Cortis - Một Nhà
Những onshot ngọt ngào của Yn và mấy em nhỏ 🤭…
Những onshot ngọt ngào của Yn và mấy em nhỏ 🤭…
Một chương duy nhất hoặc đôi khi nhiều hơn, Tàu của Ran-chan, Ranmaru-san là nhân vật tôi yêu thích nhất Các nhân vật không thuộc về tôi. Chúng thuộc về Yohaji manga (Youkai Gakkou no Sensei Hajimemashita).…
Nhân vật trong "youkai gakkou no sensei hajimemashita"Liệu hai chữ "hẹn hò" có nói hết được mỗi quan hệ của họ?…
Giữa màn đêm, tiếng pháo nổ vang lên như xé toạc thinh không - dữ dội, rạch một đường ngang qua bầu trời đang tĩnh lặng. Rồi sau đó, từng chùm sáng rực rỡ bung nở như những đoá hoa ngập ánh sao, tỏa rơi trong khoảnh khắc ngắn ngủi, đẹp đến nghẹn lòng.Dưới ánh pháo hoa, mọi thứ như chậm lại. Cả bầu trời, cả thế giới, và cả những nỗi buồn chưa kịp gọi tên.…
Tóm tắt: Seimei giúp bé mèo nhà lão trông giống mèo thật hơn.WARNING:• OOC• Không biết có tính là R16 ko nhưng cứ để đi he 🐧…
Hello mọi người, là chuyện mới đây. Mỗi chap sẽ là 1 nhân vật nha. Nếu có hứng tôi sẽ cook thêm vài chap specialWarning: OOC, có thể nhân vật sẽ không phản ứng và hành động như ýTôi không biết nên cho ship hay không và cũng không biết có nên up lên A03 hay không :)))Chuyện hài 100%…
Một cuộc tình đơn giản bắt đầu từ đĩa cơm rang trứng đơn giản…
Cơ thể dần tê dại, từng sợi thần kinh như bị rút cạn sinh lực. Lý trí không còn là điểm tựa, mà chỉ như tấm gương nứt vỡ, từng mảnh nhỏ rơi xuống khoảng trống lạnh lẽo. Trong sự rệu rã ấy, một phần linh hồn khẩn cầu được buông bỏ, chỉ muốn rời xa cõi nhân gian nặng nề.Thế nhưng, vẫn có một vòng tay tuyệt vọng níu giữ, như kẻ mù quờ quạng trong đêm tối, không cho phép hình hài ấy biến mất. Một bên khát khao yên nghỉ, một bên cuồng si cầu xin sự tồn tại; hai sức lực trái ngược xoắn xiết vào nhau, tạo thành sợi dây trói buộc giữa sống và chết.Ngoài kia, mưa mỗi lúc một lớn. Tiếng mưa xối xả đập xuống mái hiên, hòa với gió rít dữ dội, như cả thế giới đồng lòng cất lên một khúc tiễn đưa, hắt hủi kẻ đã không còn thiết tha sống.…
Hehe…
PVT x ĐVCKhông leak.…
Ba năm không dài, nhưng cũng đủ để em nhận ra tình yêu ngày trước đã cạn dần, như ngọn nến cháy hết sáp, chỉ còn lại thứ ánh sáng leo lét, lay lắt trước gió. Em không còn thấy mình run rẩy vì nụ cười của anh, cũng chẳng còn mong chờ những cái nắm tay trong buổi chiều muộn. Giữa chúng ta, những lặng im ngày một dày lên, thay cho những lời âu yếm vốn đã phai màu từ lúc nào.Em muốn rời đi, để tìm lại bản thân đã lạc mất trong cuộc hôn nhân này. Nhưng khi nghĩ đến ánh mắt của anh, đến sự cố chấp dịu dàng mà anh luôn dành cho em, lòng em lại run sợ. Liệu anh có chấp thuận không, hay sẽ giữ chặt lấy em bằng cả những vết thương mà tình yêu để lại?…
Cơn mưa ngoài kia mỗi lúc một nặng hạt, đập ràn rạt lên khung cửa kính mờ hơi nước.Trong căn phòng mờ tối, hai kẻ đang quấn lấy nhau kia, chẳng thể tách rời, như thể bị xiềng xích bởi chính những khao khát và nỗi tuyệt vọng chẳng tên.…
Trong hang tối.Gió rít từng cơn lạnh buốt.Những gì hắn còn lại...Chỉ là máu, là xương thịt bê bết trong tay, là mùi tan.h đến nghẹt thở, là hơi ấm đang dần tắt.Là lời cảm ơn cuối cùng - khẽ như gió, nhẹ như hơi thở,vụn vỡ như linh hồn hắn sau khoảnh khắc đó.Ngoài trời, mưa đổ ầm ào.To lắm…
Tiết trời dần se lạnh, như báo trước mùa đông sắp ghé qua.Thiếu niên ấy ở lại cùng mùa thu, cùng những năm tháng cũ kỹ đã trôi qua, chẳng bao giờ còn bước tiếp nữa.…
しょうかっこう /shōkakkō/ : Những điều bé nhỏ nhưng mang lại hạnh phúc siêu to siêu khổng lồ.…
Fic dịch, có chỉnh sửa, không thích hợp ở đâu hãy nhắc chứ đừng toxicNhờ thí nghiệm của Yanagida và yêu thuật của Tamao mà đã đưa toàn bộ học sinh lớp 2-3 đến hòn đảo trong tương lai, nhưng theo một cách hơi độc lạ…
Về một thầy giáo muốn lấy lại danh dự của hốc trưởngĐào: 11/5/2026Lấp: 11/5/2026…
My boyfriend "Bạn trai của tôi""Thằng bồ của tao"…
Một onshot nhằm tham gia sự kiện Ngàn Điều Khả Dĩ của page DouSei - Vì sao không trả lời. Đây là tác phẩm cá nhân của người đăng. Chỉ đăng duy nhất tại Wattpad. Nếu muốn mang đi đâu khác vui lòng hỏi ý tác giả.Lời cuối: Tui yêu DouSei, và tui đói hàng.…
Kẹo quế bắt đầu bằng vị ngọt nhè nhẹ - đến mức người ta tưởng như đang ngậm đường. Nhưng càng để lâu, hương cay càng chậm rãi lan ra, ấm dần, sâu dần, ở lại rất lâu sau khi viên kẹo đã tan biến.Giống như sự kết hợp lạ lùng giữa một kẻ cộc cằn và một người dịu dàng - tưởng chừng trái ngược, nhưng lại âm thầm bổ khuyết cho nhau.Không cần phô trương cho cả thế giới biết, không cần để xã hội cân đo đong đếm, cũng chẳng cần lời thề non hẹn biển để chứng minh điều gì.Chỉ là một thứ tình cảm lặng lẽ tồn tại, bền bỉ như dư vị còn vương lại trên đầu lưỡi - đủ để họ nắm tay nhau đi đến tận cuối cùng.…