Truyện Lưu Để Đọc - SPCBQLMO
Tui chỉ lưu truyện để đọc hoi…
Tui chỉ lưu truyện để đọc hoi…
Câu chuyện về việc main bị chuyển sinh đến dị giới và sau đó vướng phải nhiều rắc rối. Được biết rằng từ lâu trước đó cũng đã có một đợt chuyển sinh trước cả anh. Đồng thời tại trái đất nơi main từng sinh sống anh cũng biết được một vụ biến mất kì lạ đã xảy ra không rõ nguyên do. Trong số đó có người bạn quan trong của anh và anh cũng tò mò về vấn đề này. Câu chuyện thật sự bắt đầu khi main lên đường tìm kiếm những người bạn thất lạc từ lâu của mình.…
viết)Thiên Hạo vốn là một bác sĩ ở hiện đại, nên ngay từ nhỏ thì đã có thể nghe hiểu được tiếng động vật và còn có thể sống chung với động vật rất hòa thuận vui vẻ, nhưng ai ngờ mã thất tiền đề [1], bị một con gà mái già che chở con quạt một phát rớt xuống sông.[1] mã thất tiền đề: ngựa mất móng trước, ý nói vô tình phạm phải sai lầm.Sau khi tỉnh lại phát hiện đã xuyên đến cổ đại, hơn nữa còn phải gả cho một tên đàn ông gà bệnh yếu ớt, vô hại để xung hỉ?!Excuse me?!Ban đầu thiên hạo ghét bỏ minh viễn , nhưng bây giờ không nhìn nổi thân thích trong nhà 'ức hiếp' hắn như vậy, vì vậy bắt đầu hộ phu!Đại phu nhân bắt nạt nam nhân của ta? Ta bỏ sâu róm vào y phục bà!Nhị phu nhân ức hiếp nam nhân của ta? Ta nhổ nước miếng vào cơm và trà của mụ!Tam phu nhân khi dễ nam nhân của ta? Ta bóp mặt con trai nhà ngươi! Ta khi dễ chết gã!Ai ngờ thiên hạo ngây thơ trả thù khiến minh viễn rất cảm động, dần dần nảy sinh tình yêu.Sau khi thiên hạo biết minh viễn không chỉ đi đứng cực tốt, còn có cơ bụng tám múi, cảm giác mình bị chơi xỏ, rời nhà trốn đi!Vừa đi mới phát hiện, mình lại có?Cho nên đây là chuyện xưa của một tiểu thụ chạy trốn tìm đường chết bị phúc hắc công lừa gạt về nhà lần nữa.Trông như dịu dàng vô hại, thật ra là công phúc hắc đi đứng vô cùng tốt * siêu bao che thụ có thể sinh con.1v1, chủ thụ, có bánh bao, văn ngọt ngào!! Phía sau hơi điền, trong văn có đủ các loại động vật moe thường lui tới!Nhân vật chính: Thiên hạo, Minh viễn…
Tác giả: Mặc NhãChuyển ngữ :Nhã VyNội dụng : Đêm tân hôn, nàng quay người ngồi khóa lên người hắn, tay bóp chặt cổ hắn: "Muốn thượng ta? Đánh thắng ta trước đã!"Hắn nở nụ cười xinh đẹp: "Bổn vương không đánh nữ nhân, bổn vương chỉ đau lòng nữ nhân..."Tình ý nảy sinh, nàng nói: "Nghe rõ đây! Chàng là người đàn ông của ta, nếu chàng dám thay lòng đổi dạ, ta sẽ..."Hắn cười hỏi: "Sẽ thế nào với ta?"Nàng hừ lạnh: "Trước cưỡng sau giết!"Hắn liền nằm ngay đơ: "Nhanh tới đi, bổn vương cam đoan nàng cưỡng xong sẽ không nỡ giết nữa!" Sau đó lại làm bộ làm tịch, vờ ngượng ngùng nói: "Bổn vương cũng chỉ chịu để mình ái phi gian thôi à..."…
