Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
1. Đa Nhân Cách là gì? Triệu chứng của Đa Nhân Cách.2. Nguyên nhân và cách chữa trị Đa Nhân Cách.3. Liệu người mắc Đa Nhân Cách có phạm tội và giết người hàng loạt như phim ảnh và tiểu thuyết mô tả hay không?4. Tỷ lệ người mắc Đa Nhân Cách là nhiều hay ít?5. Có hay không chuyện các nhân cách trò chuyện với nhau?6. Nhân cách có giống Tính cách hay không? Tính tình tôi thay đổi thất thường, có khi tôi rất vui vẻ và hòa nhã, có khi tôi cáu gắt và nóng nảy. Liệu tôi có mắc Đa Nhân Cách?Nguồn : Abnormal Psychology by Thomas F. Oltmanns, 7th editionDịch và Viết: Hải Đường Tĩnh Nguyệt…
Chỉ đơn giản là câu chuyện về một nô lệ tư bản vô cùng bình thường trong hàng tỷ nô lệ tư bản của thế kỷ XXI, sau khi tử vong ở thực tại do lao động quá sức thì chuyển sinh vào một tựa game otome (*) và "may mắn" được trải nghiệm một trăm cách tử vong khác nhau tại đấy.Độ tuổi thích hợp: 17+Chú thích: Otome game (乙女ゲーム (Ất nữ game) otome gēmu?, "game con gái"), hay gọi tắt là Otoge (乙ゲー otogē?) hoặc Otomege (乙女ゲー otomegē?), là một thể loại video game có cốt truyện hướng tới thị trường dành cho nữ giới. Bên cạnh cốt truyện chính, người chơi còn nhắm đến mục tiêu phát triển một mối quan hệ lãng mạn giữa nhân vật nữ chính và một trong vài nhân vật nam. (Cre: Wikipedia)P/s: Hiểu nôm na thì game otome là game hẹn hò hướng đến đối tượng là các bạn nữ nheee. Manga, manhwa từng có một thời rầm rộ mí cái truyện xuyên thành ác nữ trong game otome đồ đó, bạn nào từng đọc rồi chắc cũng biết heee :3333…
Con người ta thật lạ. Họ luôn than thở rằng sao bản thân lại quá cô đơn. Trong khi rõ rành rành chúng ta thấy họ đang có rất nhiều mối quan hệ tốt đẹp. Ngẫm nghĩ mãi có lẽ cũng vì trái tim mà ra. Mối quan hệ bạn bè, đồng nghiệp,... nhiều thế đấy nhưng tất cả chỉ để thỏa mãn nhu cầu trò chuỵên, chia sẻ thiết yếu của con người hay đôi khi còn có sự lợi dụng. Chẳng có mối quan hệ nào đựơc gắn kết bằng tình cảm chân thành, sự thấu hiểu gĩưa trái tim với nhau cả. Vậy nên họ mới thấy cô đơn và điên cùông tìm kiếm. Tíêc thay hành trình tìm thấy mối quan hệ ấy... đâu phải là điều dễ dàng với tất cả chúng ta, cả tôi và bạn.~~~~~~~~~•••••••~~~~~~~~~"Trên đời này có hai điều mà con người sợ nhất. Một là phải sống xung quanh những người giả dối, tưởng đông vui nhưng hóa cô đơn. Hai là không có lấy một người để tin. Và bây giờ mày không vướng vào hai điều ấy vì mày đã có tao. Một người sẽ mãi mãi là bạn thân của mày. Chỉ một mà đã đủ."- trích từ truỵên…
Từ lớp băng vĩnh cửu bị đóng kín hàng chục nghìn năm, một dạng sống cổ đại được giải phóng. Xenon không xuất hiện như thảm họa tức thì, mà lan ra chậm rãi, âm thầm, tái cấu trúc sinh học của mọi thứ nó chạm vào. Những kẻ nhiễm không chết hẳn. Họ thay đổi. Cơ thể thích nghi, hành vi tiến hóa, bản năng săn mồi trỗi dậy theo một trật tự mới.Chúng di chuyển theo bầy. Biết kiên nhẫn. Biết hy sinh cá thể yếu. Mỗi bầy tồn tại quanh một con đầu đàn - kẻ không được chọn, mà được tạo ra thông qua giết chóc. Sức mạnh, trí khôn và quyền thống trị của nó là kết quả của một quá trình chọn lọc tàn bạo, nơi đồng loại trở thành bậc thang tiến hóa.Nhưng thế giới hậu tận thế không chỉ bị định hình bởi Xenon. Khi mọi cấu trúc xã hội sụp đổ, con người còn sống sót bộc lộ những mặt tối chưa từng được phép tồn tại. Lòng tin trở thành gánh nặng. Sự tử tế là rủi ro. Và bạo lực dần được hợp thức hóa như một bản năng sinh tồn.