[One Shot] Chút Ít Chộn Rộn [PLAP x BLH]
Idea của Author Ginnnm…
Idea của Author Ginnnm…
cú pháp đặt tên đánh lừa người đọc.…
- "chiếc chìa khóa duy nhất khiến Giám Đốc Phương mở lòng."…
Tôi là Quỳnh, năm nay là 14 tuổi. Tôi còn hai đứa em nữa, một đứa tên Thy 9 tuổi, một đứa tên Hậu 6 tuổi. Ba đứa nhỏ bọn tôi là con của mẹ Phương và mẹ Hương.Nhưng hiện tại, hai mẹ của bọn tôi đã ly hôn được 5 năm rồi...Tôi ở với mẹ Phương, còn hai đứa kia thì ở với mẹ Hương. Nhưng thật lòng mà nói, tôi chỉ hy vọng nhà mình lại bên cạnh nhau như xưa thôi…
PLAP và coăn mều nhỏ của cô ấy🤏🏻🐈⬛…
Một ngày đẹp trời Phan Lê Ái Phương phát hiện hôn phu của mình ngoại tình và không ai khác chính là Bùi Lan Hương - một trong những ngôi sao nổi tiếng bậc nhất thời điểm hiện tại.❌ TẤT CẢ CHỈ LÀ SẢN PHẨM HƯ CẤU VUI LÒNG KHÔNG MANG RA NGOÀI HOẶC TỚI TAI 9Q…
[Macht x Solitar]Một hướng khác khi Macht đã giết chết Denken và Frieren.. nhưng hắn vẫn không cảm thấy gì cả...…
viết ra để trả thù đời *có sếch =)))*…
Thuở phong kiến phương Bắc xa xưa, có hai người phụ nữ nên duyên bạn đời.…
Người ta đặt tên quán là Mưa, không phải vì yêu nước, mà vì tin rằng có những cơn mưa sinh ra chỉ để một người cầm ô bước sang.Quán bên kia đường lại mang tên Nắng, không phải vì ghét mưa, mà vì hiểu có những thứ chỉ có thể sưởi ấm bằng cách đứng cạnh.Hai quán đối diện nhau ba năm, qua những ly cà phê đặc và những buổi sáng không chào. Không có tỏ tình sấm sét. Không có bi kịch éo le. Chỉ có hai người phụ nữ, mỗi ngày một chút, pha lẫn vào đời nhau, như cách pha cà phê: đắng ban đầu, ngọt ở dư vị, và ấm ở cách cầm ly.Một người sống trong im lặng. Một người sống bằng cách lấp đầy im lặng.Họ không cần lời thề. Chỉ cần mỗi sáng thức dậy, thấy đối phương đang pha cà phê, là đủ biết rằng: hôm nay, vẫn còn nhau.Câu chuyện này, nếu phải gọi tên, là câu chuyện về những điều không kịp nói thành lời. Về sự kiên nhẫn đến mức học được cách nghe cả những điều chưa từng cất tiếng. "Sao em đặt tên quán là Mưa?" "Vì đợi người mang ô." "Vậy từ nay có ô mãi mãi rồi nhé."Dư vị thì cứ đọng lại, như một tách cà phê uống xong vẫn còn thấy ấm trong lòng bàn tay._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
giám đốc bùi giận người yêu là xách xe về quê méc mẹ…
Ngọt ngọttVUI LÒNG CHƠI TRONG ĐÂY , KHÔNG ĐEM RA NGOÀI VỚI BẤT KÌ HÌNH THỨC NÀO…
Chị về, lòng em thơm mùi mận chín.Gió chợ chiều vương trên tà áo, ai đem nốt ruồi lệ gieo vào mắt em rồi bỏ đi?Mưa xuống, người không về, chè nguội, lòng chua.Cái thương này không có tên, nhưng đất Cái Bè gọi là "nhớ".Mình thương nhau như nước lớn ròng, chẳng ai cản được, cũng chẳng cần ai cho phép. Chị mua hết bánh ú chiều mưa, để tối về ăn một cái, còn lại nhớ. Gánh hàng rong này, em gánh nặng, chị gánh em, cũng vừa trọn lòng thương.Chè ngọt đầu lưỡi, đời đắng sau lưng. Họ thương nhau bằng hai bàn tay trắng, hóa ra lại là nơi tình bám víu dài lâu.Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
Khi tháng Tư nơi nào hoá theo mây gió, người khát yêu đã sống để được yêu. Và kẻ cầu sống đã yêu để được sống.…
sugar mommy x sugar baby.…
"Cái thứ được gọi là hôn nhân chính trị thì làm gì có tình yêu? Tôi không cần quyền thừa kế, tôi không cần tài sản của họ, tôi cần em!""Em và chị, chúng ta không có lỗi. Chỉ trách thế giới thượng lưu này quá khắc nghiệt... Thứ họ cần là danh dự, là tài sản chứ tình yêu của em họ đâu cần!" ------------"Mình đi trốn được không chị? Họ bắt em phải kết hôn với một nam nhân em chưa từng biết mặt để làm họ nở mày nở mặt, em không muốn...""Em có tin chị không? Chúng ta đi nhé! Đi đến nơi mà không ai biết mình là ai, rồi mình sẽ sống thật hạnh phúc cùng nhau. Mình đi em nhé?"…
"sao hương cứ đối tốt với tui mãi?""vì phương khác họ!"…
một lời ở nhờ, một đời tương tưđợi cửa một lần, đợi nhau một đời_________Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
Đôi lúc ngôn ngữ không thể bộc lộ bằng hết rộng dài tình yêu.…
Một thiên thần sa ngã, mang trên da thịt đôi cánh đỏ như vết thương đã hóa nghệ thuật. Một con gấu nâu lặng lẽ, nuôi trong lòng ngọn lửa dịu dàng của sự tôn thờ. Họ là hai bản nhạc chơi sai tông, cho đến ngày va chạm định mệnh tạo nên một hợp âm rung động - trầm bổng, đau đớn và tái sinh.Giữa ánh đèn sân khấu chói lóa và bóng tối hậu trường đầy cám dỗ, họ viết nên khúc tình ca không có kịch bản: khi đam mê là lưỡi dao, sự yếu đuối là vũ khí, và tình yêu là cuộc chiến duy nhất đáng để cả hai đầu hàng.Đôi khi, thiên đường không phải là nơi ta trèo lên, mà là kẻ ta sa ngã cùng. Và hạnh phúc lớn nhất, đôi khi, chỉ đơn giản là được gọi tên mình trong giấc ngủ của một người._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…