Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Thể loại: Trinh thám - Tâm lý - Huyền bí - Âu MỹTruyện tự sáng tác, dựa vào sở thích chơi violin của Sherlock HolmesTóm tắt : Một bản nhạc bí ẩn khiến người chơi nhớ lại quá khứ bị chôn giấu - và chết vì chính những ký ức đó. Tại phố Fogmoor, nơi sương mù che lấp cả tội ác, thám tử Dorian Vale và phóng viên Eliza Harrow dấn thân vào chuỗi án mạng kỳ lạ. Càng điều tra, họ càng phát hiện ra bản thân đang trở thành một phần trong bản giao hưởng chết chóc đó..."Nếu âm nhạc có thể giết người, ai sẽ là kẻ soạn khúc cuối?"…
Một tác phẩm đầu tay do con chữ vụng về của mình.Một câu chuyện dài được đúc kết từ mẩu truyện ngắn. Hành trình khám bệnh tâm lý và thoát khỏi bóng ma tâm lý.Tiểu thuyết, độc thoại và tâm lý.…
Cha mẹ bị sát hại, chân tướng bị bóp méo, Akina lớn lên với trái tim đầy thù hận.Sau "Ngày Phán Xét", cô nhận được năng lực ánh sáng - thứ sức mạnh thuần khiết nhất... nhưng cô chưa từng tin mình là người tốt.Trong một thế giới chia đôi giữa "Cánh tay phải của Chúa" và "kẻ dị giáo", Akina buộc phải chọn:Cứu rỗi hay hủy diệt? Công lý hay dối trá? Ánh sáng... hay chính bản thân mình?…
Tóm tắt: Jimin là luật sư được chỉ định bảo vệ cho Jungkook - một tử tù bị buộc tội giết người. Nhưng càng đào sâu vụ án, Jimin càng thấy có điều gì đó sai sai. Trong từng lần thẩm vấn, Jimin dần bị Jungkook cuốn vào sự điên rồ quyến rũ của hắn. Lưu ý: Truyện có yếu tố tâm lý tội phạm, bạo lực, không phù hợp với người dưới 16 tuổi.…
Tôi không biết lý do vì sao mình lại học ở trường cấp ba này, từ bao giờ, tôi đã đỗ bằng cách nào.Nói đúng hơn, ngoài tên và kiến thức, tôi không còn biết những gì liên quan đến mình nữa. Gia đình, nơi sống, hoàn cảnh, tất cả những thông tin đó như đã bị tống vào mục rác trong kí ức của tôi.Và có lẽ, những người học cùng trường với tôi đều không khác tôi là bao.Một ngôi trường cấp ba mà các lứa học sinh được đặt theo khóa, cứ như đánh số cho lứa mồi mới vậy.Tôi không rõ điều này có bình thường hay không, nhưng ở trường này, ngoài việc học ra, những học sinh như tôi phải luôn cố gắng giữ chặt mạng sống của mình, như thể chỉ cần lơ là buông nhẹ, chúng tôi sẽ chỉ còn là xác chết. Một xác chết bị ăn rỗng bởi lũ ve, và lớp da còn lại sẽ trở thành một lớp mặt nạ tuyệt vời cho các thực thể trong trường trú ngụ. Mà thực thể ở đây, lại chính là các giáo viên của tôi.…
Một thân một mình chống chọi với trĩ, Ly từ lâu đã không còn hi vọng vào cuộc sống. Ánh sáng của đời Ly - Nhã đã thắp lại ngọn nến tràn đầy nhựa sống cho hắn, làm sôi sục trái tim đã sớm khô héo từ lâu...Hành trình chữa khỏi căn bệnh trĩ quái ác cùng Ly và Nhã, hứa hẹn đưa các bạn đọc đếnmột miển cực lạc.…
tôi là một vật thí nghiệm, nhưng đã trốn thoát thành công. Tôi chạy trốn và lang thang những vùng đất xa vời cùng với tâm trạng và những cảm xúc rồi bời, tôi cố gắng đi, đi trên những nền đất lạnh lẽo và chịu những cái đói qua ngày dài.sau đó một cô gái đã cứu tôi, cô ấy tự nhận mình là Sơ của một tu viện gần đó, gương mặt hiền dịu và trong sáng của cô ấy đã làm một cho một cô bé như tôi phải ấn tượng, nét đẹp tựa như dịu hiền đó khiến tôi muốn chiếm cô ấy là của riêng, một người mẹ của riêng mình. Sơ Marie đã đưa tôi vào tu viện, cô ấy đã chăm sóc tôi qua từng tháng năm, tôi yêu cô ấy lắm, nhưng...sự cố đó đã ập đến, khi tu viện trưởng đã ra tay bóp nát cổ Sơ Marie, khiến cô ấy không còn thở nữa, và sau đó vứt cô ấy xuống trên nền đất lạnh đó, không thương tiếc. Tôi đã thấy tất cả, và tôi đã chứng kiến ánh mặt trời soi sáng cuộc đời tôi đã dập tắt. Con quái vật điên khùng đó đã khiến ánh dương của tôi không còn chiếu sáng được nữa.