|• MẺO'S ARTBOOK •|
Bìa và tranh trong đây đều là bản gốc của Mẻo, chỉ mong người ta lấy đi mà có xin phép Rất vui được làm quen với mấy thím a~…
Bìa và tranh trong đây đều là bản gốc của Mẻo, chỉ mong người ta lấy đi mà có xin phép Rất vui được làm quen với mấy thím a~…
Sau thời gian kết hôn cô hỏi anh rằng: "Nói đi, tại sao anh lại yêu em ?" - Đôi đồng tử đen láy của cô lấp lánh nhìn anh đầy chờ mong. "Hửm....não em úng nước à." - Bàn tay đang rửa chén của anh bỗng khựng lại, cũng tì tay lên gạch men lát ở trên bệ bếp khẽ cười nhìn cô. "Úng..úng...cái con khỉ í, anh trả lời đi xem nào." - Hai tay cô nắm lấy tay anh đong đưa, nũng nịu nói. "Không biết, chỉ là anh thấy cái gì em cũng tốt." - Anh vòng tay ôm lấy vòng eo thon gầy, tì cằm lên đỉnh đầu cô. "Mỗi thế thôi à." - Nhận được kết quả không mong muốn, cô bất đắc dĩ nhìn thẳng vào mắt anh. "Còn nữa khi em cười nhìn như toả ra ánh trăng sáng vậy" - Anh mỉm cười cưng chiều, hôn nhẹ lên chóp mũi cô ............. Ngày hôm ấy, dưới ánh trăng anh đã nói những lời ngọt ngào như vậy, nó như suối nước mật chảy róc rách vào trái tim thương tật của cô, lấp đầy những lời đường mật vào tâm hồn yếu đuối, mong manh, sứt sẹo. Nhưng đời không như phim. Cũng dưới ánh trăng đó, trời mưa tầm mưa tã anh không phải nói lời đường mật với cô mà là nhẫn tâm kề dao vào cổ cô, nói những lời đay nghiến cô. Khi đó cô như chết lặng, người từng hứa non hẹn biển với cô, hiện giờ lại biến thành người như vậy sao.... Cô thất vọng, đau lòng, suy sụp tự hỏi rằng tại cớ làm sao một con người lương thiện, luôn quan tâm người khác, cưng chiều cô hết mực như vậy lại làm thế với cô. Tất cả bắt nguồn từ đâu, có phải do chữ "hận" mà thành ?. Mời các bạn tiểu tiên xinh đẹp đọc chi tiết nhé>-<…
Cùng là con người tại sao cô phải chịu khổ cực trong khi người ta vô cùng sung sướng. Cùng là phụ nữ, tại sao cô bị vùi dập, tại sao cô chịu phũ phàng trong khi người khác được nâng niu. Cô thật không hiểu, nghĩ mãi đến cùng cô cũng không hiểu. Và rồi cô gặp anh. Có lẽ đi hết cuộc đời này cùng anh, cô cũng không hiểu cái gì gọi là công bằng, cái gì gọi là tình yêu nhưng cô hạnh phúc. Có một người như anh ở bên, cô không hề thấy an toàn. Nhưng chỉ có anh mới làm cho cô tất cả. Và rồi, sau cái vòng quay cuộc sống, yêu nhau... lựa chọn rời xa nhau hay yêu nhau... lựa chọn ở bên nhau, đâu mới là một tình yêu đúng nghĩa.…
truyện kể về 2 người hồi cấp 2 khi nữ 9 Tên : Linh Nhi và n9 tên : Tiểu Hoàng ..... tô bi con tu niu :)))…
Im lặng mãi,rồi dần dần và chắc chắn sẽ quên nhau...Khi ấy chẳng ai phải nhọc nhằn níu giữ mối quan hệ bạn ko bạn,tình không tình,đẩy đưa nhau đau khổ.Buông xuôi nhưng chút it vẫn nắm giữ , Dù chẳng biết tại sao....-Thử đặt m vào vị trí "ngta" đi anh ! Để biết bây giờ "ngta" đang như thế nào ???-Thử khóc vì "ngta" 1 lần đi anh ! Để biết nước mắt mặn,đắng ra sao !!!…
Thể loại: Tình trai, nhẹ nhàng, ngọt ngàoCặp đôi chính: Phương Định x Anh HàoTình trạng: On-goingTốc độ ra truyện: 1 tuần/chương nếu mình bị cu đơnNội Dung: Ngắn gọn và nhẹ nhàng về quá trình Định níu giữ một con tim nho nhỏ, truyện dài không quá 15 chương, thực sự rất mong mọi người đón nhận "em bé" này.…
