Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tổng hợp oneshot về tất cả survivors couple trong Identity V mà mình ship. [ HIỆN TẠI LÀ ELIAES ]Vì vài lí do nên mình quyết định chuyển thành tuyển tập viết cho sướng tay.Không thích thì mong các bạn cũng không vô duyên đến mức lang chạ vào rồi đục thuyền ^^ mãi yêu…
Trong tiếng Anh, từ Asymptote (đường tiệm cận) có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp cổ đại:A: Không.Sym: Cùng nhau.Ptotos: Rơi/Chạm.Asymptotos có nghĩa là "Không bao giờ chạm vào nhau".Thuật ngữ này được nhà toán học vĩ đại Apollonius vùng Perga (khoảng thế kỷ III TCN) đưa vào sử dụng lần đầu tiên khi ông nghiên cứu về các đường conic (như hình hypebol). Với ông, đó là một đường thẳng đóng vai trò làm "biên giới" cho một đường cong vươn dài mãi mãi.…
Tình yêu tiệm cận là thứ tình cảm mà tôi thích cậu, cậu cũng thích tôi nhưng chúng ta đều không biết. Đã gần nhau đến như vậy mà lại dần đẩy nhau ra xa vì những thắc mắc, hoài nghi không dám nói ra trong lòng.…
Author: Laurel_lieu. Pairings: Yulsic. Category: Romance, Drama. Disclaimer: Nhân vật trong fic không thuộc về người viết. Prologue. Cuộc sống của tôi đã trôi qua bình lặng và tẻ nhạt suốt hai mươi mấy năm... Cho đến một ngày... Cơn mưa rào dịu mát và ngọn lửa cuồng nhiệt... Yêu hay ngộ nhận? Yêu hay sở hữu? Chấp nhận hay buông xuôi... Nếu như...trái tim rẽ làm hai lối? Liệu có thể lại nhập làm một?…
Chiếc bè nhỏ của 2 ông chú Yukawa Manabu & Kusanagi Shunpei trong series thám tử Galileo của Higashino Keigo-sensei.Vã couple quá nên gom góp vài chiếc fic từ lofter, weibo, douban... về edit để tự bồi dưỡng tinh thần dù hông biết nửa chữ tiếng Trung nào...[Bản edit chưa được sự cho phép của tác giả]…
Trong nhãn quan của Dunk Natachai, mưa chưa bao giờ là một khúc ca. Mưa là những vệt màu xám xịt loang lổ trên mặt toan, là sự vỡ vụn của những ánh nắng rực rỡ mà cậu hằng tôn thờ, và là nỗi ám ảnh rỉ rắt về một cuộc chia ly không ngày hội ngộ. Cậu là đứa trẻ của ánh dương, kẻ luôn lo sợ rằng những rung động mong manh sẽ bị màn nước xóa nhòa.Ngược lại, Joong Archen lại là người tồn tại trong những kỷ luật khô khốc của những bản vẽ kỹ thuật. Với anh, mưa là sự tính toán của áp thấp, là những hằng số vật lý của áp suất và độ ẩm. Anh xây nên những tòa thành vững chãi để ngăn cách con người với sự khắc nghiệt của thiên nhiên, nhưng lại chưa từng xây nổi một lối thoát cho sự đơn độc trong chính trái tim mình.Họ gặp nhau vào một ngày thành phố chìm trong sương bạc.Giữa trạm dừng chân cũ kỹ, một tán ô đen lặng lẽ chìa ra, ngăn lại sự xâm lấn của những hạt bụi nước đang làm vẩn đục đôi mắt trong veo của người họa sĩ trẻ. Khoảnh khắc ấy, nhịp đập của những bản vẽ khô khan bỗng chốc lỗi nhịp trước những mảng màu ngẫu hứng.Vũ Khúc Mưa không chỉ là câu chuyện về việc đi chung một đoạn đường dưới màn mưa. Đó là cuộc hành trình mà ở đó:• Hội họa tìm thấy điểm tựa trong Kiến trúc.• Sự nhạy cảm tìm thấy sự bảo bọc trong Lý trí.Hóa ra, mưa rơi không phải để làm ta ướt sũng trong nỗi cô đơn, mà là để tạo ra một cái cớ hoàn hảo cho những tâm hồn lạc lối tìm về phía hơi ấm của nhau.…