Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Rời khỏi đám đông ồn ào Lục Á chậm rãi lấy điếu thuốc ra châm lửa rồi kéo một hơi dài. Mắt hắn nhìn về hướng cô dâu và chú rể đang đứng trên bục lập lời thề. Cô dâu cười ngọt ngào trong hạnh phúc ánh mắt yêu thương nhìn về hướng chú rễ " con nguyện ý",. Lúc ấy tim hắn như có bàn tay nhỏ bóp chặt.…
Tác giả: Tử Nguyệt Nan (Yun)Thể lọai: Cổ đại, mất quyền lực, huyền huyễn kì huyễn, niên hạ, HE, 1x1, xuyên thư.Nhân vật chính: Từ Mặc x Trúc Du.Tố Niên - một trạch nam, một tên hủ nam chuyên săn truyện.Đang đọc dở bộ ngược văn đầu đời là "Hận", một con bướm xuất hiện và gián tiếp khiến cậu rơi xuống từ tầng 65 chung cư, cướp đi mạng sống của Tố Niên.Khi tỉnh lại, Tố Niên phát hiện mình xuyên thư, mà còn là "Hận" vẫn đang đọc nửa chừng, chưa biết hết cốt truyện. Tố Niên lập tức ngất xỉu khi biết mình xuyên vào Trúc Du, tuy không phải phản diện nhưng cũng là một nhân vật thảm không nỡ nhìn.Biết mình vẫn còn may mắn, vẫn còn là lúc Từ Mặc mười tuổi, vẫn có thể thay đổi cái chết thảm thương của Trúc Du. Tuy nhiên vẫn là khó khăn rất lớn khi chưa biết hết cốt truyện. Tố Niên muốn ôm đùi nam chính sống qua ngày như bao truyện xuyên thư từng đọc, nhưng nam chính này còn nhỏ, thực sự là không thể ôm đùi đâu!!…
Anh đứng ngay trước mắt, ngỡ chỉ cách một cái chạm tay nhưng hoá ra lại rất xa vời, Triều Hy của bây giờ căn bản không với tới được.Tầm nhìn dần mờ đi, đôi mắt đỏ hoe không biết vì nước mưa hay nước mắt. Tim như bị ai đó bóp nghẹn, đau không tả nổi.Gió cuốn các cành lá xoay tròn trong không trung thành những đường nghệch ngoạc, rối bời như từng suy nghĩ trong cô gái nhỏ.Lớp màn mưa chằng chịt càng lúc càng khiến hình ảnh Kha Vũ nhoà dần, thật sự rất đáng ghét ? Nhưng cô mong mưa hãy cứ tiếp tục nặng hạt, để bản thân mình lưu giữ bóng hình anh lâu thêm một chút.Có lẽ vì sau cơn mưa này Trần Triều Hy sẽ vĩnh viễn không gặp lại Đỗ Kha Vũ nữa.…
"Vương gia muốn cho ta chết?" "Bổn vương nhìn ngươi chướng mắt mà thôi." Phu quân của nàng, là lương triều tối tuấn mỹ hiền lành vương gia, cũng là nàng thỉnh hoàng thượng tứ hôn đến phu quân. Khả gả đến sau nàng được đến cũng là một ngày hình phạt, hai ngày hủy dung, ba ngày bị hưu, càng làm cho nàng trở thành lương triều nổi tiếng ba ngày tiện phụ. . . Thế sự trêu người, trằn trọc lặp lại lần thứ hai gả hắn, lại ở đại hôn chi đêm thấy hắn tay trái hiên khăn voan, tay phải đệ thạch tín, kịch độc uy nhập nàng phúc, một ngụm một ngụm, đem nàng đầy ngập tình yêu tự tay bóp chết ở tại tuyệt tình lí. Phu quân của nàng đối với tần tử nàng, khóe mắt mỉm cười, ngôn ngữ vô tình, "Ko được hận bổn vương, lương đừng niệm, ngươi chính là cái nhị tay tiện thiếp mà thôi, ko xứng." Nàng buồn bã đổ trong vũng máu, nước mắt rơi như mưa, "Lương đừng niệm kiếp này... Chỉ hận nhận biết Tư Đồ lạnh..."…
