Cầu vồng sau cơn giông bão |Kansuke × Yui|
" Sau chuyện này, tôi mới hiểu ra em đối với tôi quan trọng đến thế nào "…
" Sau chuyện này, tôi mới hiểu ra em đối với tôi quan trọng đến thế nào "…
Sếp là " bạn " qua mạng thì phải làm sao ?…
Tác giả: Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử.Thể loại: Nguyên sang, hiện đại, ngọt sủng, nhẹ nhàng, cường cường, kiếp trước kiếp này, linh dị thần quái.Nhà dịch: Thịt Kho Cải Chua._________________📌 TRUYỆN CHUYỂN VER CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ VUI LÒNG KHÔNG ĐƯỢC REUP.…
Vì sao có tên là chiến hạm? Vì nó đã không còn là thuyền nữa rồi, thăng tiến thành chiến hạm bền vững. Thật ra là tại tui lười nghĩ tên =)))Chỉ là vài đoản nhỏ viết về những chuyện trong cuộc sống. Về việc tên của Tĩnh, mình xin phép được giữ là Vưu Trường Tĩnh, không phải là không tôn trọng anh ấy, mà muốn giữ lại một chút kỉ niệm.Ý kiến góp ý đều nhận hết. Mong mọi người thích nó. Couple: Lâm Ngạn Tuấn x Vưu Trường Tĩnh…
Một chiếc đồng nhân viết vì đam mê.Ôn nhu mỹ nhân công x Ngạo kiều bá đạo thụ.Tô Mộ Vũ x Tô Xương Hà…
Nó- Lãnh Băng Thiên Bình là một con nhóc hai mặt và hai lưng, một mặt là cực thân thiện, hoà đồng và tất nhiên là không kém phần công bằng. Mặt còn lại là một đứa lạnh không kém tảng băng nhưng rồi, nó đã mất đi mặt này vì .......Hắn- Thái Hoàng Thiên Yết là thanh mai trúc mã của nó và anh, hắn mất mẹ từ nhỏ, thiếu thốn tình thương của người mẹ và sự ngược đãi của người cha hắn ta từ một đứa trẻ năng động, ấm áp và hiền lành đã biến thành một kẻ nham hiểm, độc ác,lạnh lùng vô cùng.Anh-Lãnh Hàn Ma Kết là anh ruột của nó rất quý hắn và chơi rất thân với hắn cho đến một ngày.....CUỘC ĐỜI CỦA CẢ BA NGƯỜI NÀY SẼ BỊ XÁO TRỘN BỞI MỘT NGUYÊN DO NÀO ĐÓ SAO!?CHÍNH TÁC GIẢ CŨNG KHÔNG BIẾT NỮA, ĐỘC GIẢ PHẢI TỰ TÌM HIỂU THÔI!!!…
tay cậu đẹp thật tiếc là tớ chưa được nắm…
Chu Tiểu Vân cô bé lớn lên trong cô nhi viện Thiên thần từ nhỏ cô đã được đưa tới cô nhi viện này. Năm cô 22 tuổi trong một lần tình cờ cô đã gặp anh Lý Bạch. Anh là con trai của chủ tịch tập đoàn Lý Thị,lạnh lùng ít nói.duyên số đã đưa hai người đến với nhau nhưng tình yêu của họ lại gặp phải nhiều sóng gió khiến hai người phải phân ly. Cô đã biến mất, anh tìm cô tìm cô khắp nơi nhưng đều không có tung tích nào của cô. Anh tuyệt vọng, anh sụp đổ, đau lòng. Cho đến khi anh nhìn thấy cô một lần nữa vào 5 năm sau .nhưng bây giờ cô khác rồi không còn là cô của trước đây nữa, bây giờ cô là công chúa cao cao tại thượng,xinh đẹp tài giỏi được mọi người yêu quý, kính trọng. Nhưng cô lại quên mất anh cô không còn nhớ anh là ai. Anh tìm mọi cách để có thể ở cạnh cô có thể khiến cô nhớ ra anh. Liệu tình yêu của anh có làm cô rung động hay không. mời độc giả đón xem. Nhớ vote và comment cho mình nha 😆😆😆…
Oneshot này là dành cho bạn YuLibra…
Tôi và anh đã từng là một cặp.Đến một ngày, tôi bắt gặp anh với cô bạn đang tay trong tay, cười đùa vui vẻ....Ha!! Thì ra hai người đó đang hẹn hò bí mật sao!?CHÚNG TA GIỜ LÀ NGƯỜI DƯNG…
Em và anh quen nhau từ năm cấp hai.Em và anh quen nhau từ khi em vào làm trong công ti anh.Em và anh quen nhau khi hậu đứa ngượng ngùng bày tỏ.Em và anh quen nhau từ khi hai đứa là vợ chồng.Nhưng liệu chúng ta có thể tiếp tục quen biết khi anh đã có người thứ ba?Liệu chính ta còn có thể quen nhau khi anh đã thay lòng đổi dạ?Liệu chúng ta có thể tiếp tục quen biết chỉ vì anh thấy nuối tiếc khi em ra đi, thấy hối hận vì đã đánh mất em?Câu trả lời là KHÔNG anh ạ.Mỗi lần gặp em anh chỉ nhận lai được câu nói"Chúng ra quen nhau sao?"Em không muốn làm một người phụ nữ yếu đuối anh à! Em muốn là một người phụ nữ mạnh mẽ cơ!Vậy nên em không thể quen biết anh được, người lạ ạ!…
Sungho cùng Donghyun đi dạo trong một đêm khó ngủ.…
Donghyun ở tuổi hai mươi, cùng đoạn tình cảm sáu năm với Sungho.…
Donghyun không chịu được nữa, cậu nhớ anh.…
" Là nhân duyên trời ban, cớ sao mình chẳng thể thành đôi ? "…
Sungho lỡ đắm chìm vào ánh mắt của Leehan khi họ đang tập luyện."Donghyun này, đã có ai nói rằng ánh mắt em rất đẹp chưa?"…
Trốn thoát khỏi cuộc sống thường nhật và đón nhận những khoảnh khắc tự do thoáng qua.…
"Kan-chan... vẫn luôn dõi theo em mà phải không ?"…
Martin không cần James phải xuất hiện trong mọi phần của cuộc sống mình. Cậu chỉ là ghét cái cảm giác như người mình yêu đang tự đặt bản thân ra ngoài câu chuyện mà cậu đang sống.…