Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
- Trong cuộc sống dường như ai cũng đã trải qua ít nhất 1 lần chung đôi cùng ai đó ... - Chuyện Tình Tôi Và Em là câu chuyện dài về 1 tình yêu không hồi kết ...- Câu chuyện sẽ được chia ra nhiều chap và mỗi chap là mỗi cảm xúc khác nhauMời các bạn đón xem…
Tại học viện cung hoàng đạo có rất nhiều học sinh được xuất thân tại những gia đình giàu có. Một cô gái trầm, ít nói và nhút nhát được chuyển tới ngôi trường đó học. Các bạn biết vì sao không ? Vì cô ấy đã nhận được học bổng đấy ! Khi ở trường cô ấy đã bị rất nhiều người bắt nạt. Nổi tiếng là cung hoàng đạo mạnh mẽ mà giờ Ma Kết lại như này... cô gái đó rất đau buồn. Nhưng từ khi chàng trai đó xuất hiện, Ma Kết luôn luôn dũng cảm để theo đuổi tình yêu của mình, nhưng lúc gia đình Song Ngư tuyên bố kết hôn với Xử Nữ, tiếp theo đọc truyện rồi biết...…
๖ۣۜMẹ đẻ: Vân Quyển Miêu [云卷猫]๖ۣۜSố đo ba vòng: Cường cường, vả mặt, điềm văn, xuyên sách, trọng sinh hắc hóa công X xuyên sách thụTích phân: 63,601,848Nguồn: Tấn Giang.๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: Hoàn 73 tuổi + 3 lần chết lâm sànNguồn QT: Kho tàng đam mỹ - fanfic.----------------------------Văn án:Tận thế năm thứ ba, Lâm Lộc Khê đọc một cuốn tiểu thuyết, trong đó nam chính cởi mở trung thực, chính trực tốt bụng, tính tình phóng khoáng, cởi mở lạc quan lại đẹp đến hoàn mỹ. Trên đường có đủ loại mỹ nhân vừa gặp đã mang lòng thương hắn, nhưng nam chính lại chỉ muốn mạnh mẽ theo đuổi sự nghiệp riêng.Vì vậy, các nàng trở nên âm u, ôm tâm lí bản thân không chiếm được thì người khác đừng hòng mơ tưởng, cấu kết với kẻ địch hại nam chính, chặt đứt đôi cánh của hắn, hạ độc phá hủy tinh thần của hắn, cướp đoạt sự tự do của hắn.Kết quả nam chính cũng hắc hóa, thà chết vinh còn hơn sống nhục*, lập ra kế hoạch cùng kẻ thù quyết đấu đến chết. Lâm Lộc Khê không nghĩ tới chính. bản thân cậu lại xuyên vào tiểu thuyết, trở thành thanh mai trúc mã cùng nam chính lớn lên, còn một đao đâm anh em hắc hóa, may mắn là lúc này nội dung vở kịch mới vừa bắt đâu. Nhưng Lâm Lộc Khê còn chưa kịp cao hứng đã phát hiện nguyên chủ lúc này đã lén lút cùng tay chân phản diện cấu kết...Nghĩ đến nguyên tác, chủ nhân thân thể cuối cùng tay chân đứt đoạn, tinh thần lực bị phá hủy, kết cục bi thảm. Lâm Lộc Khê quyết định, cậu chắc chắn phải tránh xa nhân vật phản diện.…
Khi bóng tối trong trái tim anh mới tan đi, bởi sở dĩ em là ánh sáng muôn màu muôn vẻ trong ký ức không vẹn nguyên. Đôi lúc anh muốn trở lại thành đôi ta của quá khứ, không cần sô bồ đập lên những vỉa hè nặng trĩu mà trở về. - ước tính 20 chap -…
Thanh xuân của cô bắt đàu bằng việc thích một người rực rỡ giữa đám đông. Cô nghĩ đó là tất cả. Nhưng có một người khác - không ào - không phô trương - chỉ lặng lẽ đứng phía sau, chờ cô quay đầu. Khi những rung động đầu đời dần phai nhạt, cô mới nhận ra: Người khiến mình bình yên nhất...là người chưa từng rời đi.…
Từng bước đi trong đời nhau như một bản nhạc chưa hoàn chỉnh, lặng lẽ, mập mờ, không lời. Choi Wooje và Mun Hyeonjun, từng là mối tình không rõ ràng, nhưng thay vì bước tiếp chúng ta lại chọn im lặng không nói, không giải thích, không níu lại.Một hiểu lầm nhỏ, đủ để đẩy chúng ta ra xa đến tận cùng rìa của trái tim. Khi vũ trụ đưa ta trở về bên nhau, tưởng như thời gian đã cho mình cơ hội. Nhưng có những bản nhạc, dù vang lên đẹp đến đâu... cũng chỉ kéo dài đến đoạn cuối.Một câu chuyện tình lặng lẽ, day dứt, và không trọn vẹn, nơi tầng cuối cùng chính là nơi ta đánh rơi nhau mãi mãi.…
Gió vẫn bay... như từ bao năm nay vẫn thế.Mây vẫn trôi... chậm rãi, hững hờ, chẳng buồn ngoái lại.Xuân đi, Đông lại đến... và ngày em xuất hiện cũng bất ngờ, nhẹ như hơi thở, rồi cũng lặng lẽ biến mất như chưa từng tồn tại.Người ta bảo tôi hãy quên em đi, rồi sống cho bình yên, dù không còn em kề bên.Người ta lại bảo, thời gian sẽ lấy đi mọi ký ức.Nhưng chỉ khi trải qua, tôi mới hiểu... thời gian không lấy đi gì cả. Nó chỉ giấu hình bóng em vào một góc sâu nhất trong tim - nơi tối tăm mà chỉ cần một làn gió thoảng, một ánh nhìn chạm nhẹ... mọi ký ức lại ùa về, nguyên vẹn đến nhói buốt.Và chính lúc ấy... tôi biết mình chưa bao giờ thực sự thôi nhớ em.…