Trả test
mang đứa con của mình đi thi ấy mà…
Một người đang có nhiều tâm sự thì lòng họ thật sự rất nặng nề,đôi khi họ muốn điên lên ấy chứ.Thế nên để cân bằng cảm xúc họ thường tìm cách cân bằng cảm xúc của chính mình. Đơn giản là họ muốn được giải thoát khỏi một một mớ cảm xúc bồng bông đó.Có người tìm một người lắng nghe họ nói,có người lại tìm đến âm nhạc,hội họa hay tìm kiếm cảm giác mạnh.Trong số đó sẽ có một số người tự trải lòng với chính mình.Họ sẽ viết nhật kí. Mà tôi là một trong số họ.Chỉ khác trước đây là tôi không viết tay nữa mà đánh máy mà thôi.Con người mà nên có những khoảng lặng ....ĐỀ RỒI HỌ SẼ CÓ NHỮNG QUYẾT ĐỊNH ĐÚNG ĐẮN TRONG CHUYẾN ĐI CỦA HỌ...TRONG DÒNG ĐỜI…
Tên truyện: Yêu cậu là truyện của tớ.Tác giả: nhunkookTrong năm tháng thanh xuân của bạn đã từng đem lòng yêu thầm một ai chưa ? Đem lòng yêu thầm một người nhưng không thể nào mở lờ và cứ thế dần dần lại cô độc trong chính câu chuyện tình yêu của bản thân mình.Vì không dũng cảm bước tới mở lời, nhận sự tổn thương từ phía chàng trai ấy. Là thứ tình yêu bản thân hằng mong ước nhưng cô lại lực chọn vứt bỏ nó.Mối tình thanh xuân ngây ngô, đẹp đẽ. Câu chuyện tình yêu này sẽ đi tới đâu, sẽ phải còn bao nhiêu cái đinh nhọn nữa họ mới thực sự tìm thấy nhau ?Mọi người ủng hộ truyện cho tớ nhé !…
Thấy truyện hay nên giới thiệu cho mọi người cùng đọc…
Chàng Trai Năm Ấy Tôi Từng Thương Tác giả: Thiên Dương "Năm ấy, tôi đã thương cậu thì đến bây giờ trong lòng tôi cũng chỉ là cậu"…
Aokigahara là một khu rừng với những tiếng đồn đầy man rợ với cả tá vụ tự sát ở nơi đây, luôn luôn kì bí, luôn luôn tĩnh lặng đó là những cảm nhận mà một vài người đã thoát khỏi đó, họ còn nói thêm rằng nơi khu rừng đó quá phức tạp, ( tôi) cảm thấy hết sức rợn người vào những thời điểm khác nhau và đôi khi tâm trí ( tôi) như bị lạc mất đâu đó... Quá sức tò mò, tôi chả kìm được cái tính đó được, cái tính cách của một dân khám phá...Trời ạ, tôi... thực sự lạc ở trong này, thực sự lạc...Làm sao để thoát khỏi đây bây giờ...…
Tôi nằm ngủ để mơ ra truyện :vv…