[ChanBaek, HunHan] Trò Đùa Của Số Phận
Đọc đi rồi sẽ biết ^-…
Đọc đi rồi sẽ biết ^-…
chuyện kể gì vô coi rồi biết…
dễ thương…
đọc truyện là biết…
Đến sau một người…
- Đơn Giản -Em yêu sự giản dị của người con gái Việt, yêu cái đơn giản qua từng cử chỉ hành động của họ. Xuất thân từ Việt Nam nhưng sao lại thiếu hiểu biết sâu rộng về đất nước mình thế nàng ơi?Nét đẹp sắc sảo cùng nụ cười duyên của nàng khiến "hắn" như trỗi dậy nỗi lương tâm sâu trong lòng hắn, nàng đem lại sự đơn giản, bình yên cho hắn để hắn cảm nhận được sự thoải mái qua từng mùi hương trên cơ thể nàng. Ôi nàng hỡi? gã dù gì cũng là một tội phạm mà, hà cớ gì lại cố gắn vang xin hắn để rồi nằm lại nơi đất khách quê người thế này?Nàng nằm bất động nơi nền đất lạnh lẽo, gương mặt tái nhợt lại chẳng còn tí sức sống. Hắn điên rồi-.. Ran HaitaniCái xác nàng nằm nơi nền đất lạnh ,hắn đứng bất động nhìn cái cảnh tượng kia. Em nằm nơi tỏa ra mùi vị máu tanh, bộ váy trắng nay lại lấm lem máu, mái tóc rủ xuống gương mặt xanh xao chẳng xinh đẹp như ngày thường tí nào.. Mùi hương của món "thịt hầm" hôm nay thơm quá, gã thợ vườn thốt lên khen ngợi. Tên đầu bếp nôn thốc nôn tháo trước thành phẩm mà hắn cất công làm, nếu để cậu chủ thấy được e rằng ngươi khó thoát tội chếtHắn từ tốn đưa từng miếng " thịt " vào miệng, mùi vị này thật tuyệt quả đúng là mĩ vị nhân gian. ...Warning: Occ nặng, xàm, có chút tình tiết máu me,...…
Lần đầu tiên Mộc nhìn thấy Lâm là khi sang Nhật du học. Gương mặt của vị thầy giáo hướng dẫn du học sinh Việt Nam này với anh trai cô cực kì giống nhau, nếu không phải biết bố mẹ chỉ sinh có hai người con là cô và Trình thì có nói bọn họ là hai anh em sinh đôi Mộc cũng tin. Tuy nhiên sau khi bình tĩnh lại cô đã ngay lập tức cảm nhận được sự khác nhau giữa hai người. Nếu như phong cách và khí chất của anh trai cô luôn toát lên vẻ không đứng đắn thì Lâm lại mang đến sự trầm lắng, nhã nhặn, đôi khi lơ đãng lại có thể khiến cô cảm nhận được sự lạnh lùng nguy hiểm. Thời gian qua đi, quan hệ giữa hai người luôn là sự mập mờ không tài nào chọc thủng đi lớp màng mỏng manh ấy.Cho đến ngày nghỉ phép về nước, anh trai đến đón cô về nhà. Hai người đàn ông trông rất giống nhau, gặp nhau lại không có gì là vui vẻ.Thế rồi cả hai người đột ngột biến mất. Một tuần sau, anh trai xuất hiện trước mắt cô, cả người toát lên điên cuồng vô cùng đáng sợ. Tuy nhiên rất nhanh sau đó đã điều chỉnh tâm trạng mang cô đi dạo quanh thành phố trước khi quay về."Gỗ hoa, không phải bất cứ bài thơ nào cũng có thể tùy tiện đọc lên đâu."Âm thanh lạnh lẽo của anh trai khi nói ra những lời này làm cho Mộc cảm thấy rùng mình. Rốt cuộc, sau tất cả mọi chuyện, cho dù là biết rõ bản thân bị lợi dụng, cô cũng phải cắn răng theo lao để tìm ra chân tướng năm xưa bị che giấu...…