Tình là gì, một chén mạnh bà cũng tan vào hư khôngĐau là gì, một cảm giác nơi sâu trái tim vẫn không rỉ máuHận là gì, một hoa bỉ ngạn máu vẫn cố chấp níu giữNhưng đời người chỉ mấy phút chốc như giấc mộng ta chẳng quan tâm chỉ cần nguyện ý ở bên chàng yêu chàng là chấp niệm của taVạn kiếp - vạn kiếp đều như thế…
Hạ Vy -cô mồ côi bố mẹ từ nhỏ cô gái xinh đẹp nhưng trầm lặng, sống trong gia đình bác ruột nhưng bị đối xử lạnh nhạt. Dịch Khiêm - chàng trai bất cần, hư hỏng, đại thiếu gia, thay người yêu như thay áo, nhưng ẩn sâu là một tâm hồn cô độc.Hạ Vy thầm thích Dịch Khiêm từ lâu nhưng chưa từng tiếp cận. Một lần, cô gặp một chú mèo hoang, cũng từ đó Dịch Khiêm chú ý đến cô. Ban đầu chỉ là tò mò, nhưng dần dần, cậu bị cuốn vào sự dịu dàng, kiên định của cô. Cả hai cùng chữa lành cho nhau, tình cảm chậm rãi nảy nở.Nhưng khi bí mật năm xưa bị phơi bày-bố mẹ Dịch Khiêm chính là người gián tiếp gây ra cái chết của bố mẹ Hạ Vy, tất cả sụp đổ. Dịch Khiêm dằn vặt, không muốn cô phải yêu con trai của kẻ đã hại gia đình mình, nên chọn cách rời xa.Trong cơn mưa ngày hôm ấy, cậu hẹn cô ra, lặng lẽ nghe cô kể về chuyện du học, rồi lạnh lùng nói lời chia tay. Hạ Vy không hiểu lí do, cô đã níu kéo anh nhưng vẫn nhất quyết buông tay cô, khi ấy cô tuyệt vọng và chọn đi du họcNhiều năm sau, cô du học về và bị ép cưới với người mà cô không hề yêu. Khi bước vào lễ đường, cô chợt thấy Dịch Khiêm đứng trong góc tối, dùng khẩu hình nói:"Bảo bối ngoan, gả cho cậu ấy đi."" Cậu ấy sẽ cho em hạnh phúc và tương lai như em mong muốn"Nhưng Hạ Vy không do dự, cô chạy về phía cậu, kéo tay cậu lại."Lần này, định bỏ em nữa sao?"…
Cái này chỉ là tác giả tưởng tượng nên toàn bộ đều hư cấu không áp đặt lên người thật Nhớ vote cho tui nhe…
Nữ chính là tiểu thư dòng dõi thư hương, gả vào phủ Đại tướng quân theo thánh chỉ để liên kết quyền lực. Nhưng thật ra, cô chính là con gái duy nhất còn sống sót của một gia tộc từng bị tru di, sống trong thân phận giả, mang trong lòng mối hận thù ngấm ngầm.Nam chính là Đại tướng quân quyền khuynh triều dã, lạnh lùng sát phạt, tay nhuốm đầy máu, từng chịu ơn gia tộc nữ chính năm xưa mà không biết thân phận thật của nàng.➡ Kết hôn chỉ là khởi đầu, ân oán đời trước, yêu hận đời này, từng lớp bí mật dần bị bóc trần.…
em ước gì mình có năng lực điều khiển nhịp tim mỗi lúc trông thấy anh cười.…
Một hiện tượng kì lạ đang hoành hành khắp thế giới, với những hậu quả không thể nào trước lường được. Và khởi nguồn của mọi bí ẩn đó có vẻ như đang đặt bước chân nhuốm máu của mình lên đất Nhật Bản, cụ thể hơn là Yokohama.Liệu đây là một màn tấn công có chủ đích của thế lực ngoại bang, hay là một bước đệm cho một âm mưu lớn hơn thế?________________________________________Đây là một spin-off remake của series truyện mình sắp ra mắt nên nếu nó khó hiểu, mong sao các bạn sẽ 'ném' nhẹ tay.Một số nhân vật thuộc qyền sở hữu của mình, nên cần phân biệt rõ ràng với vũ trụ gốc.…