- Okay, vì ta cuồng Rin x Len nên muốn chuyển ver một chút. :"VV - Mấy dòng dưới là ta tự viết.. tại nhòm cái cũ lại cứ thấy có gì đó nó ứ liên quan đến truyện.. . ___ . ---------------- - Kagene Rui!! Cô cách xa tôi một chút!!! Hắn tránh cô như tránh một căn bệnh nan y dễ bị lây nhiễm vậy. Hắn đâu biết.. mỗi lần hắn nói với cô những lời khó nghe như vậy, tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.. Mặc dù cô không thật sự là đối tượng khiến hắn phát hỏa, nhưng cô vẫn rất đau.. Mặc dù cô - Karusa Rin chỉ là người được cô ta mời về làm thế thân, nhưng thật sự có ai biết.. Cô đã yêu hắn từ lâu.. .. Từ rất lâu về trước rồi..…
Tư Trinh xuyên thư.Tin tức tốt, nàng là Kiếm Tông thủ tịch, thiên phú thật tốt.Tin tức xấu, nàng là pháo hôi sư tỷ, bị sư tôn bóp nát Kim Đan, bị sư đệ trộm hút linh khí, bị trưởng lão đào hi hữu linh căn, liền thành tiên tư cách đều bị sư đệ đoạt đi rồi.Không cần đi cốt truyện Tư Trinh định rồi ba cái mục tiêu: Sang ch·ết sư đệ, diệt Kiếm Tông, thuận lợi thành tiên.Chính là vì cái gì còn có người muốn tới đương nàng đệ đệ?Trong sách không có cái này cốt truyện a?Đệ đệ thật sự thân kiều thể nhược, ăn quả đào sẽ dị ứng, sức lực lớn sẽ ứ thanh. Hắn quá thiện lương, nhìn đến nàng rỗng tuếch túi tiền, đem chính mình tiền đều đảo đi vào.Ân? Cư nhiên vẫn là cái tiểu yêu. Tư Trinh tay thiếu, nắm nắm hắn cái đuôi.-Đại yêu Xa Niên viễn cổ huyết mạch, yêu chi cộng chủ, bất hạnh ngã xuống.Trong đầu một cái kêu hệ thống đồ vật nói: Đi đương nàng kiều thê, trợ nàng thành tiên.Xa Niên ánh mắt lạnh lùng, khịt mũi coi thường: Kiều thê? Thật xả.Hệ thống: Chỉ cần ngươi đáp ứng, tức khắc sống lại.Xa Niên: Ngươi còn không có nói cho ta đương ai kiều thê?Hệ thống: Ngươi đối thủ một mất một còn, Tư Trinh:D…
Tô Tịnh theo lời sách giáo khoa, nhắm mắt lại cảm giác khả năng của mình. Dần dần có gì đó hiện lên, càng ngày càng nhiều, đó là kí ức của một người khác...Mở mắt ra Tô Tịnh thấy mình đã trong cơ thể của người kia. Không, là cơ thể Tô Tịnh bị bóp méo nhận thức để giống người kia.Người hầu gái gần đó vẫn đang xúc động, liên tục cảm ơn trời đất, nhưng đây không phải là vấn đềBỗng nhiên cánh cửa bị đẩy mạnh, người đến ăn mặc y phục quân nhân, đi đằng sau là quản gia:- Tiểu thư, thiếu tướng đang ở trong sảnh chờ ngài- ...Đứng trước ánh mắt lo lắng của hầu gái, ánh mắt chế giễu của quản gia và vô cảm của tên lính kia, ta đã biết vấn đề lớn nhất ở đây.- Kí ức cuộc đời của người này là một bãi CẨU HUYẾT chính là cái thể loại anh hiểu nhầm em, em không nói, sau đó hai người tiếp tục hiểu lầm, tổn thương, đau khổ....Biết có ngày hôm nay thì ta cả đời này cũng sẽ không dùng siêu năng lực!…
