Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Có người nói, tôm biển và tôm sông dứt khoát không thể hoà hợp được với nhau. Tôm biển mạnh dạn hơn vì phải đương đầu với vô vàn khó khăn giữa đại dương rộng lớn, còn tôm sông thì được sống trong môi trường thuận lợi, sớm đã chẳng phải lo nghĩ gì nhiều.Có lẽ gã và em cũng vậy. Chỉ tiếc rằng ông trời lại để hai người gặp và yêu nhau, yêu đối phương hơn chính bản thân mình..."…
Đại ngốc cưới được một tiểu mỹ nhân, mỹ nhân ban ngày hiền lành tốt bụng nhưng ban đêm lại hung hăng đè hắn ra làm khiến bên dưới hắn lúc nào cũng đau.…
Tôi là Hoàng Đức Duy, và vô tình bị ràng buộc với hệ thống xuyên nhanh.Tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết từng đọc, trở thành vai ác pháo hôi có nhiệm vụ trong nguyên tác là tìm cách hãm hại nam chính công, rồi kết cục chết rất thảm.Vừa xuyên qua, tôi đã nhận thức rất rõ, nếu cứ đi theo cốt truyện gốc thì kết cục chắc chắn toi đời, nên quyết định ra tay trước.Tôi cùng hệ thống tiếp cận nam chính với ý đồ xấu, sau đó nhanh gọn lẹ mà rút lui.Không ngờ, nam chính hoàn toàn không giống trong nguyên tác. Anh ta vô cùng tỉnh táo, nguy hiểm và cực kỳ nhạy bén. Ngay lần chạm mặt đầu tiên, hắn đã nhận ra ý đồ của tôi, không những không trúng kế mà còn "chủ động áp sát, khống chế tình thế".Rõ ràng là đi hại người, sao lại thành bị nam chính để mắt, còn có dấu hiệu... bám dính?...Mọi tình tiết đều thuộc về trí tưởng tượng, không cổ xúy và sao chép dưới mọi hình thức📍…
Xin cân nhắc trước khi đọc và không toxic truyện do Rina đang viết và thực hiện trên mọi hình thức, truyện được lấy cảm hứng từ [ Licheang ] Một Lòng Một Dạ của tác giả Hanyu bạn này hiện đã bỏ nick nên mình không nhắn để hỏi bạn ấy được. Truyện liên quan đến lịch sử không thích vui lòng lướt qua, truyện không giống bản gốc 100% sẽ có vài từ giống và mình xin nhắc trong truyện mình sẽ đổi quốc tịch của RHYDER để cho giống như cốt truyện mà mình đang hướng tới vui lòng không toxic nhân vật cũng như tác giả.KHÔNG ĐĂNG LÊN TẤT CẢ TRANG MXH TRÁNH ĐỂ NHỮNG ANTI FAN CỦA CÁC ANH VÀO CÔNG KÍCH CŨNG NHƯ CÁC NHÀ BÁO ĐĂNG TẢI VIỆC NÀY SẼ ẢNH HƯỞNG TỚI CÁC ANH CŨNG NHƯ TÁC GIẢ NẾU CÓ ĐĂNG TẢI THÌ XIN TÁC GIẢ ẠKHÔNG ĐĂNG LÊN TẤT CẢ TRANG MXH TRÁNH ĐỂ NHỮNG ANTI FAN CỦA CÁC ANH VÀO CÔNG KÍCH CŨNG NHƯ CÁC NHÀ BÁO ĐĂNG TẢI VIỆC NÀY SẼ ẢNH HƯỞNG TỚI CÁC ANH CŨNG NHƯ TÁC GIẢ NẾU CÓ ĐĂNG TẢI THÌ XIN TÁC GIẢ ẠKHÔNG ĐĂNG LÊN TẤT CẢ TRANG MXH TRÁNH ĐỂ NHỮNG ANTI FAN CỦA CÁC ANH VÀO CÔNG KÍCH CŨNG NHƯ CÁC NHÀ BÁO ĐĂNG TẢI VIỆC NÀY SẼ ẢNH HƯỞNG TỚI CÁC ANH CŨNG NHƯ TÁC GIẢ NẾU CÓ ĐĂNG TẢI THÌ XIN TÁC GIẢ ẠRHYDER sẽ được thay đổi quốc tịch là THÁI LAN Đức Duy là con nhà hội đồng Hoàng là cậu con trai út kết hoàn toàn là kết mởsẽ có part 2XIN CHÂN TRỌNG CẢM ƠN…
Là tập hợp những đoản ngắn, viết linh tinh về Trường Anh và một số cầu thủ khác. Cũng có đôi khi chỉ là cảm xúc đơn thuần của tác giả về bất cứ chuyện gì làm tác giả thấy có hứng thú. Thế thôi…
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…
Xuyên không rồiLại xuyên không rồi? Xuyên thành nữ phụ ác độc ác phản diện bắt nạt nữ chính yếu đuối."Nghiên cứu còn chưa xong đã lăn ra chết rồi à? Cho về hoàn thành nốt cái"…