Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
[Hanahaki] Au: foxxi_is_a_paradoxTrans: byeolbitmasSummary: Hai người chính là định mệnh của nhau. Sẽ thế nào nếu một người từ chối định mệnh đó? 🌸 BẢN DỊCH ĐÃ ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ. VUI LÒNG KHÔNG MANG RA NGOÀI 🌸Link gốc: https://archiveofourown.org/works/12098751Lần đầu trans còn nhiều sạn mong ae cmt góp ý nhoa ~. Yêu thương nào ⊙﹏⊙________HAPPY BIRTHDAY URI SILLY SILLY BOI KIM WONSIK 🎊 ::>_<::…
Pairing: Cho Seungyoun/ Kim WooSeokAu: wlwseungyounBản gốc: https://archiveofourown.org/works/20849615[trans]Căn phòng màu đỏ.Đỏ của nguy hiểm, hoặc có lẽ, phản ánh cái cách mà nhịp tim Wooseok bắt đầu gia tốc.Hoặc đỏ cho tình yêu, một thứ gì đó mà Wooseok không cho phép bản thân cậu liên tưởng tới những cảm xúc trong cậu khi người còn lại đan tay hai người vào nhau.…
Vi yêu Huy...Yêu cái cách Huy lặng lẽ cõng Vi trên lưng bước dọc đoạn phố dài chiều ngược gió. Đúng 100 bước."Buồn nó tan hết chưa, Vi?"Chỉ cần tấm lưng dài rộng miên man là bình yên. Và câu hỏi bâng quơ tan loãng vào gió chiều.Yêu cái cách Huy để từng mẩu giấy nhắn ở mọi nơi Vi thường đến. Là vài dòng chữ xiêu vẹo cố ra vẻ nghệ thuật... nhưng không thành, là những con gà trông giống con heo, là người nhện trông giống người sói. Huy chỉ gãi đầu, nheo mắt bào chữa:"Em vẫn cười đấy thôi"Cái nheo mắt của Huy theo Vi suốt những năm tháng ngây ngô, theo Vi vào cả trong những giấc mơ thủa 18. Những mơ mộng không đầu không cuối. Đẹp.Và diệu vợi quá đỗi.Kể cả khi sau này, khờ dại của năm tháng bồng bột bị lãng quên, bị vùi lấp bởi những chênh vênh của ngưỡng tuổi chín chắn, cái nheo mắt của Huy vẫn ám ảnh Vi. Theo cái cách mà Vi chẳng thể gọi tên hay sở hữu.…
TW: tình yêu vặn vẹo, tuvan^~Giá như chúng ta chưa từng gặp mặt...(Đây chỉ là truyện giả tưởng, không liên quan đến đời thật. Chỉ nên đọc với một cái đầu lạnh)…
Lạc Thất một thanh niên bên ngoài thì năng động đấy bên trong tâm hồn thì trạch của từ trạch nếu không phải đi làm thì sẽ không bao giờ lết ra ngoài, nghề tay trái là một tác giả viết tiểu thuyết trong hàng ngàn tác giả khác, nhan sắc bình thường, dáng người bình thường, bỗng một ngày đẹp trời, vì mãi viết mà quên luôn nồi mỳ tôm còn trên bếp bị cháy đen đến bóc khí. Có lẽ vì nồi mỳ oán hận quá nên khi Lạc Thất đi về phòng ngủ thì vấp phải rác trong nhà đập đầu vào mấy quyển sách chết queo, rồi vèo xuyên không luôn. Tình tiết cũng như những truyện xuyên không khác, xuyên a, kiếm tiền a, cưới chồng a... ý có gì đó không đúng Lạc Thất said.Thể loại: Xuyên không, phiêu lưu(chỉ 1 chút à), síu ngược(ít lắm cho thêm màu sắc), HE, H??(ta không biết viết H nên chắc sẽ ko OK lắm nhưng chắc chắn sẽ có).Nhân vật: Lạc Thất| Nhân vật phụ: Vân Phong, Vân Phàm, và một số nhân vật khác.### XIN CẢNH CÁO TRƯỚC NÀY LÀ TRUYỆN BOY x BOY, TRUYỆN GAY, TRUYỆN ĐAM MỸ, NÊN LƯU Ý ĐỌC DÒNG NÀY TRƯỚC KHI ĐỌC TRUYỆN. ĐỌC RỒI MỚI THẤY THÌ CŨNG ĐỪNG TRÁCH TA KHÔNG NHẮC TẠI TA NHA, NHẮC RỒI Á.Đây là truyện đầu tay của ta có bug hay sai soát gì mong mọi người bỏ qua cho ta và cũng mong mọi người cho ta chút ý kiến để hoàn thiện hơn :)))…
