Người làm vườn và con người
con khỉ ngốc nghếch…
(countryhumans vietnam) Nam x all
Tuy đây là lần đầu mong m.n ko chửi mình nhé…
Sự Đối Lập - Nhưng Tạo Nên Hoàn Hảo
Tình Yêu Thật Khó Hiểu 4…
Cơn nghiện
Viết vào 25/03/2025…
Đang yên thì bị chuyển sinh
có 3 arc…
[Khải Nguyên] Duyên mệnh tình yêu
Mong mọi người ủng hộ…
Nhật Ký Cuối Thu
Sài Gòn…
Can I say "I love you !" ?
Tác giả: Asura111Lời của Jane đã khiến tôi thức tỉnh, sự dấu diếm của tôi với Jane là không cần thiết, vậy mà tôi đã không biết điều đó, có lẽ tôi đã làm Jane tổn thương như cái cách Alex đang chịu đựng vậy, sự lừa dối chính là lưỡi dao sắc nhất để chia cắt một tình bạn, tôi đã tự mình tạo ra cái lưỡi dao đó và tình bạn mà chúng tôi gầy dựng bấy lây đang dần bị cắt đứt trong cái khoảnh khắc sự lừa dối của tôi bị phơi bày ra ánh sáng..................Alex vừa khóc vừa lắc đầu như thể mình tồi tệ lắm, tôi đã không nhận ra cô ấy đã vì tôi đã đấu tranh với chính bản thân mình như vậy, tôi...và sự xuất hiện của tôi đã mang đến cho Alex quá nhiều nước mắt và dằn vặt, liệu chúng tôi có thể quay ngược thời quan để sống những tháng ngày như trước được không, tôi, Alex hay Jane, chúng tôi không ai biết được điều đó cả. Tôi chỉ biết nhìn vào ánh mắt đang đau đớn dằn xé của Alex rồi ôm cô ấy thật chặt vào lòng, tôi muốn lấy đi tất cả những đau đớn mà cô đang chịu đựng và gắn lên người mình nhưng tôi biết mình không thể, tôi chỉ có thể dùng trái tim chân thành của mình để xoa dịu tổn thương của cô ấy mà thôi.…
Nghiêng về cậu
Năm mười bảy tuổi, chúng ta là bạn thân.Chỉ là bạn thân - dù tớ đã thích cậu rất nhiều.Thích đến mức chỉ cần một cái ngoảnh đầu, một nụ cười của cậu... cũng đủ khiến tớ giữ mãi trong lòng suốt tuổi thanh xuân.Nhưng tớ im lặng.Cậu cũng im lặng.Và mùa chia tay trôi qua như một buổi chiều nhiều nắng, không lời hứa hẹn, không lời tạm biệt đủ sâu.Lần cuối gặp nhau là đầu năm lớp 12 . Tớ định nói:"Nếu đây là lần cuối... thì cậu có từng thích tớ không?"Nhưng rốt cuộc, tớ chỉ mỉm cười.Và quay đi.Chúng ta đã bỏ lỡ nhau, không phải vì không yêu - mà vì quá sợ mất đi tình bạn.Chín năm sau, khi gặp lại, tớ nhìn thấy cậu giữa phố đông mà tim bỗng thắt lại.Cậu không thay đổi nhiều, chỉ là đôi mắt buồn hơn.Lần này, tớ không còn im lặng nữa."Tớ đã từng đợi cậu, Huy à. Rất lâu. Nhưng tớ không biết... mình có quyền được đợi."Cậu nhìn tớ, giọng khàn đi:"Tớ biết...Ngôi sao xanh của tớ, năm mười bảy tuổi tớ đã để lạc mất.Nhưng lần này, tớ sẽ không để cậu đi nữa.Nếu cậu chưa từng có một vì sao cho riêng mình... thì tớ sẽ hái cả bầu trời sao cho cậu.…
[DUYÊN GÁI]-[THUẦN VIỆT] kHÓI TRẮNG SAU LƯNG ĐỒI
Đặng Hoài Thương là sinh viên sư phạm vừa tốt nghiệp chưa lâu, sau kỳ thi công chức, cô được điều chuyển công tác lên vùng cao, nơi núi rừng bạt ngàn, dòng suối mát tinh khiết. Mang tâm lý đi dạy chỉ để lấy thành tích quay về dạy nơi phố thị, cô ấy dần bị con người ở đây cảm mến, cụ thể là một người con gái khác cũng giống cô nhưng mang một tấm lòng cao cả, cùng nhiệt huyết.Hoàng Ngọc An là bác sĩ tại trạm xá trong bản, chị đã gắn bó ở đây rất lâu, bản làng giống như ngôi nhà thứ hai của chị. Họ gặp nhau, dù có cách một quả đồi, hình ảnh người con gái trong trang phục dân tộc Thái, giọng nói thanh thoát, cùng giọng đọc lại đầy non nớt của các búp măng non vẫn in hằn trong tâm trí chị.Người con gái ấy giống như tiếng sáo trong đêm tình mùa xuân.Cột khói trắng từ xa bay lên cao vút, đứng từ ngọn đồi bên này vẫn có thể nhìn thấy cột của khói ngọn đồi bên kia, báo hiệu hơi thở của sự sống, hoặc một lời chào đón thân thương từ núi rừng với lữ khách phương xa. 'Yêu nhau mấy núi cũng trèo, mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua'Nhân vật chính: Bác sĩ x Giáo viên, chênh lệch 7 tuổi.…
0309 Cố gắng sau này sẽ có nhau
chờ tui rảnh tui viết nhaa…