ôi trời, cảm xúc gì đây? Cảm xúc giận dữ không kiểm soát này là gì đây? Tôi đã lao lên như một kẻ điên và nắm lấy cổ của tu viện trưởng, và sau đó...bà ta không còn thở nữa. Tôi đã tàn sát hết những lũ trẻ và các Sơ trong tu viện, con dao bếp đã ướt những giọt máu đỏ tươi, chiếc áo đầm trắng nhuộm một màu đỏ hôi hám, những vũng nước nặng giọt màu đỏ lan trên chiếc sàn trắng đen. Khi đến với đứa trẻ cuối cùng, giọt nước mắt của tôi đã rơi xuống trên làn má dính máu, đứa trẻ đó run bần bật và hét lên vào mặt tôi rằng:"Đồ…
"Nếu biết người ấy sẽ trở thành định mệnh của đời mình, liệu bạn có vuốt phải?"Ngày 10 tháng 2 năm 2025, lúc 10 giờ 30 phút tối.Sau một cuộc tình tan vỡ, tôi không còn tin vào tình yêu. Tôi tải lại ứng dụng hẹn hò chỉ để tìm một người trò chuyện, chứ chưa từng nghĩ sẽ bắt đầu một mối quan hệ mới.Rồi tôi gặp anh.Một cậu trai nhỏ hơn tôi một tuổi.Người mà ngay từ đầu tôi đã tự nhủ: "Mình sẽ không bao giờ yêu."Thế nhưng, tình yêu đâu bao giờ hỏi chúng ta đã sẵn sàng hay chưa.Nó bắt đầu bằng một cú vuốt phải.Bằng hai chữ "Hi chị."Và rồi âm thầm biến hai người xa lạ trở thành cả thế giới của nhau.Đây là câu chuyện về những cuộc gặp gỡ tưởng chừng ngẫu nhiên, về sự chữa lành sau tổn thương và về một tình yêu khiến tôi tin rằng...Định mệnh đôi khi chỉ cách chúng ta một cú vuốt phải.**Lấy cảm hứng từ một câu chuyện có thật. Một số chi tiết đã được thay đổi để bảo vệ quyền riêng tư của các nhân vật**…
Một triển lãm nghệ thuật.Một bức tranh bị thời gian bỏ quên.Và một đôi mắt xanh lạnh như thép khóa lấy cuộc đời cô chỉ trong một khoảnh khắc.Nữ sinh Văn học Anh ấy không ngờ món quà 150,000 bảng từ người đàn ông xa lạ lại trở thành cánh cửa dẫn cô rơi thẳng vào nước Anh năm 1827.Sương mù dày đặc. Rừng sâu thì thầm. Những ngôi nhà gỗ, nhà thờ đá, và lời đồn về vị công tước quyền thế đến mức cả thị trấn cúi đầu.Công tước ấy chính là người trong bức tranh.Ban ngày hắn lịch thiệp, điềm đạm và kiêu hãnh như tượng khắc.Ban đêm, đôi mắt xanh của hắn hóa đỏ như vết rách trên màn đêm, phơi lộ bản chất không thuộc về con người.Giữa vòng xoáy của lịch sử, lời nguyền và bóng tối đang siết chặt lấy cả hai, cô phải đối mặt với sự thật rằng không phải mọi cánh cửa thời gian đều muốn được mở.Và không phải mọi tình yêu đều dẫn đến cứu rỗi.…
- Chuyện về sự chữa lành của Dylan dành cho Merlot- người mắc chứng sợ nước và ám ảnh . Khi Dylan tìm hiểu sâu hơn về Merlot , cậu như thể nhận ra được nhiều điều vô cùng bất ngờ về người này . - Từ quá khứ ... cho đến tương lai cả hai đều đã thuộc về nhau ...*Hãy cùng tìm hiểu về câu chuyện của họ *…
Ai là người dẫn dắt những lối suy nghĩ này , nơi con người trao đi hết bản chất thật . Tận tuỵ thâm tâm viết ra , thì còn ai có thể chấp nhận được bản chất chính mình . Vì cảm xúc là thứ giết chết cái tôi của bạn .…
LƯU Ý 👀👀👀Truyện " cô nàng ấm áp của Vương Tuấn Khải" phần 1 do nick Karoyi ( là Au đây) đã viết , do trục trặc về email Au không lấy lại được nên đã tạo một page mới , Au sẽ viết tiếp phần truyện ấy bằng page này ! Nếu ai có theo dõi truyện của Au đợt trước thì hãy tiếp tục theo dõi truyện của Au nhé! thành thật Cảm ơn và xin lỗi vì đã mất tích thời gian qua ❤️❤️…
