OFFICE LOVE [ TISRYN ]
CHỈ LÀ MỘT POV MÌNH VIẾT LÚC RẢNH HOI ... CÓ THỂ KHÔNG HAY VÌ VIẾT ĐẠI ĐẠI RỒI ĐĂNG MÀ:))))…
CHỈ LÀ MỘT POV MÌNH VIẾT LÚC RẢNH HOI ... CÓ THỂ KHÔNG HAY VÌ VIẾT ĐẠI ĐẠI RỒI ĐĂNG MÀ:))))…
Fanfic: [Em là sự thương xót cho linh hồn tôi]Tác giả: Alice Charlotte Trên bầu trời là những áng mây trắng muốt, là bầu trời xanh thăm thầm cùng tiếng đập cánh của những chú chim bồ câu. Là tự do, là hạnh phúc tuyệt đối mà anh hằng mong ước. Dưới chân là tiếng gào thét của nhân loại, là tiếng cầu xin trong tuyệt vọng cùng xác thịt trộn lẫn với nhau cùng những cơ thể chồng chất lên nhau- biến dạng tới không còn nhận ra. Là khung cảnh mà còn đáng sợ hơn cả địa ngục được diễn tả trong những trang sách Sự tội lỗi, dằn vặt gặm nhắm lấy linh hồn của anh như những con sâu mọt đục khoét thân cây, chậm rãi từ từ giết chết nó. Ấy vậy mà trong những suy nghĩ ngập tràn bóng tối ấy, thứ ánh sáng duy nhất hiện lên trong anh lại là hình bóng của cô. An ủi vỗ về lấy anh như những ngày tháng cả hai còn nhỏ, chút ánh sáng ấy trong tiềm thức là thứ duy nhất níu giữ anh lại mà không chìm sâu vào tuyệt vọng hoàn toàn..."Thế giới này mới thật tàn nhẫn làm sao nhưng anh vẫn yêu em"(Truyện được viết dưới pov của Eren Jeager)…
Tác giả: Mạc Ảnh Phượng VũThể loại: đam mỹ, cổ trang, cung đình, giam cầm, ngược tâm, He"Chim hoàng yến đẹp nhất là khi cất tiếng hót trong lồng son. Nhưng ngươi có từng nghĩ, nó thực sự vui vẻ hay chỉ đang than khóc cho tự do đã mất?"Lục Thanh là một ca nhi có giọng hát trời ban, sống cuộc đời bình lặng bên cha mẹ nuôi trong một trấn nhỏ. Nhưng một lần cất giọng trước đám đông, hắn vô tình lọt vào tai mắt của Tề Vương - vị vương gia quyền thế bậc nhất Đại Tề.Bị bắt vào vương phủ, Lục Thanh trở thành "hoàng yến" được Tề Vương nâng niu, chỉ để hắn hát mỗi khi người muốn nghe. Lồng son xa hoa, y phục gấm lụa, nhưng ánh mắt của vương gia chưa từng mang theo tình yêu, chỉ có chiếm đoạt và sở hữu.Lục Thanh muốn bay, nhưng đôi cánh của hắn bị tước đoạt.Tề Vương muốn giữ, nhưng hắn lại không thể hiểu trái tim của mình.---p/s: mình viết chương dài chương ngắn lên mọi người thông cảm nhé…
Là ranh giới giữa thực tế và hư ảo, em là một thứ gì đó mờ mịt và khó nắm bắt nhưng niềm khát vọng lại khiến người ta muốn nắm lấy em trong bàn tay, muốn nâng niu cái mái tóc, cái đường nét ấy. Em vẫn luôn chờ một ngày có một kẻ đi đến và hòa tan trái tim em, xua tan sự cô độc đã tồn tại ngần ấy năm.「Tiếng quạ từ đâu đó vang lên, đồng loạt tiếp nối là tiếng chim vang trời」「 Gửi lời chào tới người con gái năm ấy...」Đó là ngày mà nó nhận ra rằng có đó không ổn ở đây.____•-•-•-•Name:「Tokyo Revengers」CrowThể loại: Fanfiction, lãng mạn, np, phi logic,...___Nói tóm lại là câu chuyện nơi xứ lạ của cô nàng phù thủy, quấy ra một mảnh nước đụt trong vị diện khác biệt.…
Tớ sẽ đăng những bản dịch dou của các Artist trên này nha!…
Chú có còn yêu em không?Mỗi ngày tôi đều nắm tay chú nói với chú rằng tôi yêu chú làm mọi cách để níu kéo chúYeoniah…