Bạn có bao giờ sợ chính giấc mơ của mình?Cố Uyên mắc chứng mất ngủ kinh niên suốt ba tháng - nhưng điều đáng sợ nhất không phải là những đêm thức trắng, mà là mỗi lần anh thực sự ngủ được, anh đều mơ thấy một cánh cửa. Cánh cửa gỗ mun đen bóng, khắc những con mắt khép hờ. Và đêm thứ bốn mươi bảy, khi tiếng đồng hồ ngừng tích tắc, cánh cửa ấy mở ra.Cố Uyên tỉnh dậy trong Sảnh Chờ Vô Định - một không gian Gothic u ám với những cánh cửa không bao giờ đóng, nơi tập hợp những linh hồn lạc lối khỏi hiện thực. Ở đây, mỗi cánh cửa dẫn đến một phó bản - một mảnh ký ức bị bóp méo, nơi Quỷ Dị ẩn nấp trong bóng tối, sinh ra từ oán niệm và sợ hãi.Muốn tỉnh dậy và quay về thế giới thực, anh phải sống sót qua 14 tầng ác mộng. Mỗi người chỉ có 3 điểm sinh mệnh - mất hết, thể xác ngoài kia sẽ vĩnh viễn là người thực vật. Không vũ khí nào có thể tiêu diệt Quỷ Dị, chỉ có niềm tin và những Vật Phẩm Thiên Giáo cổ xưa mới có thể trấn áp chúng.Ngay phó bản đầu tiên - "Túc Xá 214" - Cố Uyên đã phải đối mặt với một bi kịch đau lòng: một nữ sinh tự sát sau 47 ngày bị ám ảnh. Nhưng sự thật đằng sau cái chết ấy còn đen tối hơn những gì anh tưởng: một nghi thức gọi hồn sai lầm, một tội ác bị chôn giấu, và một oán niệm muốn được tha thứ.Đồng hành cùng anh là Triệu Mộ Hàn - một "senior" lạnh lùng với đôi mắt đen giấu kín quá khứ, người đã sống sót qua chín phó bản. Giữa ranh giới sống - chết, giữa ảo giác và thực tại, mối quan hệ giữa họ dần được xây dựng trên sự tin tưởng tuyệt đối - thứ…
“Tuyết nhi!!!”“Anh còn trở về đây làm gì, người mà anh yêu đã chết từ 3 năm trước rồi….”“Thật xin lỗi. Là chính tay anh bóp chết tình yêu của hai người…”“Thấy gì không, là nhẫn, tôi sắp cưới rồi…”“Thật xin lỗi em, Tuyết nhi… Thật xin lỗi…”...“Tại sao lại đối xử với em như vậy?”“Tại sao lại tự mình quyết định cuộc đời của em?”“Tình yêu của em phải do chính em quyết định mà”“ Tại sao? Tại sao?”...“Gặp anh…rồi yêu anh… là điều đau khổ và hối tiếc nhất của em, nhưng đó lại là đoạn hồi ức tốt đẹp nhất trong cuộc đời của em.”“Tại sao anh không xuất hiện sớm hơn?”“Không!”“Là tại sao em lại tìm thấy anh muộn như vậy?”...Đây thật ra chỉ là một câu chuyện trong tưởng tượng của tôi: một chuyện tình buồn. Chuyện tình của những kẻ ngốc trong tình yêu. Nó chỉ là một chút suy nghĩ của tôi về tình yêu. Là bởi vì trong tình yêu, theo tôi, phải có sự cố gắng từ cả hai phía, phải tự hỏi mình trong lập trường của đối phương. Tình yêu cần sự tin tưởng và thấu hiểu. Và cũng bởi vì trong tình yêu còn có một thứ gọi là hi sinh – thứ mà ta không cầm không giữ được, chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim. Có lẽ là do nó vô hình như vậy nên đôi khi, trong tình yêu, người ta không nhận ra nó, người trong cuộc thì u mê, không phải sao. Có thể, câu chuyện này đã hoặc đang xảy ra ở đâu đó trong thế giới này. Cũng có thể nó đã từng có tác giả có suy nghĩ giống tôi và được làm thành một tác phẩm khác rồi. Chỉ là mong các bạn đọc và coi trọng công sức của tôi.…
Tác giả: Vũ Gia Thịnh HàmThể loại: Ngôn tình lấy bối cảnh Trung QuốcĐứng lại." Hành động và câu nói quen thuộc tiếp tục vẳng vẳng bên tai. Anh chẳng hấp tấp gì, cứ mặc cho cô bày tỏ sự tức giận. Dù anh biết, cô có thể ngay lập tức bóp còi, và dễ dàng bắn một phát vào đầu anh.Giết chết anh!Hay ...Tiếp tục trò chơi đuổi bắt thú vị này.…
