Ngôi nhà nhỏ của Yoonmin
Đây là nơi con au xàm xí, nghĩ được gì thì viết đó hì hì:))…
Đây là nơi con au xàm xí, nghĩ được gì thì viết đó hì hì:))…
Số phận của con người như hoa rơi dưới đất.Ai sẽ tự nguyện cúi mình nâng niu chúng chứ?…
hai nhà môn đăng hộ đối, cô lại là thanh mai trúc mã với anh, cả hai nên đôi trong cuộc gán ghép của gia đình. Tuy nhiên tính cô sở hữu cao nên không muốn anh bên cạnh ai, không hãm hại ai chỉ cho tiền và đưa họ đi xa anh thôi, nhưng nữ phụ vì vừa muốn tiền vừa muốn tình yêu nên lên kế hoạch đẩy họ ra xa nhau. Anh vì nghĩ cô ác độc đẩy cô ra xa, cô nhiều lần cãi vã, mệt mỏi trong hôn nhân mà đã ký giấy ly hôn. Anh sau khi cô đi thấy trống vắng trong lòng nhưng tự tôn cao mà không xin lỗi hay níu kéo. Cả hai tan vỡ như thế đến khi mẹ của anh cho anh xem tất cả mọi thứ, anh hối hận muốn níu kéo cô lại. Nhưng giờ cô không còn tin anh nữa, cô thành nữ CEO thiên tài chỉ sau anh và được nhiều người săn đón, trong đó có cả nam phụ, người đã giúp đỡ có trước và sau hôn nhân, âm thâm lo lắng, chăm sóc và dịu dàng với cô, thương yêu cô và là tình địch nguy hiểm nhất đối với anh, cuộc tình của họ sau nhiều sóng gió và hiểu lầm thì liệu kết cục là gì? Họ có trở về bên nhau không hay sẽ lướt qua nhau, tìm lối về khác? Hôn nhân không chỉ là yêu, mà còn là trách nhiệm, sự gìn giữ, thấu hiểu và sự tin tưởng, là con người cần phải trân trọng hiện tại, vun bồi hạnh phúc chứ không phải là khi là dĩ vãng rồi mới trân trọng nhau. Hôn nhân như một bàn cược lớn, nếu như biết vun trồng sẽ tồn tại vĩnh cửu, dù tranh chấp gì cũng qua nhưng nếu cứ không làm gì mà chỉ đòi hỏi nhiều hơn thì có lẽ tất cả hạnh phúc có sẽ là dĩ vãng mà thôi. Vậy nên không thể quay lại quá khứ cũng không thể hay về tương lai thì thực tại, hãy trân quý khi còn.…
Đã bao giờ bạn níu kéo một tình yêu dù biết là không thể??? Níu kéo không có nghĩa là mình hèn kém đi xin tình cảm của người ta. Mà đó làm tất cả khi mọi chuyện chưa là quá muộn. Ôm chặt lấy người ấy và làm họ hiểu mình yêu họ nhiều đến nhường nào. Hệt như Trần Trịnh Nguyên - một tổng tài đầy quyền năng đã níu kéo Lê Na - một cô em giả danh nhưng khiến anh yêu bằng cả trái tim. Anh đã làm hết sức mình để không bao giờ hối hận...Ngồi hẳn dậy, tháo bỏ cuộn băng đang quấn trên đầu và dây thuốc chằng chịt ở tay, Trịnh Nguyên khẽ lau đi những giọt nước mắt trên má cô. không nhịn được mà trút tiếng thở dài, rồi kéo cô vào lồng ngực:- Em muốn để anh một mình đối mặt với con đường phía trước thật sao?Anh đột nhiên suy sụp tinh thần, đặt cằm lên đôi vai nhỏ của cô, dáng vẻ không còn chút nào khí lực. Rồi anh siết lại, ôm chặt hơn. cho tới giờ Lê Na chưa từng thấy 1 Trịnh Nguyên mệt mỏi như vậy. Hệt như chú cá LeO mải chơi mà mắc cạn, không biết đường về. Vừa cố vùng vẫy vừa hoảng sợ.…