"Vương Tuấn Khải,em thích anh" Vương Nguyên đứng trước mặt hắn,nhắm chặt hai mắt lại,nói ra lời mà cậu muốn nói,có lẽ điều đó đối với anh là trò cười nhưng cậu vẫn muốn nói ra lòng mình không cậu sẽ điên lên mất Vương Tuấn khải không nói gì,đưa tay lên xoa rối mái tóc của cậu "Câu này để anh nói mới đúng" Vương Nguyên ngước nhìn hắn,bầu trời hôm nay trở nên trong xanh lạ lẫm,hay bỡi vì là cảm xúc nơi cậu quang đãng như nắng mùa hạ*** "Vương Tuấn Khải,tại sao lại ở bên cạnh em,tại sao lâu như vậy vẫn không thích em,tại sao lại lấy em làm trò đùa,tại sao lại không thích em" Vương Nguyên khóc thật rồi,lần đầu cậu khóc trước mặt hắn,sao lại đau lòng vậy chứ,cảm giác như có cái gì bóp nát trái tim cậu vậy. "Chỉ là nhất thời hứng thú" Vương Tuấn Khải đứng dậy,nhìn thẳng vào cậu nở một nụ cười ngả ngớn. *** "Đừng đem tôi ra làm trò đùa,tôi không có hứng thú với anh" Vương Nguyệt gạt phăng cánh tay đang nắm giữ cổ tay cậu ra "Xin lỗi.....thực sự xin lỗi" Đối vợi cậu,đã sớm không còn chờ đợi một gia đình ấp áp,tất cả cậu muốn bây giờ là một cuộc đời bình yên.Không đau lòng,không nước mắt,không mất mát,không chia ly.Bây giờ cậu không cần và sau này cũng không cần.…
Nguồn: wikidichHán Việt: Trọng sinh hậu, thiếu phu nhân mỗi thiên đô tại nỗ lực phẫn quaiTác giả: Kim Dữ TửTình trạng: Hoàn thànhMới nhất: Phần 291Thời gian đổi mới: 24-08-2022Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Trọng sinh , Giới giải trí , Đoàn sủng【 bệnh kiều + cố chấp + ngọt sủng + đoàn sủng + phúc hắc + giới giải trí 】Mộ bạch tím trọng sinh.Trọng sinh trước, nàng bị giả dối thân tình che giấu, sinh non cắt gan trụy hải bỏ mình, thâm ái nàng nam nhân vì nàng tuẫn tình.Trọng sinh sau, nàng cùng dối trá người nhà đoạn tuyệt quan hệ, hoả tốc gả cho kiếp trước đối nàng sủng nịch vô độ, hữu cầu tất ứng ôn nay lễ.Cao lãnh cấm dục khi, hắn bóp chặt nàng cằm, "Tím tím, đôi mắt của ngươi chỉ có thể xem ta."Ôn nhu nãi manh khi, hắn hai tay khoanh lại nàng eo nhỏ, "Tím tím, ngươi không thể rời đi ta......"Bệnh kiều cố chấp khi, hắn cầm đao dán nàng mặt, "Tím tím, chạm vào người khác, là phải bị cắt bỏ ngón tay......"…
Giữa những ngày tháng tối tăm, khi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một lần bóp cò, tình yêu vẫn nở rộ như bông hoa mọc lên từ lòng đất khô cằn. Chiến tranh có thể lấy đi tất cả, nhưng không thể cướp đi những gì đã khắc sâu trong tim.…
Có một mùa hạ, tôi đi sau bóng lưng một người...Không ai gọi là "thân", nhưng vẫn bước cùng trên con đường đất nứt nẻ,vẫn nép dưới hiên mưa, vẫn ngồi nghe quả thị rơi lộp bộp sau nhà.Rồi cậu ấy dúi vào tay tôi một quả chín vàng,bảo rằng: "Ngửi thôi, đừng ăn."Tôi chưa kịp hỏi tại sao... thì đã không còn ai đứng đợi ở đầu ngõ nữa.**Mùa thị bung năm ấy, cũng là lần đầu tôi biết:có những thứ thơm đến lặng người - chỉ để nhớ, không thể giữ.…