"Tôi quên nói với anh." - Cô ngẩng đầu nhìn anh - "Tôi không biết khiêu vũ."Khoé môi anh cong lên - "Nói vậy tôi là người đầu tiên cùng em khiêu vũ?"Cô gật đầu."Vậy còn nụ hôn đầu của em thì sao?" - Anh hỏi.Cô nghiêng đầu giả vờ ngẫm nghĩ - "Sắp bị anh cướp mất?"Anh phì cười, cúi đầu hôn cô.Anh và cô là hai người có những khả năng không giống như người khác. Có lẽ vì thế, họ gặp nhau là định mệnh, yêu nhau là lẽ đương nhiên. Có điều, giống như những câu chuyện cổ tích, tình cảm cũng vì thế mà gặp bao sóng gió. Hỏi xem, nếu anh quên cô 3 lần, vẫn có thể yêu cô như lần đầu hay không? Câu trả lời chỉ có gió mới biết mà thôi :P--------------------------------Tác giả: LoveolaloveThể Loại: Lãng mạn, cổ tích :)Tình Trạng: OngoingHình bìa chôm trên mạng :)…
Mình viết cái này chơi thôi. Kiểu như là 1 nơi mình viết nhật ký hoặc những câu chuyện xảy ra quanh mình hàng ngày vậy. Mình nghĩ nó rất nhàm chán đối với người khác nên các bạn có thể bỏ qua.…
Hoàng Bảo An: cô bé 15tuổi ngang bướng và cứng đầu. Mê trai đẹp một cách quá thể. Hầu như bất kể ai đẹp trai cô đều cho vào danh sách người tình trong mộng của mình. Tính tình hòa đồng tốt bụng trẻ con, hay cười, tuy vậy hơi nhiều lời, và to mồm. Lanh cha lanh chanh, lúc nào cũng muốn giúp đỡ người khác nhưng thực ra chỉ càng phá hoại thêm. Cô còn rất nhút nhát, thích ai cũng đều k dám thổ lộ, nhưng với cái kiểu quan tâm thái quá với người ấy như vậy thì chả cần thổ lộ thì cả thế giới ai cũng biết...v.v..Vũ Nam Phong : 1anh chàng đẹp trai, lãng tử. Luôn tự cao tự đại về vẻ đẹp trai của mình. Cực kì gét những ai lắm mồm. Tính tình ngang ngạnh cũng k kém Bảo An. Học giỏi. Rất chung tình. Hầu như k thể y thêm ai sau khi chia tay mối tình đầu của mình..v.v...Hai con người vs tính cách giống nhau, chả chịu nhường nhịn ai liệu có thể đến vs nhau k? Các bạn đoán thử xem!!!…
Lâm Tuấn Hy (Lim Jun Xi) rời Kuala Lumpur với hành trang chỉ vẻn vẹn một chiếc máy ảnh và cuốn từ điển tiếng Việt đã sờn cũ. Anh vốn tưởng rằng đây chỉ là một chuyến hành trình đơn độc của một nhiếp ảnh gia đi tìm kiếm linh hồn của những kiến trúc cổ, cho đến khi anh va vào Thanh Hà giữa hành lang hun hút nắng mưa của Sài Gòn. Cô gái ấy, trong tà áo dài trắng tinh khôi với ánh mắt trong veo như mặt hồ mùa thu, đã vô tình trở thành màu sắc duy nhất trong ống kính của anh.Một người là nhiếp ảnh gia, người thừa kế gánh vác trọng trách gia tộc Hoa kiều tại Malaysia; một người là nữ họa sĩ Sài Gòn đang vật lộn giữa ranh giới của sự nghèo khó và những ước mơ vụn vỡ. Khoảng cách hai ngàn cây số đường biển không chỉ là khoảng cách địa lý, mà còn là vực thẳm ngăn cách bởi thực tại nghiệt ngã và môn đăng hộ đối. Khi cơn gió mùa Malaysia gặp gỡ những ngày mưa dầm dề của Sài Gòn, liệu mối tình xuyên quốc gia này làm sao để chống lại sự ép buộc hôn nhân từ gia đình và thực tại tàn khốc?"Nếu phát âm của anh không chuẩn, vậy anh nguyện dùng cả đời này để học cách gọi tên em thật đúng, được không?"…