Ở tuổi 23, Kha đã trải qua gần hết cuộc đời mình trong bệnh viện - nơi những giấc mơ bị bóp nghẹt bởi ống truyền và những con số lạnh lùng trên máy theo dõi nhịp tim. Khi tim ngừng đập, cậu ngỡ mình sẽ chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng. Nhưng không cậu tỉnh dậy trong một thân xác hoàn toàn xa lạ một nam sinh 17 tuổi, học sinh trung học, khỏe mạnh và tràn đầy sức sống.Kha không hiểu vì sao mình lại được trao cơ hội thứ hai, càng không ngờ cuộc đời mới lại bắt đầu bằng một cuộc gặp gỡ kỳ lạ - ở sân sau trường học, nơi cỏ dại mọc cao và nắng chiều phủ xuống như vàng rơi. Ở đó, cậu gặp Đăng - một chàng trai mang ánh mắt vừa dịu dàng, vừa bí ẩn. Chỉ một ánh nhìn, một lời chào khẽ khàng, nhưng tim Kha lại đập dồn dập như lần đầu biết sống thực sự.…
Văn án:-Ahn HeeYeon- An Hi- trước khi xuyên không là một thần đờn ông đội lốt con gái. Sở thích đọc truyện kinh dị. Sống qua ngày là một cực hình. Bỗng một hôm đang ngồi WC công cộng thì xuyên không. " Nhọ thế nhở. Ngồi WC công cộng cx xuyên không. Hay là đi về bữa nào rảnh lại đây xuyên tiếp." An Hi said. " Ế chủ đề hông đúng. Xuyên rồi về cái gì nữa. Ủa tui đang đi cầu mà cũng ko tha. Mấy người ác lắm." * Chủ đề lại ko đúng rùi chế ơi😒 Hông phải nên sợ hãi, ngạc nhiên sao chế lo cái j vại😧😧 Đúng là ko ra chiêu bình thường mà.*Sau khi xuyên không việc đầu tiên làm là....... bóp ngực. An Hi thở phào nhẹ nhõm " May quá là con trai. Cuối cùng cũng được sống với giới tính thật.""Đừng hỏi tại sao biết. Biết, chế cũng hk ns cho mấy cưng đâu. Hứ." Em lạy chế chế bớt lầy dùm em.- Park JungHwa- Chung Hoa- còn được gọi là Bông tỷ. Là bạn học cùng lớp với An Hi cũ mà ko thân. Sau khi xuyên có biết thân ko thì đọc truyện đê.Tính cách thẳng thắn có chút bánh bèo, lầy được cái đẹp gái là hoa khôi của lớp. Học ko biết có giỏi ko. Mà năm nào cũng được giấy khen học sinh giỏi.😄😄Khi bánh bèo gặp " Đờn ông thứ thiệt" mọi chuyện sẽ ra sao. Xin nhắc lại câu trước mọi người đọc truyện thì biết😚😚. Nhắc nhở: Cái này là ngầm bách hợp nha.Ai kì thị xin mời quẹo phải.Còn một số nhân vật khác mình gt trong phần " Giới thiệu nhân vật" nha.Mong mn ủng hộ truyện mới.Thank. Hun cái nè 😗😗😗Mắc ối hk tui cũng muốn ối luôn rồi. Thôi tui đi đây 😖😖…
"Hả? Tha cho mày? Tao bị ngu chắc!" Hắn ngồi xổm xuống, giữ chặt cổ áo của nó, kéo lại khi nó toan bỏ chạy.Bốp! Bốp! Bốp! Vài cú tát giáng xuống liên tục, làm cho nó choáng váng. -----"Chú ơi, tui đi không nổi đâu, tui mệt lắm, chú tới cõng tui đi."Hắn trừng mắt nhìn nó: "Mặc xác mày, không vào thì ngồi đấy!"Nói rồi, hắn xoay người bước vào nhà, nhưng một lát sau lại vòng ra lại, ôm nó vào nhà.Nó vòng tay qua cổ, ụp mặt vào vai hắn. Khuôn mặt lặng lẽ ửng đỏ.…