Thể loại : ngôn tình, lãng mạn, phi tiểu thuyết -- Cô ta là ai - Linh Nhi nước mắt dàn dụa hỏi -- Hôn thê của tôi - tiếng Thiên Minh cất lên làm nó như ngã gục vì đau đớn -- Tại sao anh đã có hôn thê mà lại còn yêu em - cô nghẹn ngào nước mắt rơi không ngừng -- Đó là tự cô đến bên tôi - anh lạnh nhạt nói -- Tại sao tại sao anh lại làm vậy với em tại sao - cô nắm lấy tay anh hỏi -- Cô là con đũy dụ dỗ bạn trai người khác "bốp chát "...- cô gái được gọi là hôn thê của anh kéo cô ra khỏi anh và đánh vào mặt Linh Nhi một cái đau điến-- Anh! em xin anh đừng bỏ em, em xin anh - Linh Nhi nắm tay anh khuôn mặt đáng thương -- Cô tưởng cô là ai - cô gái đó khinh bỉ hất tay Linh Nhi ra khỏi tay Thiên Minh -- Em xin anh đó... Xin anh... - Linh Nhi quỳ xuống xin anh nước mắt rơi lã chả -- Thôi được rồi chúng ta đi thôi - Thiên Minh nói rồi nắm tay vị hôn thê của mình bước đi, khi đi được khoảng anh có quay đầu lại nhìn cô, nhưng rồi cũng bước đi bỏ cô ở đó trong nước mắt, nhìn theo bóng anh đi. Cô như chết lặng vì đau cô đau lắm, cô đau không phải vì cái tát đó mà đau vì đã quá tin tưởng anh và yêu anh nhiều như thế và đã cho đi thứ quý giá nhất của mình, cô phải đối mặt với gia đình và xã hội này như thế nào "cha mẹ con có lỗi với hai người " cô chỉ biết ngồi đó câm nín nhìn vào một khoảng không vô định nước mắt thì cứ ứa ra, cứ chảy dài trên khuôn mặt cô, trời cũng bất đầu mưa, mưa từng hạt rơi xuống trên khuôn mặt cô mưa từ từ lớn lên mưa và nước mắt của Linh Nhi hoà vào nhau rơi xuống đất. …
Cao Lãnh nhìn Cố Gia Linh với ánh mắt tức giận "Cố Gia Linh! Kể từ hôm nay ai đụng tới cô coi như đụng tới Cao Lãnh tôi! Cô là người phụ nữ của Cao Lãnh tôi không cho phép cô nhớ thêm một lần nào về chuyện giữa cô và thằng nhãi đó nữa!" Cố Gia Linh vẫn không quan tâm về lời nói của hắn, hắn ta lấy đôi bàn tay to lớn bóp miệng của cô " Cô dám lơ tôi sao? Được thôi! Cô cứ chờ đi, hắn ta sẽ quỳ xuống cầu xin cô tha thứ và rồi cô sẽ cầu xin tôi tha cho hắn. Tới lúc đó thì cô không thể chống đối tôi được nữa rồi bà xã!" Anh hôn nhẹ vào má của cô rồi rời đi....#boss #sủng #16+…
Reborn nói như thế nào cũng là thế giới xếp hạng bậc thầy đệ nhất tôn giả sát thủ, tay súng nhất danh, một trong bảy Arcobaleno mạnh nhất.Hắn kết hôn với lão bà của mình là trùm thứ mười Vongola gia tộc - đệ tử của hắn Trạch điền Cương cát.Trong một lần biến hóa tại lễ cưới, tim hắn bóp nghẹt lại.Một sớm xuyên qua.Một cái không lưu ý.Đường đường bậc thầy sát thủ cư nhiên thành lão bà của người khác.Vai chính: Mộ Ảnh ( Reborn ).Vai phụ: Thiệu Nhất.Độc Thụ: Phúc hắc, kiêu ngạo, lạnh lùng, bá đạo, bạo lực, quỷ súc, khốc soái, lưu manh.Tác giả có lời muốn nói: Công xuyên thành Thụ.Tác giả: Tang đích tế thiThể loại: xuyên thư, xuyên việt, dammei, chủ thụ, vả mặt, ngược tra công tiện thụ, 1v1.Tên khác: Sát Thủ Đương Xuyên Pháo Hôi.Ngày cập nhật: 31/5/2020.…
