greybinh / mojito
sao mà đôi mắt người ướt nhoè, ai làm mau nói anh nghe.…
sao mà đôi mắt người ướt nhoè, ai làm mau nói anh nghe.…
đoàn thế lân thật sự thấy ngô nguyên bình rất dễ thương.…
cp: grey d x vương bình…
anh đã tự tay và bóp chết em thế đấy.…
Đã cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, nhưng đến hồi kết lại chẳng thể có nhau bên cạnh.…
bé biết đấy, thuyền trưởng xám bảo, không nhất thiết phải chờ đến tối mới thấy được lân tinh. cầm lấy tay đi và hãy để mặc tình yêu dẫn lối.…
nếu mà anh thích tui như tui thích anh, thì anh đã thích tui nhất trên đời này rồi.…
Thế Lân đàn guitar bên cạnh là Phú Nguyên đang tựa vai lên đầu nó ngủ say.…
Cơm tấm thảo điền…
dòng thời gian năm 2026 đột nhiên bị thay đổi…
nhớ mong nhiều đêm vấn vương nhiều thêm.(tình tiết trong truyện được lấy cảm hứng từ chính câu chuyện của tác giả)…
anh có tin vào vận mệnh không?…
đoàn thế lân dù có là lốp thì cũng phải là chiếc lốp đứng đầu danh sách ưu tiên…
kỷ luật và tự do…
Ở đây có những câu chuyện xàm xí về bạn chíp bông mới nở và 28 anh trai còn lại🐣…
"thành an là một em nhỏ dễ thương"…
Tác giả: susiebooLink gốc: https://archiveofourown.org/works/7324579*•*•*•*Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả.Note: Human AUCông việc của Aziraphale tại cửa hàng hoa thường khá nhàm chán, cho đến khi y gặp được một vị khách mới với những yêu cầu vô cùng kì quặc, vô cùng đặc biệt.…
Thời gian không thể cho mình một người để chờ đợi, nhưng chị ấy sẽ cho mình một vị trí trong ký ức ngàn năm của mình.Tick tok, tick tok, tiếng mũi kim nhích từng chút một sẽ giúp nàng bình tĩnh lại, ít nhất là khoảnh khắc này, để cho nhịp tim nàng chậm lại, khi nó bỗng chốc cuồng nhiệt vào giây phút Minjeong giữ chặt lấy cổ tay nàng và nói rằng nàng đừng đi.Credit pic: Lomography.Credit texture: honeydewplum…
Đời thường của 2 bạn trẻ đáng iu…
Bắt đầu vào mùa cuối mùa thu, kết thúc vào cuối mùa hạ. Thoáng cái hoàn thành chuyến tàu ba năm. Thanh xuân thì ai mà chẳng có nhưng để tận hưởng nó một cách chọn vẹn nhất thì không phải ai cũng làm được. Tại chiếc fic này, hãy cùng Nấm và HieuAnKhang của chúng ta trở về cái thời niên thiếu ấy. Về cái thời điểm vô âu vô lo, về cái ngày mà tiếng chuông vào lớp vẫn còn văng vẳng bên tai…