[WilliamEst] PETS
Truyện hài, rất hài. Một thế giới nhẹ nhàng, hài hước và vui vẻ lạc quan, cũng rất dễ thương nữa. Chỉ thế thôi nha!…
Truyện hài, rất hài. Một thế giới nhẹ nhàng, hài hước và vui vẻ lạc quan, cũng rất dễ thương nữa. Chỉ thế thôi nha!…
Đôi khi, yêu một người không phải để cùng nhau đi đến tận cùng, mà để học cách dịu dàng với những kỷ niệm, học cách biết ơn quãng thời gian đã có, học cách trưởng thành và chấp nhận rằng - có những thương yêu sinh ra chỉ để giữ lại cho riêng mình.…
Một bartender giỏi quan sát.Một chàng sinh viên mang trái tim rực rỡ. Những ly cocktail là từng bước họ đến gần nhau.…
Điều khiến bạn tiếc nuối nhất trong cuộc đời mình là gì? Có phải là đã bỏ lỡ một ai đó rất quan trọng không?…
ổ trả requests trá hình, chủ yếu oneshot, 0 theo thứ tự, nghĩ gì viết nấy.…
Blue.Màu xanh của sóng nước.Màu xanh của bầu trời.Và màu xanh của những cảm xúc không lời.…
Một gia đình nhỏ. Một hạnh phúc to.…
Có những người chọn bước vào bóng tối... Đây là câu chuyện về một kẻ không tên, một người trẻ chưa hiểu sợ hãi là gì và hành trình họ đi cùng nhau để sống tiếp, là chính mình.…
Est Supha tình cờ gặp một cậu nhóc ở Hat Yai khi chuẩn bị tốt nghiệp Đại học.3 năm sau, anh trở lại Hat Yai, một lần nữa tình cờ gặp lại - cậu nhóc - lúc này đã trở thành một chàng trai tươi sáng và rạng rỡ.Tình cờ giữa người với người, đôi khi lại là sự sắp đặt diệu kỳ của cuộc sống.Est và sự tình cờ của anh sẽ khiến cuộc đời của anh và cậu nhóc kia thay đổi như thế nào?[Tôi không sở hữu bất cứ nhân vật nào trong truyện. Tất cả nội dung đều là hư cấu, vui lòng không liên hệ với đời thật]…
William - giọng ca chính của LYKN, nhóm nhạc thần tượng đình đám Thái Lan, tưởng chừng đã quen với ánh đèn sân khấu và những quy tắc nghiêm ngặt của giới giải trí. Thế nhưng, chỉ một lần chạm tay vào thế giới của Est Supha - vận động viên bơi lội quốc gia với đôi mắt sâu như đại dương, cậu nhận ra có những thứ trong cuộc đời mình không thể được định sẵn bởi hợp đồng hay danh tiếng.Họ đến từ hai thế giới khác nhau: một người được hàng triệu ánh mắt dõi theo, một người thuộc về làn nước xanh thẳm, nơi tĩnh lặng và tự do. "Đây không phải là một câu chuyện tình yêu hoàn hảo. Đây là câu chuyện về sự can đảm và niềm tin".…
Bó hoa thứ 50…
shortfic ; ooc ; lowercasengười ta bảo trái dấu thì hút nhau.maiquinn và saabirose cho dù có khác biệt đến mấy thì dòng đời vẫn cứ đưa đẩy họ đến bên nhau mà thôi.------- do viết ngẫu hứng sau khi hít ke otp nên nội dung có hơi ngắn, diễn biến hơi nhanh, và ẩn ý hơi nhiều (vì tui thích thế)⚠️ đừng đưa fanfic này ra bên ngoài nha, tui xỉu á!…
Nếu phải chọn giữa việc bản thân mình hay William bị mất trí nhớ, em sẽ chọn William. Vì em tự tin rằng, mình sẽ có thể khiến em ấy nhớ lại và yêu em.…
Một người nhớ.Một người đã quên.Một cuộc đời mới.Và một hành trình đi tìm lại nhau.…
Quà tặng ngdepp @strveclipwzeLưu ý không được phép đăng tải hay sao chép truyện dưới bất kì hình thức nào nếu không ghi cre hay có sự cho phép của tác giả.có sự tham khảo idea từ nhiều nguồn (không phải của các soojun hay yeonbin author khác)Góc spoil:~một em fic không phù hợp với nàng nào yếu tim~Soobin chết sững. Mắt cậu mở to, tay đang cầm túi hoa quả suýt đánh rơi xuống đất. Hình ảnh con vịt béo ụ mình dắt đi tối qua hiện lên rõ mồn một, tiếng quang quác còn vang vẳng bên tai... rồi biến mất, nhường chỗ cho cảnh tượng nó nằm trong nồi lẩu ngay trước mặt.Cậu từ từ xoay đầu, ánh mắt chất chứa cả ngàn vạn tia trách móc. Ánh nhìn dừng lại trên Yeonjun - người đang ngồi thoải mái bên bàn, đôi đũa gắp miếng thịt vịt bỏ vào bát, gương mặt toát lên sự mãn nguyện đến phát ghét.Yeonjun liếc qua Soobin, môi nhếch lên một nụ cười... chẳng rõ là khiêu khích hay thật lòng. Rồi cậu tiếp tục cúi đầu thổi nhẹ bát canh nóng, húp một ngụm, khẽ gật gù như vừa thưởng thức mỹ vị nhân gian.Soobin cứng đờ, trong lòng như có tiếng sét nổ ngang tai. "Shit!... Mình chọn lựa suốt nửa tiếng, dắt nó đi cả đoạn đường dài giữa bao ánh mắt cười nhạo, tưởng cậu ta sẽ cảm động... cuối cùng thì cậu ta thản nhiên lôi nó vào nồi lẩu?!"…
Phía sau ánh đèn rực rỡ, họ chỉ là hai con người bình thường. Đôi khi vụng về, đôi khi điên cuồng, đôi khi lạc lối. Nhưng may mắn là, họ có nhau.…
Mèo lúc nào cũng ăn hiếp sói thôi!!!…
Một câu chuyện không bắt đầu bằng những lời yêu, cũng chẳng kết thúc bằng những lời hứa.Chỉ là hai người - từng bước học cách sống chậm lại,...để hiểu nhau hơn,và bình yên tựa lưng vào nhau giữa những ngày tưởng như rất đỗi bình thường.…
Có đôi khi một mối tình dang dở lại là sự khởi đầu của một câu chuyện mới, trọn vẹn hơn... Lời chia tay ngỡ là mất mát, hóa ra chỉ là đoạn rẽ - để mình kịp gặp được người xứng đáng hơn.…