Tôi yêu anh hơn cả bản thân mìnhĐể rồi nhận ra mình chỉ là thế thân của cô ấyĐau khổ, tuyệt vọng, vẫn cố níu kéo anh nhưng vô ích...Trong tim anh chỉ có hình bóng cô ấyChấp nhận sự thật, tôi lặng lẽ ra điĐể lại cho anh một bức thư chia tay cùng lời yêu cuối cùng...Ra đi trên con đường không có anh bên cạnh, giữa dòng người tấp nậpTôi chỉ là một cô gái mang trong mình những mảnh vỡ trái tim8 năm bên anh, yêu anh, hi vọng có thể mãi như vậy nhưng chỉ là tự tôi đa tìnhLiệu trong anh có bao giờ có tôi khôngCó bao giờ anh để ý đến cô gái luôn làm mọi thứ vì anh không8 năm thanh xuân không thể đổi lấy tình yêu của anhVì vậy em buông tay chấp nhận làm chấp nhận làm kẻ thua cuộcEm sẽ tập quên anh, bắt đầu cuộc sống mới, tìm cho mình một bờ vaiTạm biệt anh, người em yêu…
Jungkook, em là người hầu duy nhất trong một toà lâu đài của vị bá tước-Kim Taehyung đã mất cách đây rất nhiều năm. Sở dĩ em có thể rời khỏi toà lâu đài ấy, ra đi sống cuộc sống tự do hơn chứ không phải lúc nào cũng lủi thủi trong đó dọn dẹp. Nhưng bởi có một thứ gì đó luôn níu em lại...?...Trên tường còn có treo một bức tranh chân dung của vị bá tước ấy. Trông hắn thật sự rất đẹp trai khiến em phải mê mẩn nha. ...em mỗi ngày đều chỉ cô đơn một mình trong toà lâu đài ấy. Đôi khi buồn chán cũng tâm sự cùng với "vị bá tước" kia. Có lúc hắn còn như trả lời lại em nữa!?Bỗng nhiên dạo gần đây lại xảy ra những hiện tượng lạ...Những buổi sáng em thức dậy đều thấy trên người mình rải rác đầy vết hôn và cắn, môi còn bị sưng lên nữa. Em khó hiểu lắm nhưng cũng không nghĩ gì nhiều. Đến một buổi sáng em dậy thì đột nhiên thấy hông lại đau nhức vô cùng. Và em đã nghi ngờ bức tranh kia.Sau đó em cũng đã hỏi vị bá tước những chuyện ấy liệu có phải do hắn làm? 5 lần 7 lượt em hỏi đều không nhận được câu trả lời đến lúc em đề nghị sẽ rời khỏi đây thì bỗng vị bá tước ấy rời khỏi bức tranh dùng một tay bóp má em kéo lại gần hắn mà cảnh cáo. Em thì vui mừng vì cuối cùng cũng dụ được người ra nên cười một cái thật tươi.. . . . . .…
Trọng × Dũng 4Phượng × Văn ThanhVương × TrườngHải × Hậu…
Mưa làm trôi đi màu ký ức, gió thoảng nhạt mùi hoài niệm, kỷ vật đã mục nát, bóng người cũng đã sớm tiêu tan, níu kéo chi một hơi thở tàn?Mong người mãi hạnh phúc cho đến muôn đời về sau, ta nguyện mãi nơi đây dõi theo người cho đến tận kiếp phù du.Đáng tiếc thời gian sẽ bào mòn tất thảy mọi thứ, dằn vặt ngày qua ngày rồi tháng qua tháng, thể xác lẫn tinh thần đã không còn trụ nổi nữa. Thôi thì hẹn người ở một nơi nào đó không phải thế giới này, cũng không phải thân phận này, chúng ta sẽ bắt đầu lại.Sẽ lại yêu nhau như thuở hồng hoang ngàn vạn năm trước.…
Tế thủy trường lưu: dòng suối nhỏ nhưng chảy dài. Ý nói tình yêu nảy nở dần theo năm tháng, từng chút từng chút âm thầm đến khắc cốt ghi tâm. Tập truyện ngắn về yêu, thương, níu giữ, thờ ơ, đánh mất, ân hận và trân trọng.Cảnh báo tình tiết namxnam, truyện đa phần là ngược nhẹ nhàng, không có bạo lực, không tiêu cực đến vô vị.…