Một trăm năm trước, thế giới bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo vốn có. Thực tại bị bẻ cong, thời gian bị bóp méo, và loài người bị kéo vào một không gian mới - nơi những Hắc Quy Luật vô hình bao trùm và chi phối mọi sinh linh.Ký ức thật dần bị xóa sạch, thay thế bằng những mảnh ghép được viết lại một cách hoàn hảo.Ý chí, cảm xúc và vận mệnh không còn thuộc về con người nữa.Sự sống và cái chết chỉ cách nhau bằng một lớp băng mong manh, và bất kỳ ai đi chệch khỏi "kịch bản" đều bị xoá khỏi thế giới, như thể chưa từng tồn tại.Trong bóng tối kéo dài suốt một thế kỷ ấy, con người trở thành những con rối vận hành theo các dòng quy tắc lạnh lẽo.Nhưng...Vẫn còn một nhóm người thoát khỏi sự chi phối của Hắc Quy Luật.Họ được gọi là Lộ Chỉ Nhân - những kẻ nhìn thấy cấu trúc thật của thế giới, nghe được tiếng rạn nứt của thực tại, và mang trong mình khả năng phá vỡ những đường chỉ của số phận.Họ là tia sáng le lói cuối cùng.Và khi họ bắt đầu đứng lên chống lại hệ thống vận hành suốt 100 năm - thế giới sẽ phải đối diện với sự thật mà nó bị che giấu bấy lâu.…
Tạch. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái nhà của một chiều mưa mùa thu chợt làm em lưu luyến . Em một cô gái 18 một cô gái đang ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời nhưng đã trở nên già dặn hơn rất nhiều với chuỗi ngày bi kịch. Nước mắt em tuôn rơi như những giọt mưa ngoài kia mưa buồn mà lòng người càng buồn hơn . Gió thổi xì xào cõi lòng em man mác nỗi buồn nhưng chứa chút dư vị nỗi cô đơn và hoài niệm . Em nhớ bố??? Bố em đã ra đi ngày mà em mới tròn 4 tuổi , ngày ấy em không khóc , không buồn và buổi chiều ấy khi bố em nằm xuống , trở về với cát bụi em mới hồn nhiên hỏi bác rằng " Bố con nằm đó có lạnh không " . Em chợt co ro trong chiếc áo khoác mỏng manh . Mùa thu năm đó cũng thế man mác một chút lạnh và mưa mưa như khóc cho em mẹ em và gia đình em . Có lẽ lúc ấy em không buồn vì đơn giản bố em đi xa lúc em mới một tuổi và…
Hắn và Shade, rất giống nhau, giống đến nỗi mỗi lần nhìn thấy hắn, tim nàng đều đau đến tê tâm phế liệt. Chỉ là, nàng biết, dù có giống nhau đến đâu, thì hắn và Shade đều là những mảnh sinh mệnh khác nhau. Nàng vô tình lạc vào thời loạn thế của ba nghìn năm trước, gặp gỡ hắn, đã là một phần duyên mệnh rồi. Nhưng, mỗi ánh nhìn, mỗi cử chỉ, ngay cả câu nói cửa miệng của hắn: Tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết,.... mọi thứ đều Chân thật đến đáng sợ, khiến nàng không thể thoát ra.-------------------------------------Ở hiện thực, hắn yêu chị nàng, tìm mọi thủ đoạn tàn nhẫn nhất để bóp chết trái tim của nàng. Ngay cả quyền được yêu hắn, hắn cũng không cho phép.Ở thời loạn thế ba nghìn năm về trước, bởi vì nàng có khuôn mặt giống người hắn hận, hắn tìm cách lấy mạng nàng bằng mọi giá Chết dưới lưỡi đao của tên ma vương kia hay là chết trong sự bạc tình của người đó, cơ hồ cũng không khác nhau là mấy, thế giới chỉ đượm một màu tuyệt vọng…