Đây không phải câu chuyện về cứu rỗi hay hy vọng. Đây là một chuỗi những ngày sống sót làm xói mòn tâm trí, nơi ranh giới giữa con người và sinh vật bị nhiễm ngày càng khó phân biệt. Khi virus tiếp tục biến đổi, khi những con đầu đàn trở nên thông minh hơn, hung hãn hơn, câu hỏi duy nhất còn lại không phải là làm sao để tồn tại - mà là điều gì sẽ còn sót lại khi sự sống buộc phải thích nghi với bóng tối.(Câu chuyện này không có nhân vật chính chỉ có bạn và tôi cố gắng để tiếp tục sống)…
"Cuộc sống tôi đã quá đổi khó khăn và đau thương rồi. Nếu trước kia vì giữ lại mạng sống cho mẹ mà ngày ngày phải uy phục anh thì hôm nay, chẳng còn gì để mất nữa, tôi không thể chịu đựng anh thêm được đâu" "Mẹ...mau tìm cách giữ cậu ấy lại, con hứa sẽ không làm phiền và kiếm chuyện la mắng cậu ấy nữa...""Gulf, cuối cùng em vẫn chọn cách rồi xa tôi???"…
"Từ một ước mơ nhỏ bé treo dưới cây thông Noel, tôi đã gặp được Milo - chú chó thay đổi cả tuổi thơ của mình. Chúng tôi từng là đôi bạn không rời, cho đến một biến cố khiến tôi đánh mất Milo mãi mãi. Đây là câu chuyện thật, một ký ức vừa ấm áp, vừa đau buồn mà tôi không bao giờ quên."…
Vì bị bắt nạt ở trường, cô bạn thân của tôi đã nghỉ học từ lâu. Đến một ngày nọ, anh trai của cô bạn ấy đột nhiên xuất hiện và bắt cóc tôi. Hắn ta nói hắn muốn giết tất cả những kẻ đã bắt nạt em gái hắn để trả thù cho cô ấy.Tôi rất tán thành.Chúng tôi cùng đi một quãng đường dài tới nơi hắn dùng để giết tôi. Nói không sợ là nói dối, nhưng thực lòng tôi có chút mong chờ...…
Có hiểu tâm lý con người thì ta mới có cách ứng xử tốt hơn và có hiệu quả hơn trong cuộc sống và trong công việc. Vậy làm thế nào để hiểu tâm lý người khác, để được nhiều người yêu mến, kể cả việc giúp ta "chinh phục được những người bạn khác giới mà ta hằng yêu quý...…
Trước năm hai mươi tuổi, thế giới của Trần An là con hẻm nhỏ ẩm ướt, là xưởng mộc nồng mùi gỗ thông của cha, là gánh hàng rong oằn nặng trên vai mẹ. Một thế giới nghèo khó nhưng chưa bao giờ thiếu vắng tình yêu.Thế rồi, một chiếc xe sang trọng đã đến và cướp đi tất cả. Họ nói cậu là thiếu gia thật sự của Vương gia, buộc cậu phải lựa chọn giữa ở lại và ra đi.Cậu đã chọn sai một lần, trả giá bằng cả mạng sống.Được trọng sinh trở về, Trần An quyết tâm từ chối cơ hội đổi đời phù phiếm. Lần này, cậu sẽ dùng chính đôi tay mình để tạo ra tương lai, để gánh vác gia đình, và để dũng cảm tiến về phía người con trai ấm áp như nắng đã từng sưởi ấm trái tim câm lặng của cậu.Kiếp trước là tro bụi, kiếp này từ trong tro bụi, hạnh phúc sẽ nảy mầm.…
