KÍ TÚC XÁ CÓ QUỶ! CẨN THẬN BẠN CÙNG PHÒNG
Tôi không biết lý do vì sao mình lại học ở trường cấp ba này, từ bao giờ, tôi đã đỗ bằng cách nào.Nói đúng hơn, ngoài tên và kiến thức, tôi không còn biết những gì liên quan đến mình nữa. Gia đình, nơi sống, hoàn cảnh, tất cả những thông tin đó như đã bị tống vào mục rác trong kí ức của tôi.Và có lẽ, những người học cùng trường với tôi đều không khác tôi là bao.Một ngôi trường cấp ba mà các lứa học sinh được đặt theo khóa, cứ như đánh số cho lứa mồi mới vậy.Tôi không rõ điều này có bình thường hay không, nhưng ở trường này, ngoài việc học ra, những học sinh như tôi phải luôn cố gắng giữ chặt mạng sống của mình, như thể chỉ cần lơ là buông nhẹ, chúng tôi sẽ chỉ còn là xác chết. Một xác chết bị ăn rỗng bởi lũ ve, và lớp da còn lại sẽ trở thành một lớp mặt nạ tuyệt vời cho các thực thể trong trường trú ngụ. Mà thực thể ở đây, lại chính là các giáo viên của tôi.…