một đứa trẻ đã mất tất cả rơi vào tay một kẻ xấu. Mười năm sau, đứa trẻ đó trở lại với tư cách một anh hùng được gọi là á thần. Và người anh hùng tức giận bắt đầu trả thù bằng cách giết chết kẻ thủ ác và gia đình hắn... Nhưng có một vấn đề. Đó là Lila là con gái của kẻ ác đó. "Bạn có phải là Lila Hildegar không?" "Anh nhận nhầm người rồi." "Không, tôi nghĩ tôi đã tìm đúng rồi." ...Giả vờ là người khác, thất bại! "Xin hãy tha cho tôi." "KHÔNG." ...Cầu xin mạng sống của cô ấy cũng thất bại! Không có lựa chọn nào khác. Lila đã chọn phương sách cuối cùng. "Muốn trăn trối gì không?" Đó là nuốt chửng "Viên đá hồi quy" và quay về quá khứ sau khi chết. "Thật không vui khi gặp lại anh, vì vậy chúng ta đừng bao giờ gặp lại nhau nữa!" Đó là cách Lila quay về quá khứ, mở mắt vào năm 10 tuổi và... Chết lần nữa. Lila đã cố gắng sống sót. Cô thử đi thử lại. Đó là tất cả những gì cô ấy làm... "Tại sao anh lại cứu tôi?" Cậu bé trả lời với khuôn mặt nhợt nhạt. "Bởi vì tôi phát điên rồi." ...Kẻ thù đã nhiều lần đẩy Lila đến chỗ chết trở nên kỳ lạ. [Con gái của nhân vật phản diện nữ chính/nữ chính muốn sống đến 90 tuổi/có thoái lui thì vẫn là con gái của nhân vật phản diện] [Nam chính mất nhà cửa và gia đình vào tay nhân vật phản diện/nam chính mục tiêu duy nhất trong đời là báo thù] [ Đối phương là kẻ thù? anh đang làm gì thế...?]…
Minh Tuyết và Khánh Ly gặp nhau vào một mùa hạ tưởng chừng không có gì đặc biệt - chỉ có nắng, bụi phấn và vài lời giới thiệu đầu giờ. Nhưng cái chạm mắt đầu tiên đã gieo xuống mảnh đất lòng một thứ gì đó khó gọi tên.Giữa những định kiến, khoảng cách và cả những điều chưa dám nói, tình cảm của họ lớn lên lặng lẽ, dịu dàng, như một đóa hoa dại nở ven đường. Câu chuyện không ồn ào, không vội vã, chỉ là hai người dần đi về phía nhau - để rồi nhận ra, có nhau, đời hóa ra dễ thương đến vậy._ _ _Mình viết truyện này cho những năm tháng tuổi trẻ...Cho những rung động đầu đời vụng về mà chân thành,Cho những ánh mắt ngại ngùng, những cái nắm tay lỡ làng rồi day dứt mãi.Cho những người từng lướt qua nhau trong một mùa hạ tưởng như rất dài,Để rồi sau này, chỉ còn lại một cái tên khiến tim mình xót lại._ _ _Giới thiệu đôi dòng từ tác giả:Chào mọi người, mình là một tác giả nghiệp dư chính hiệu, chỉ vì lỡ yêu những ánh nhìn dịu dàng giữa hai cô gái mà bắt đầu viết nên những câu chuyện nhỏ.Truyện mình viết có thể không hoàn hảo, câu chữ có khi còn vụng về, cảm xúc đôi lúc hơi quá tay hoặc chưa tới... nhưng tất cả đều là tấm lòng mình gửi gắm vào từng dòng chữ.Nếu bạn đọc thấy đâu đó một nỗi buồn quen, hay một đoạn tim rung khẽ, thì đó là niềm vui lớn nhất của mình rồi.Cảm ơn bạn đã ghé qua, và nếu có sai sót gì, mong được mọi người nhẹ nhàng bỏ qua nha.-Trà quýt meo meo -…
mình mới 2k9 nên làm không được đẹp lắm đâu ạk ><…
Anh là của riêng em {0309}…