ai dám nhắc đến.Nhưng sự thật luôn ẩn mình trong những trang sách cũ kỹ, chờ đợi được lật mở.Có những bí mật không nên biết. Có những truyền thuyết không nên kể.Và có những ánh mắt... vẫn đang dõi theo.…
Vào một chiều thu lá vàng rơi dài trên những tản đường , chàng thư sinh với quần áo lôi thôi cùng với mắt kính dày cộp trên tay là chồng sách che qua cả đầu . Cậu ta chạy rất nhanh ắt hẳng có chuyện gì rất gấp. *Bốp* Aaa ~.... cậu ấy thật bất cẩn chạy lại đụng vào người ta làm rơi cả sách xuống đường hết rồi ...một bàn tay vừa dài vừa trắng cầm quyển sách lên giúp cậu *phủi phủi quyển sách*- Cậu có sao không???...…
Ký ức có thể bị thay thế.Danh tính có thể bị bóp méo.Trong một trò chơi nơi mọi quy tắc đều không đáng tin.Lạc Vô Miên dần nhận ra...điều nguy hiểm nhất không phải là cái chết.Mà là việc cậu không còn chắc mình là ai.Còn hắn-một kẻ luôn mỉm cười giữa hỗn loạn,dường như đã biết câu trả lời từ rất lâu.…
Author: jisoosCharacter(s): Min Yoongi/Suga x Jung Hoseok/jhope"Hoseok thề là cậu sẽ bóp chết tên tri kỉ của mình ngay lần đầu gặp mặt, bởi vì là thiệt luôn á hả? Màu bạc hà? Có ai nhuộm tóc mình màu bạc hà không hả trời?"Lấy cảm hứng từ 'mỗi khi người ấy của bạn đổi màu tóc, tóc của bạn cũng sẽ đổi theo.'…