Tiểu Noãn ĐôngTác giả: Hắc Khiết Minh(Phần tám trong tuyển tập Ma ảnh mị Linh)Thể loại: Cổ đại.Edit: YunchanTruyện được đăng trên trang wordpress: https://yuntannie.wordpress.com/2253-2/Giới thiệuThượng:Hắn là thiếu gia Dịch gia, là chủ nhân đứng đầu trong thành.Hơn nửa số người trong thành đều kiếm sống nhờ vào hắn.Từ nhỏ tới lớn, ai ai cũng đều nâng niu hắn, nuông chiều hắn.Tôn hắn thành tiểu bá vương trong thành.Nhưng có ai ngờ, sơ ý một chút đã gặp phải đồ đầu đậu hũ như cô.Vì ơn cứu mạng của cô mà buộc lòng phải dạy cho cô đọc sách viết chữ.Xuân đến thu đi như chỉ qua chớp mắt, nụ cười của cô đã sưởi ấm đáy lòng.Tới khi hoàn hồn lại hắn mới nhận ra, từ bao năm trước hình bóng cô đã lạc vào tim.Nhưng sao cô chỉ ngốc nghếch coi cả hai là bằng hữu.Mắt thấy kẻ xa lạ sắp đoạt mất, hắn không thể làm gì khác hơn là giở ra thủ đoạn hạ lưu.Thừa lúc cô chưa nở hoa tình, đã dụ dỗ cưới cô vào cửa.Còn tưởng đâu có thể để cô từ từ giao trái tim ra.Ai ngờ lại gặp phải vu nữ ngàn năm quấy rối...***Hạ:Cô là một người bán đậu hũ, chỉ là một người bán đậu hũ bình thường.Cũng chẳng dám có ý nghĩ đèo bòng với thiếu gia ở tít trên cao.Lúc nhỏ cô chỉ dám xem hắn là bằng hữu, chỉ có thể làm bằng hữu.Nhưng dù chỉ làm bằng hữu thôi cô cũng hài lòng.Cô đã biết từ lâu hắn tốt với cô chỉ vì lòng thương hại và thông cảm.Một lần nữa cô nhắc nhở bản thân, nhưng vẫn không tránh nổi lâu ngày sinh tình, động tâm vì hắn.Ai ai cũng thấy cô không tốt, chỉ mình hắn thấy cô có giá trị.…
Người ta nói rằng: "Chàng trai năm 17 tuổi năm đó sẽ không thể đi cùng bạn mãi", bây giờ thì tôi đã tin rồi. Nhưng tôi cũng rất vui vì cậu đã đến, có cậu thanh xuân của tôi không cô đơn. Cảm ơn cậu của năm đó vì đã làm bạn với tôi. Cảm ơn mình của năm đó đã thích cậu như vậy. Cảm ơn chàng trai tuổi 17. Cảm ơn tuổi thanh xuân đã qua chẳng thể níu lại.…
Những điều Jihoon ghét ở Sanghyeok.…
✍Chuyện này hoàn toàn không có thật và chỉ là sự tưởng tượng của mìnhThể loại:Ngọt,Đam mỹ,HE,H+,...Đây là bộ truyện đầu tiên của mình nên mong mọi người sẽ ủng hộ💞🥰…
Nội Dung :Nữ tử mang hỉ phục hoa lệ đứng trước nam nhân mang huyền y cùng một nữ tử khác ôm ấp. Đôi mắt ướt nhòa, đẫm lệ, ánh mắt chua xót đặt tại nam nhân. Nữ tử cất giọng : "Huyền, chàng cạnh ta cũng chỉ vì một nữ tử chốn phong trần này muốn ư?"Nam nhân đôi tay vuốt ve mái tóc người trong ngực mình, nhàn nhạt nhìn nữ tử trước mắt nói : "Hết cách rồi, cần nàng ấy hài lòng, ta cái gì cũng đều làm theo.""... Vậy sao? Đem tình cảm của ta ra đùa bỡn, các người vui vẻ lắm ư??" Nữ tử gào lên vô thức, hai bàn tay nhỏ nắm lấy một mảnh hỉ phục, run run dùng sức làm hỉ phục phẳng phiu phút chốc trở nên nhăn nheoChính chàng lấy thứ tình ái nàng nâng niu ra để mua vui cho người khác? Và rồi chàng thản nhiên vứt đi những thứ nàng từng trao, vui cười ái ân bên người trước mắt nàng, để nàng thấy được nàng chẳng là gì với chàng nữa.Để nàng rõ ràng mình đã thành con rối, mặc cho chàng tiêu khiển cho đến buồn chán, tiếp đến con rối hết giá trị liền bị chàng bỏ đi không luyến không tiếc.Bấy nhiêu tình cảm nàng dành cho chàng, thật nhiều yêu thích với chàng, nhiều nhiều sự quan tâm, cái hi vọng nàng đem đặt hết cho chàng, trong giây lát hết thảy tan vỡ, vỡ vụn.Thành hôn hôm nay... không phải hoan hỉ mà là bi ai đối với nàng.Ngày trọng đại nhất của một nữ tử là nàng, đáng lẽ nên có tiếng cười mang viên mãn hạnh phúc, chứ chẳng phải trớ trêu và than khóc, thương đau vô vọng như này.Nàng còn lại gì ngoài mảnh đen tối âm u, uất ức tội lỗi, tuyệt vọng đau buồn của một tân nương bị vứt bỏ?…