SERAN là một người xuyên không đến vùng đất "Hope", và anh không phải là người xuyên không đầu tiên, có lẻ anh ấy là một trong hàng vạn con người "được chọn". Anh ấy nhận được phước lành của thần linh cho phép mình thấy được cảm xúc của người khác !?Nhưng cái đéo gì cơ, thấy được cảm xúc của người khác thì làm được gì cơ chứ, trong khi nơi đây, mọi người đều cực kì mạnh mẽ...Kẻ thì có cho mình phước lành "bất tử", người thì "thao túng không gian" vậy thì SERAN làm được gì cơ chứ, trong khi ai cũng muốn bóp nghẹt anh ta...…
Không tên, không tiêu đề.Phải, chẳng có từ ngữ nào có thhể nói lên câu chuyện tình đôi ta.Không có thứ gì đủ để sánh ngang với em cảVì em quá đỗi xinh đẹp!Em nhuộm cho trái tim tôi một màu đỏ tươi đẹp của tình yêu. Dạy cho tôi rằng, thế giới này tuyệt vời hơn những gì tôi nghĩ. Thật tuyệt đẹp, thật sắc màuRồi em cũng dạy cho tôi rằng, cái giá của kẻ phản bội là như thế nào. Chính đôi tay em bóp trái tim tôi đến ngạt thở. Lạnh lùng đứng nhìn trái tim tôi tan nát thành trăm mảnh.Nhanh đến mà cũng nhanh đi.…
Cô một người con gái đẹp từ trong lẫn ngoài , một tính cách hòa đồng khiến cho ai cũng yêu mến ( tất nhiên là trừ mấy nhân vật phản diện kia ) ... không ai khác chính là Hoàng Ánh Nguyên Nhưng ít ai biết sự vui vẻ chỉ là một vỏ bọc hoàn toàn cứng chắc để mọi người không biết được con người cô mà thôi ... kéo theo đó là rất nhiều bí mật khác .....Gia thế ? .... đó là điều bí mật sẽ được dần dần tiết lộ Hắn Mộc Hoàng Triết lạnh lùng , ác độc máu lạnh là người đứng đầu hắc đạo . Hắn , thay bồ như thay áo nhưng chỉ là chơi đùa mà thôi chưa có ai thật lòng khiến hắn thấy thích đối với hắn phụ nữ ... là công cụ phát tiết không hơn không kém Hắn bị cô khơi dậy hứng thú chiếm đoạt nhưng liệu cô có phải là quả hồng mềm để cho hắn dễ dàng bóp và chơi đùa trong tay ?Hắn đợi cô đợi suốt 5 năm trời khi cô trở lại thì lại mang theo con trai hắn trở về hắn quyết định cuộc đời cô sẽ mãi là của hắn…
Văn mở nắp lọ cao sao vàng mà phải cả chục năm rồi tôi chưa thấy lại. Vừa mở, cu cậu vừa tự hào giới thiệu: "Lọ này em dùng từ cuối lớp tám đến giờ chưa hết." Lúc bôi thuốc, Văn cúi đầu, vừa xoa bóp vừa thổi nhẹ vào chỗ ong đốt sưng vù mé sau khuỷu tay. Cậu bảo tôi rằng: "Người đâu mà xinh như hoa ấy, ong nó nhầm cũng phải thôi"…
Cấm tình Tác giả: Tử Tử Tú Nhi Một hồi giác trục, mỗi người đều nghĩ đến đem vận mệnh chặt chẽ nắm giữ ở tại trong tay, nhưng là đến cuối cùng, người thắng là ai? Không ai có thể đủ toàn thân trở ra!!!!!!!! Tình yêu, ở mỗi người sinh mệnh suy diễn bất đồng rực rỡ. Đối hắn, nữ nhân có lẽ chính là sinh mệnh nhất bộ phân, cuộc sống một mặt chế thuốc; Đối với nàng, yếu chính là chinh phục, chính là một hồi làm cho nàng ôn thuần diễn xuất. Nhưng là tình yêu lại làm cho hắn ở vốn có ước nguyện ban đầu trung bị lạc mình. Nguyên lai, hắn yếu chính là khoái hoạt, đến từ chính của nàng khoái hoạt, nhưng của nàng khoái hoạt lại nhất định là một hồi vũ động cho hắn thống khổ phía trên vũ đạo. Hắn không muốn buông tay cũng không không buông tay! Ở yêu chỗ rẽ chỗ, nàng bị hắn bá đạo, hắn mãnh liệt, kéo vào hắn