[RhyCap] Vương Triều Ánh Trăng
Vì một chút nhầm lẫn mà Duy đã bị bắt xuyên sang một thế giới khác. Và ở đây, Quang Anh - vị vua với trái tim đầy tổn thương cũng như hận thù.Và khi sự dễ thương, tính nết bướng bỉnh, lì lợm của Đức Duy đã sưởi ấm được trái tim của hắn thì... sự thật mới được hé lộ...Truyện hoàn toàn là trí tưởng tượng của tác giả. Sẽ có những tình tiết phi lí, không hiện thực nên mong các bạn không toxic!!…
Tôi chưa bao giờ là ổn trong thế giới này
Tôi không đến đây để viết những dòng kể khổ.Tôi chỉ viết... vì chẳng biết giấu những điều này vào đâu cho lặng.Có những người lớn lên trong vòng tay đủ đầy, trong tiếng cười rộn rã quanh mâm cơm chiều.Còn tôi - lớn lên giữa những suy nghĩ chẳng gọi thành lời, tựa như đã quen với việc phải mạnh mẽ từ rất sớm.Tôi viết về những ngày mình lặng thinh, những đêm chỉ mong một ai đó dịu dàng hỏi: "Em có mệt không?"Viết về những lúc thấy lòng mình như khuyết một nhịp,chỉ cần một ánh mắt biết lắng nghe để hỏi khẽ: "Em có ổn không đấy?"Và nếu bạn cũng từng có cảm giác mình không thuộc về bất kỳ nơi nào...Có lẽ, bạn sẽ thấy một phần mình trong những dòng này - Câu chuyện của tôi, một đứa trẻ mang tâm hồn nhiều nghĩ ngợi, từng chỉ mong có một chốn bình yên để thuộc về.…
ĐỊNH MỆNH CÓ LÀ ANH ?
Không có nhan sắc, không có tài năng...Hạ Tĩnh Y là một mảng mờ nhạt trong lòng mọi người, cái duy nhất mà cô có là tình yêu dành cho một người suốt 3 năm không hề thay đổi. Thế mà, khi cô lấy hết can đảm để tỏ tình thì anh lại từ chối thẳng thừng, cũng chẳng biết vì sao...có lẽ như mọi người nói "cô là một bông hoa dại xấu xí", còn anh là một đài cao khó ai có thể với tới. Mang trái tim tổn thương, cô tự bước đi một mình và không ngừng cố gắng. Thế nhưng khi mọi thứ đang dần tốt đẹp thì một tai nạn bất ngờ xảy ra, mọi thứ thay đổi "Hạ Tĩnh Y không còn nữa, liệu anh có một lần tìm kiếm em?"…
