Nếu như chiếc gương không hề lựa chọn bất cứ ai.Nếu như người con gái đó không hề bước chân đến thế giới Twisted Wonderland.Nếu như phép màu mang tên Reader đó không hề xuất hiện trong cuộc đời những con người nơi đây.Mọi thứ đều rẽ lối sang một tương lai đầy tăm tối, nơi không hề có một tia sáng hy vọng nào níu kéo lại những linh hồn đang dần mục rữa.Nhưng phép màu đã xảy ra một lần nữa.Liệu giờ đây, khi đã đắm chìm trong thứ ánh sáng ngọt ngào đó, làm sao những kẻ tội đồ ích kỉ này có thể buông bỏ tín ngưỡng của mình?BẢN QUYỀN CHỈ CÓ TRÊN WATTPAD.…
Tình yêu không bao giờ là mãi mãi sẽ có một ngày nó vụt tắt đi nhưng nếu như biết nắm bắt và tạo nên sức hút thì nó không sớm cũng muộn quay trở lại bên ta.Cũng giống như bộ Fic này vậy nhân vật chính của chúng ta Jeon Jungkook, không dành dựt không khóc lóc van xin hay níu kéo. Bằng tình yêu chân thành của cậu dành cho họ, họ đã quay trở về bên cậu:3…
Cherish - trân trọng"Cherish" có nghĩa là ôm ấp, nâng niu, quan tâm ai đó một cách đầy trìu mến. Tất cả mọi người đều có một điều gì đó để "trân trọng" trong cuộc đời.…
🐶anh ơi em dỗi đấy🐶anh có thương em hong🐶anh đừng có mà trêu em🐶anh ơi em thương anh nhất…
Chỉ mới tập tành nên ko được hay lắm, ý tưởng cũng chưa nhìu mong các bạn ủng hộ và góp ý hộ mình. Tuy là huấn văn nhưng mình sẽ xen vào ấy một vài đoạn cảm xúc để tăng hấp dẫn. Níu ko thik thể loại này các bạn cứ next dùm nhé!…
" Tú Tân, Tôi Hận Anh, chia tay đi""Được ,chia tay""Anh...""Em còn muốn gì nữa? Doãn Nhi?"" ANH BIẾN ĐI"Mối tình đầu của cô kết thúc, cô đau đớn quằn quại, người cô yêu nhất, cũng là người quen duy nhất của cô đã phản bội cô, cô cô độc, cô mệt mõi, cô muốn chết, không có lí do gì để sống trên thế giới với những con người tàn nhẫn này nữa, Nhược Doãn Nhi cô hận cô hận , cô khờ dại nhảy xuống biển, cô muốn nước biển trôi mình đi, nhưng lại không được, lại 1 người tàn nhẫn nữa lôi cô lên, không cho cô chết , cô hận hắn . Hắn Chối buộc cô cùng 1 chỗ với hắn , hắn bảo hắn yêu cô. Hắn làm cho cô yêu hắn và hắn đã thành công, cô yêu hắn điên cuồng nhưng 2 năm sau đó ,1 lần nữa cô bị phản bội, 1 thân cô 1 lần nữa ra biển mà không biết đựơc rằng trong ngừơi mình đang mang giọt máu Nhà họ Trịnh . Biết đựơc cô tức giận chạy ra biển 1 mình ,Hắn bỏ hết công việc mà chạy theo. Hắn không như người đàn ông của 2 năm trước . Không dễ dàng bỏ rơi cô, hắn níu cô lại . Trịnh hạo nhiên anh ta níu cô lại, cầu xin cô tha thứ. Hắn Yêu Cô!!!…
_Em như một cành dương xỉ khô héo trong tiết trời dần chuyển lạnh cuối thu, tuy đã sắp rụi tàn nhưng vẫn cố níu giữ lấy gốc rễ của mình__Mọi thương nhớ anh dành cho em đều đổ vào hết chậu dương xỉ này, bây giờ nó đã héo vàng úa, có phải chăng là do cảm xúc của chúng ta đang dần phai nhạt đi, như sắc màu xanh tươi những ngày thanh xuân của dương xỉ đã bị thời gian và sự lìa bỏ từ từ nhấm nháp, đau đớn nhưng lại mãn nguyện..._ Author: Lemonster, hay còn gọi là cú :3Lần đầu viết Oneshot SE :'))Mong mọi người đọc vui vẻ :v…
chuyện tình em và gã , là tình yêu mà em dùng hết thảy may mắn để có , là cái mà gã dùng tất cả sự dịu dàng của mình để nâng niu.em của gã và gã của em.…
Nguồn: Archiveofourown; Lofter; Tấn Giang.…