Do You Like Fushigiboshi?
Những mẩu chuyện nho nhỏ về các nhân vật trong Fushigiboshi.…
Những mẩu chuyện nho nhỏ về các nhân vật trong Fushigiboshi.…
rốt cuộc là lâm anh có chịu nộp bản kiểm điểm cho phúc nguyên không thế?…
Nham vương đế quân,sống cho Liyue,sống cho khế ước ngàn năm truyền lại.Xin ngài hãy ích kỉ cho bản thân một lần.…
Uh-oh, now we can just pretendWe won't do it again, again, again…
Anh có muốn đi theo em không?Đi theo em tới nơi có cầu vồng ở chân trời,nơi mà đứa con chưa sinh ra của 2 ta đang chơi đùa ở đó không?Nó sẽ rất vui đấy?nó bảo nó nhớ anh...nhớ Papa của nó.…
Lê Bin Thế Vĩ bị nghiện con báo hồng khiến mọi người trong ký túc xá cảm thấy khó chịu và chiến dịch thanh tẩy báo hồng của họ chính thức bắt đầu…
Họ gọi thành phố này là nơi khó tồn tại, nhưng đây là nhà…
Tôi nhớ cậu...…
Sau cuộc sát hạch 5 đầy cam go, nhóm Bủn quyết định tổ chức tiệc nhậu ăn mừng. Thế Vĩ, với cái dáng người nhỏ con nhưng cái máu "lầy" thì không ai bằng, nhanh chóng trở thành mục tiêu của sáu tên còn lại.…
Tấm áo chùng đỏ phất phơ trong gió đêm mùa hạ...Anh rảo bước đi...bỏ mặc tôi vì một người con gái...Người con gái đó...đối với anh là cả một bầu trời...Còn tôi...Đơn giản chỉ là một bông hoa dại ven đường...Lướt qua tôi...Muốn ngắt thì ngắt...Muốn đốt thì đốt...Mặc cho những cánh hoa rằng vẫn níu lấy làn gió yếu ớt...Cố gắng bám theo người đã thiêu rụi nụ cười của hoa...…
Bão tuyết mùa đông lạnhNgày ấy nó có anhBao nhiêu năm ròng rãGiờ giấc mộng không thành.Nước mắt lại chảy rồiNhư đứa bé nằm nôiTình cảm ngày xưa ấyNgười còn giữ hay thôi..?…
Our victory burns bright,Our love burns even brighter than the sun…
"Tôi làm tiên nhân bao nhiêu năm...giữ toàn vẹn khế ước với ngài.." Zhongli từ khi cứu Xiao khỏi tay ma thần, lần đầu nhìn thấy hắn như vậy,im lặng nghe tiếp chuyện: "Tôi bảo vệ cảng Liyue..Không màng tới linh hồn của mình đã tàn tạ từ lúc nào...?Vậy mà...tới người con gái tôi thương... bảo vệ.. không nổi..!"…
Giọng hát khựng lại,ngắt đứng câu hát da diết chưa có hồi kết.Hắn nâng nhẹ bàn tay,đống cát lạnh lẽo bỗng như sống dậy,tự tạc bản thân thành những hình thù kì lạ,như muốn kể lại cho trần thế nghe về những điều quá xa xôi nhỏ bé trong quá khứ,tựa hạt cát ven đường mà không ai có đủ thời gian ghi nhớ chúng vào trong bộ não xói mòn…
Buổi tối cuối cùng đó,tôi đã xoa lưng cho người ngủTôi không cảm thấy da thịt,chỉ là một lớp xương gầy gò Tôi nhận ra,đối với người,thứ gọi là tình yêuSao lại như một tảng đá lớn đè nặng lên thân thể ngườiLà những nỗi đau quanh quẩn chực chờ giết chết ngườiLà những lời nguyền tra tấn bao quanh gấp vạn lần tôi…