thế giới, một cái xa lạ mà lại tràn ngập tranh đấu thế giới. Làm duy nhất một lần chân ái bị hắn bóp chết ở tối ngọt ngào trung thời khắc đó, nàng biết, hắn là nàng không thể thoát đi ác ma, hắn là nàng không thể tỉnh lại mộng yểm. Lúc ban đầu gặp mặt, liền nhất định nhất thế dây dưa! Nguyên bản một hồi yêu cùng hận khúc mắc, lại diễn sinh ra vô tận ân oán tình cừu. Một hồi giác trục, mỗi người đều nghĩ đến đem vận mệnh chặt chẽ nắm giữ ở tại trong tay, nhưng là đến cuối cùng, người thắng là ai? Không ai có thể đủ toàn thân trở ra!Ác ma yêu thượng thiên sứ, chính là này hết thảy tội ác bắt đầu!…
Hứa Lăng Hạ xuyên không, cô chẳng may xuyên vào thế giới có nội dung y hệt quyển ngôn tình mình đã đọc - Thượng Cổ Tình Ca. Lăng Hạ khóc hết nước mắt, ai đời lại xui khiến cô xuyên vào quyển thịt văn. Xung quanh toàn các món thịt kho, chiên, xào, rán,...Nhân sinh còn gì vui vẻ bằng con đường tu vi, thuận lợi thăng cấp giữ mãi nét thanh xuân trẻ trung xinh đẹp. Lăng Hạ quyết định tránh xa nam nữ chủ, bước trên con đường tu tiên yên ả, mục tiêu thăng cấp thành một vị thượng thần tiêu dao. Nam chủ tà mị đối nữ chủ:"Tri Nhi đừng sợ, có ta ở đây, ta sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương nàng!" Ôm nữ chủ hôn mấy cái.Nữ chủ: "Quân Dạ, chàng thật tốt với ta..." Mỉm cười dịu dàng, ngã đầu vào vai nam chủ.Nam nhân của Lăng Hạ: "Ngươi dám chạy? Ngươi tưởng rằng ngươi có thể thoát khỏi lòng bàn tay của ta hay sao?" Tay trái giữ chặt cổ tay nàng, tay phải bóp cằm nàng. Dồn Lăng Hạ vô tường.Lăng Hạ: "Đừng mà, đừng mà, ta sai rồi. Ngài đừng bóp nữa, làm ơn chừa cho ta cái hàm để ta còn nhai cơm... ngài bóp chỗ này có được không?" Kéo bàn tay đang bóp hàm của mình đặt lên bộ ngực to tròn, co dãn."Ngài có thể bóp rồi, ngày cứ bóp tự nhiên!" Lăng Hạ ngẩng đầu, đôi mắt long lanh vì nước mắt còn đọng lại.Nam nhân trừng mắt nhìn bàn tay của mình, sau đó gương mặt yêu diễm ửng hồng, giọng nói câu hồn:"Đồ lẵng lơ, vô sĩ!" Hắn phất tay áo biến mất.Mấy năm sau...Lăng Hạ dùng lại chiêu cũ, tên nam nhân nào đó đôi mắt sáng rực:"Ta muốn sờ cả phía dưới!"Lăng Hạ: Wth? Ta nói, muốn sờ super xúc xích của ngươi, ngươ…
~~~SUMMARY~~~'' Cậu... '' - Chan Yeol cứng người, không cần phải cúi nhìn, anh vẫn biết được... hiện tại thứ đang được ấn định trên trái tim mình là gì . '' Park đại điệp viên... Hình như tôi đã nói trước với anh... không nên khiêu chiến cực hạn của tôi?'' - Vẫn ấn chặt khẩu súng cố định trên lồng ngực anh, Baek Hyun khẽ nhướn mày, tay còn lại vòng qua cổ Chan Yeol khiến cho khoảng cách giữa hai người gần nhau hơn. Cậu liếm nhẹ vành tai anh, trưng ra một nụ cười có thể khiến cho bất kì ai đều tình nguyện bước xuống địa ngục . .'' Tôi... nhất định sẽ khiến cho anh sống một cuộc sống không còn ánh sáng, sống cả đời trong sự đau đớn tột cùng trong quằn quại thống khổ. Anh muốn lãng quên tôi ư? Đâu có đơn giản như vậy? '' Hai người bốn mắt nhìn nhau, giống như khoảng thời gian này