Hẳn cảm giác đi bên lề của một tập thể không ai muốn tự mình phải cảm nhận. Nó không chỉ là sự cô đơn mà còn là sự đe dọa, lắng lo về nhiều thứ. Đôi lúc không thể tránh khỏi trở thành một kẻ đi bên lề, do không hợp sở thích, quan điểm thì không sao, nhưng nếu do cách biệt về mặt văn hóa - xã hội? Thủy trong câu chuyện này là một người như thế. Thanh không rõ là một người bạn, một đứa phản diện hay kẻ bội phản, Thanh dẫn dắt Thủy vào mối quan hệ đan xen phức tạp của một xã hội thu nhỏ. Ở đó, Thủy dấn bước vào thế giới người ta nói chuyện với nhau, người ta làm bạn. Có lẽ là điều Thủy mong muốn hoặc là điều phải suy nghĩ lại.Trích dẫn:Trong tôi ngồn ngộn những câu hỏi về tình yêu? Cần lắm phải làm cho ra lẽ những băn khoăn trong lòng mình chứ. Tôi cũng đang đứng trước một ngưỡng cửa, nơi tôi bước vào sẽ làm thay đổi toàn bộ con người tinh thần của mình, hoặc không. Dẫu không thể biết tường tận kết quả, người ta chuẩn bị trước cho những điều có khả năng giáp mặt vẫn hơn chứ? Đôi khi tôi mong chờ, đôi khi cũng gạt phăng nguồn ngọn làm trái tim tôi rừng rực, đập loạn nhịp: cảm giác được yêu. Nhưng đứng trước cây cầu treo dẫn đến một bến bờ sương bao phủ chỉ còn thấy thấp thoáng những cảnh vật không báo hiệu trước cho điều gì, tôi hoang mang rồi lại thấy lòng se sắt. Đến cuối cùng, hoá ra độc chỉ là sự do dự của bản thân, còn đúng sai thế nào cũng chỉ là ảo ảnh của con người lòng mang kỳ vọng với thế giới. Chúng vẫn chảy xiết như những dòng Cửu Long đổ về lòng biển mẹ,…
Một cuộc đời với những gam màu sáng tối đan xen.. Không phải câu chuyện về tình yêu thuần khiết, trong sáng, đây là một bức tranh hiện thực ảm đạm với những mảng trắng, đen khác nhau của một đời người.…
Thẩm Trạch chuyển đến một căn chung cư nơi mọi thứ đều bình thường... cho đến khi cậu nhận ra có những điều không nên tồn tại. Một chiếc cốc trắng tự xuất hiện, một cánh cửa luôn phải đóng lại khi màn đêm buông xuống, những người đã biến mất vẫn tiếp tục cuộc sống như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Khi mọi ký ức dần bị bóp méo, Thẩm Trạch phải tìm ra sự thật trước khi chính bản thân cậu cũng bị thế giới này quên lãng.Đây là câu chuyện về những con người mắc kẹt giữa ranh giới của sự sống và cái chết, về những ký ức không thể bị xóa bỏ, và về một nơi dù đã trải qua vô số mất mát... cuối cùng vẫn có thể trở thành nhà.Bởi vì sau tất cả, khi mọi chuyện đã kết thúc, điều họ mong muốn nhất chỉ là được trở về.Kết thúc rồi, Về nhà thôi.…
"Tình yêu vừa là hạnh phúc vừa là bất hạnh và không phải ai cũng có thể chọn hạnh phúc nhưng dù bất hạnh hay hạnh phúc tôi cũng sẽ yêu em."Truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng không ám chỉ xúc phạm bất cứ cá nhân tổ chức nào, vui lòng không reup ở nơi khác.…
Tên gốc: บทกวีของปีแสงTác giả: JittirainCouple: Pi Saeng x Botkawee Truyện có 15 chapter nhưng chỉ mở free đến chapter 7 cho nên mình chỉ có thể dịch đến đấy thôi.Mô tả truyện: Dù cho thế giới này có bao nhiêu người, cậu vẫn cứ là người mà tôi thích nhất.…
Ai cũng có nỗi ám ảnh của riêng mình, quan trọng là họ chọn vượt qua hay chấp nhận nó. Nếu thật sự vượt qua được, thì liệu nó sẽ thật sự biến mất hay sẽ quay về bất cứ lúc nào? Còn nếu chấp nhận nó, bản thân sẽ dễ chịu hơn sao?…