Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
[ For many years, my heart has always been quiet. Once I have met you, I have calmed down. ][ Tính cách nữ chính bất thường, ích kỷ, vặn vẹo, tâm lý bất ổn, bị mắc rất nhiều bệnh về tâm lý. Suy nghĩ kỹ trước khi đọc, đã đọc rồi đừng có nêu ý kiến chê bai này nọ. Truyện này của chúng tôi, viết truyện theo quan niệm và cái nhìn của chúng tôi, viết để thỏa mãn sở thích của cá nhân, đừng có mà phản ánh. ]----Moon--------Cinn--------Zun----- L. I. V -…
một chiếc fic dựa trên câu chuyện cổ tích tớ thích nhất <33chưa edit đâu nhennn, tớ còn phải sửa lại và bổ sung thêm vài chi tiết nữa, may be sẽ có vài chap ngoại truyện :33…
Andrea nhìn Rose đầy câm phẫn, lòng như lửa đốt khi vừa chứng kiến việc chị đã tự tay bắn Barron. Anh không còn từ nào để diễn tả điều đó nữa.Có phải Rose quá ngu xuẩn để có thể nhận ra mọi chuyện hay không?. Hay là giả vờ như không có gì để lao đầu cái bọn kẻ thù, nghe răm rắp những gì mà cái tên Stephen đó nói.Andrea đắn đo lúc lâu mới hỏi chị:"Sao em lại có thể bắn Barron như vậy. Em quá ngu xuẩn để nhận ra cái nhà Stephen đó đang lợi dụng em để diệt cái trụ sở của bọn anh đúng không?".Rose mơ hồ không rõ chuyện gì hỏi lại anh:"Anh nói gì vậy?. Anh Basil đang dẫn đầu và là người sau lưng giúp em trả thù cho anh 2 mẹ và ba nữa mà".Anh đang dần mất kiểm soát, đôi mắt đỏ ngầu ứa ra nước. Cơn giận che đậy lí trí, anh quát cô:"Gia đình Stephen chính là những người đã giết ba mẹ và anh 2 của em đấy. Ngay cả việc mà tên con trai của ông ta lên kế hoạch lôi em vào tổ chức để huấn luyện chính là mượn một tay em giết Barron"."Anh nói cái gì?"."Tên đó gọi cho anh một cuộc điện thoại và nói tất cả. Hắn kêu em bắn chết Barron trả thù cho gia đình. Thừa việc này cả trụ sở mật sẽ không tha cho em và kiểu hắn nghĩ kiểu gì em cũng sẽ chết dưới tay của bọn anh cho nên hắn gọi để hả hê việc đó"."Là vậy thật sao?". "Em trở về Việt Nam ngay bây giờ đi".…
Diệu Anh hướng nội nhút nhát nhan sắc ở mức '' trung bình '', thành tích học tập không quá kém cỏi nhưng cũng chẳng có gì nổi bật, cuộc sống bình ổn của cô trôi qua như vậy cho đến khi cô gặp Duy Khang - nam thần học giỏi, chơi thể thao ''cừ'' đặc biệt là bóng rổ, đi đến đâu đều thu hút sự chú ý, hai đôi đũa lệch như vậy ai cũng không nghĩ tới có một ngày, hai người họ lại ở cạnh nhau.Trích Đoạn: Khôi ôm mặt thở hồng hộc phi vào lớp giật lấy đề toán trên tay Khang, nó bỏ mặc khuôn mặt khó chịu của Khang, nhăn nhó gào lên''Đcm Diệu Anh của mày đánh tao'' Khang cười nhạt giật lại tờ đề cúi xuống bình thản trả lời nó, chuyện khó tin thế mà thằng này vẫn chém được.''Mày ngáo ít thôi, Diệu Anh nhà tao hiền lành, ngoan ngoãn, có bao giờ biết đánh ai'' ''Đcm tao đùa làm đéo gì, mày ra sân tập võ khác biết'' Nó một tay ôm bản mặt xưng vù, một tay lôi Khang ra khỏi cửa lớp. Trong sân vận động, Diệu Anh buộc tóc đuôi ngựa, nước da trắng nõn, tay đeo găng tay, bộ võ khoác trên người cô tôn lên vóc dáng hoàn mỹ, tốc độ ra quyền vừa nhanh vừa mạnh khiến đối thủ không kịp trở tay . Sau mấy cú đánh liên tiếp, đối phương mất hết sức lục ngã nhoài xuống đất. Khang đứng đần người nhìn theo người con gái đang liên tiếp hạ gục đối thủ trên sân, chuyện đéo gì đang xảy ra vậy, Diệu Anh của cậu đây à? Khánh minh tức tối đấm một cú rõ đau vào bụng Khang ''Một tay mày dạy ra đấy, mày sướng chưa?'' ''......''KHÔNG ĐƯỢC REUP, CHUYỂN VER, MANG RA KHỎI WEB DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.…
Cà phê uống nóng mới ngon nhưng nó lại nguội nhanh. Con người có tình yêu mới trẻ nhưng họ lại chán nhanh. Chán nhanh, qua nhiều lần yêu, rồi trở nên cô độc.…
哦 对面那个男孩正步步走来让我怎么能够不期待是心动啊糟糕 眼神躲不掉相视就想要逃跑我与你就好像彗星与地球正在相撞在这漫天粉色的季节除了樱花和爱情还有心动的你- "Là rung động đó" - Hoá ra là củ cải àđăng tải duy nhất trên WATTPAD bởi @iceridwenntobed「nghi / giai nghi」cre on pic…
Tôi chỉ là một đứa trẻ, xin đừng bỏ rơi tôi trong cái xiềng xích lạnh lẽo của sự cô đơn.Tôi muốn với lấy tình yêu của cậu, dù có đau khổ, dù có tuyệt tình, dù có bi thương tột độ. Tôi muốn nhìn đôi mắt cậu tỏa sáng trong bóng đêm, chứ không phải mờ mịt giữa ánh nắng ban trưa.…