có thể kéo dài vô tận... mãi mãi... Chan Yeol đưa một tay Baek Hyun đang vắt trên vai mình rời xuống trái tim mình, ép chặt bàn tay cậu vào nơi đang đập mạnh điên cuồng ấy. Baek Hyun cười nhạt, anh ta đang muốn chứng minh điều gì? Cậu vẫn giữ chặt khẩu súng trong tay, đôi mắt giảo hoạt chiếu thẳng vào Chan Yeol trái ngược với hành động kiên định đang làm. Baek Hyun có bóp cò hay không? . Cậu dám! Chan Yeol ánh mắt thâm trầm nhìn cậu hồi lâu, anh mỉm cười, đôi mắt sáng bừng như ngọn đuốc có thể thắp sáng bầu trời đêm. Giữa không gian đầy ám muội, chiếc còng số 8 lạnh lẽo khẽ lồng vào hai cánh tay đang ấn định trên trái tim Chan Yeol, ánh mắt anh vẫn dịu dàng, nhu tình như thế .'' Đùa đủ rồi! Kết thúc tại đây thôi. ''…
Kiếp trước, cô bị vị hôn phu và cô bạn thân hợp mưu hãm hại, bị tống vào tù, danh tiếng tan nát, cuối cùng chết thảm trên đường phố.Một sớm trọng sinh, vừa mở mắt ra đã bị một người đàn ông tự xưng là chồng cô bóp cổ, miệng còn nguyền rủa cô chết không toàn thây!Khó khăn lắm mới thoát chết, cô lạnh mặt ký vào đơn ly hôn, trở thành người phụ nữ bị hào môn vứt bỏ, bị cả thành phố cười nhạo.Tưởng rằng sau khi bị đuổi khỏi nhà sẽ sống không bằng chết, ai ngờ mẹ ruột của nguyên chủ lại để lại cho cô một khoản thừa kế?Đúng là ông trời cũng không thể nhẫn nhịn thêm nữa! Vậy thì tốt, quay về giành lại công bằng, hành hạ đám cặn bã và đòi lại nợ máu!Danh tiếng tệ hại? Tiểu thư vô dụng? Buồn cười! Rõ ràng cô là người kỹ năng thừa điểm, vừa trả thù đám cặn bã vừa vực dậy bản thân không hề bỏ sót!Không chỉ đè ép kẻ bội bạc và tiện nhân dưới chân, mà cả sự nghiệp lẫn tình duyên đều thuận buồm xuôi gió. Ngay cả người chồng cũ cũng chạy tới cầu xin cô quay lại!Cô lạnh lùng nói:- Sao? Anh không nhìn lại xem người anh đang định quỵ lụy là ai à?Ai đó giả vờ điếc:- Sao nào? Làm một con "chó liếm" cho vợ mình thì có gì sai?Cô:- ...Tùy anh, tự lo cho bản thân đi.…
Tình yêu đồng giới vào những năm 2000 là một điều gì đó... giống như một bí mật tội lỗi được giấu kín dưới đáy của những nỗi sợ cùng cực. Đó là thời đại mà sự kỳ thị không chỉ nằm ở lời nói, mà nó kết đặc thành một bầu không khí nghẹt thở, nơi người ta coi đồng tính là 'bệnh hoạn', là 'tệ nạn xã hội'. Những cái nắm tay chỉ dám thực hiện trong bóng tối, những ánh mắt trao nhau vội vã phải thu về ngay lập tức vì sợ bị phát hiện. Đó là những năm tháng mà việc 'lộ diện' đồng nghĩa với việc tự sát về mặt xã hội: bị gia đình ruồng bỏ, bị hàng xóm chỉ trỏ và bị tước đoạt đi tương lai ngay từ khi vừa chớm nở. Người ta yêu nhau bằng tất cả sự run rẩy, không dám mưu cầu một danh phận, chỉ mong sao thế giới ngoài kia đừng quá tàn nhẫn để họ được sống sót qua ngày. Những vết sẹo tinh thần của thế hệ ấy chính là bằng chứng đanh thép nhất cho thấy sự tàn ác của định kiến có thể bóp nghẹt quyền được yêu của con người đến mức nào.Câu chuyện này không có lời lẽ thô lỗ chỉ có một mối tình chưa thành.…
Tuỳ vào cảm nghĩ của mọi người…