TẠI VÌ SAO?Tác giả: picpicco.Thể loại: Tình trai, Niên hạ, Tâm lý tội phạm, Chiếm hữu, Thao túng tâm lý. Nhân vật chính: Trương Gia Hoàng x Lê Trọng Minh Khanh.Giới thiệu truyện:Hai mươi mốt tuổi, Lê Trọng Minh Khanh nhận ra thế giới này vốn dĩ không có công bằng. Một người mẹ ôm hết tài sản bỏ đi theo chồng mới; một người cha chìm trong cờ bạc, rượu chè rồi trút những trận đòn roi thừa sống thiếu chết lên đầu ba đứa con thơ. Anh cả trầm cảm nhảy sông tự vẫn, em gái út suy dinh dưỡng dẫn đến chết yểu, người bà ngoại nương tựa cuối cùng bỗng dưng mất tích không một dấu vết. Để rồi, người dì út giàu có lạnh lùng đá cậu ra khỏi nhà sau những năm tháng bóc lột kiệt sức, chỉ vì sợ "vía độc" của cậu làm ảnh hưởng đến con cái họ.Người ta bảo: "Ba mẹ làm thì con cái phải trả nghiệp."Nhưng Khanh không tin. Cậu lên thành phố, dùng chút tàn lực cuối cùng để học, vì cậu biết chỉ có tri thức mới cứu được mạng cậu.Giữa thành phố xa hoa và lạnh lẽo, Lê Trọng Minh Khanh sống như một bóng ma lý trí, cho đến khi cậu gặp Trương Gia Hoàng - đàn em khóa dưới khét tiếng là thờ ơ, đanh đá và coi trời bằng vung. Hoàng nhìn cả thế giới bằng nửa con mắt, nhưng cứ hễ đứng trước mặt Khanh, liền thu hết móng vuốt, cụp tai biến thành một chú cún ngoan ngoãn, dịu dàng đến kỳ lạ.Nhưng một Lê Trọng Minh Khanh vốn dĩ đã rách nát, lại tình nguyện mở lòng, dung túng và nuông chiều hết mực sự điên rồ của gã."Nếu cả thế giới này bắt anh phải trả cái nghiệp không phải do anh gây ra... vậy thì Hoàng, em có dám cùng anh …
Minamoto Ayato là một cậu học sinh trẻ không may bị một cú sốc mà dẫn đến tâm thần. Miệng luôn gọi tên Kiyaru, lúc ngủ khoảng đêm khuya cứ nói mớ kêu gọi tên Kiyaru. Ngày nào cũng vậy các bác sĩ đều quen với đều đó.…
" xin chào mọi người, mình là mun. Cảm ơn vì đã đến , đây là nơi chúng ta sẽ nói về bất cứ cây chuyện gì. Mình sẽ lắng nghe an ủi và không đánh giá bạn về bất cứ điều gì, những gì bạn nói ở căn phòng này sẽ mãi mãi ở trong căn phòng này. Nơi đây thời gian không tồn tại, chỉ có mình và bạn nên không sao nhé, mình sẽ ở đây cho đến khi bạn cảm thấy tốt hơn"…
Lưu ý: địa điểm và một số vụ án trong tác phẩm chỉ là hư cấu, hoàn toàn không có thật. (một số vụ án dựa trên câu chuyện có thật) Trần Triêu Dương - một cảnh sát hình sự vừa tốt nghiệp Học viện đã phải "thực tập" ngay bằng những vụ án căng thẳng đến nghẹt thở, hoặc thậm chí là những vụ án chỉ mình cậu mới biết lời giải. Liệu Dương có phải là kẻ vạch trần bóng tối không? Hay chính cậu lại là "bóng tối" đang đọc và viết nên cuốn tiểu thuyết này? Không ai có câu trả lời khi chưa đọc cuốn tiểu thuyết này cả. Còn lại là nhờ các bạn độc giả nhé.Xin hãy nhớ rằng: "Không ai vô tội trong chính cuộc đời của mình."…
"Kẻ ở lại cùng nỗi sầu, người ra đi cùng gió."Tác giả: Lưu SangNgày sáng tác: 19/4/2026Bấy giờ Liora khẽ mở đôi mắt của anh, trước mắt anh là một khung cảnh đầy thơ mộng, một ngôi nhà mọc lên giữa thảo nguyên và gần đó là một dòng suối trong trẻo như tâm hồn Liora, các loài hoa đua nhau khoe sắc, hương hoa thoang thoảng như những nốt nhạc nhẹ nhàng đặt lên đôi tay một người trần tục. Đằng xa là một cây cổ thụ to lớn, đang kết trái ra một loại quả có hình thù kỳ lạ. Liora đã choáng ngợp với khung cảnh tuyệt diệu. Anh chạy theo một con đường mòn, với những loài hoa dại mọc ôm con đường mòn ấy. Cơn gió thổi làm tán cây rung khẽ, Liora đã đi đến một thị trấn, những người dân được hưởng một nhan sắc tuyệt mỹ. Mùi hương từ một quầy bánh đã thu hút Liora, những chiếc bánh được đặt trên khay gỗ, điểm trên đó là một chút mứt dâu. Trước vẻ mặt ngạc nhiên của anh, Liora được thợ làm bánh mời nếm thử. Khi chiếc bánh vừa chạm vào đầu lưỡi, Liora tan chảy bởi hương vị thiên đường này, chiếc bánh giòn và xốp, vị ngọt từ mứt dâu đã để lại dư vị ngọt ngào cho Liora.…