Một cô gái băng lạnh,khó hiểu❄️Một đôi mắt màu nâu khói trong veo. Một gương mặt thuần khiết và đầy hấp lực. Một trái tim mà nước mắt đã làm đóng thành băng💦Ba chàng thiếu gia, con trai của một ông trùm mafia khét tiếng🔥Ba con người, ba tính cách, ba số phận. Nhưng sinh ra đều được trao cho một mục đích để đoạt lấy : Vị trí thừa kế băng đảng mafia của cha. Điều kiện đặt ra là : "Ta tin chắc rằng sau này con bé sẽ trở thành cô gái mà bất cứ thằng đàn ông nào cũng có thể "say" ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ta sẽ để nó ở lại đây với các con. Lúc nó tròn 17 tuổi, ai trong các con có thể...tự tay giết con bé🥀, sẽ trở thành người thừa kế của ta!"TÌNH YÊU❤️, QUYỀN LỰC👑 và THÙ HẬN⚡️; Những mâu thuẫn sẽ đưa họ đến đâu? Sau giông tố, nắng sẽ lên hay sau giông tố là một giông tố khác? Máu đã nhuộm đỏ kí ức💔, hận thù đã reo rắc, đã hằn sâu. Liệu sau tất cả, tình yêu có chiến thắng? Chọn lựa nào để cuối con đường...ánh mặt trời sẽ xua đi bóng tối...?…
editor: Minhbeta: ngânnguồn: diễn đàn lê quý đônNghe nói, Phủ Viễn Tướng Quân từ trên chiến trường mang theo một tiểu nương tử trở lại, dung mạo như thiên tiên, so hơn Chiêu Quân, tức chết Điêu Thuyền, có ba nữ tử thầm lén nhìn trộm dung mạo kia, ngay lập tức tự ti mặc cảm, nhảy sông tự vẫn... Nghe nói, tiểu nương tử kia là thiên thần hạ phàm, cùng Phủ Viễn Tướng Quân cả đêm khổ chiến, cuối cùng bị Phủ Viễn Tướng Quân thu phục, ngày thứ hai hai người toàn người đầy máu trở lại doanh trại, có thể thấy được tình hình chiến đấu kịch liệt, tình thế hiểm ác, đủ để khiến phong vân biến sắc, thiên địa rung độngNghe nói, tiểu nương tử kia võ nghệ kinh người... Nghe nói, tiểu nương tử kia tài múa kinh người... Nghe nói, tiểu nương tử kia đưa tới tứ phương tranh diễm, mỹ nhân tài nữ các nước liên thủ cử hành đại hội đọ sắc để thị uy, ba ngày ba đêm, đấu thơ đấu từ đấu họa đấu mực, so cờ so cầm so rượu so vũ, tứ phương tất cả thất bại, từ đó được đặt tên là thiên hạ đệ nhất phu nhân...Nhưng... Còn nói, tiểu nương tử kia là người tướng mạo đẹp nhưng phẩm hạnh không đoan, đêm đầu tiên hạ phàm liền câu dẫn Phủ Viễn Tướng Quân phá sắc giới, hai người đại chiến 300 hiệp, bởi vậy Phủ Viễn Tướng Quân lãnh như băng sơn không thể không đem nàng thú về nhà... Còn nói, tiểu nương tử kia khinh công xuất thần nhập hóa... Còn nói, tiểu nương tử kia không biết từ đâu kiếm được một oa nhi có vẻ bị bệnh, mỗi lần chế thuốc động một tí là ngàn lượng, nhưng động một tí lại phục vụ quyền cướ…
Author: princesa_nebaLink fic: https://archiveofourown.org/works/11386509/chapters/25497039t/n: tớ trans rất tệ ;; nên có gì các cậu hãy góp ý cho tớ nhé! cảm ơn.…
Lucas - một cậu học sinh trầm lặng, bình thường như bao người khác. Nhưng cuộc sống của cậu bỗng chốc rơi vào vòng xoáy hỗn loạn khi Vesper xuất hiện - kẻ nguy hiểm, điên rồ và đầy chiếm hữu. Một trò chơi vặn vẹo bắt đầu, nơi Lucas không còn là chính mình, nơi cậu bị mắc kẹt giữa sợ hãi, căm ghét và một thứ tình cảm méo mó không tên.Giữa những bí mật đen tối và tổn thương không lời, tình yêu liệu có thật sự tồn tại? Hay tất cả chỉ là một sự chiếm hữu lạnh lùng, một trò đùa của số phận?Thể loại: Tâm lý, kịch tính, Boy Love, ngược, bạo lực.…
Cuộc sống như những bản nhạc không biết trước lời cũng không rõ giai điệu. Nhưng đã là bản nhạc thì cũng có rất nhiều khung bậc cảm xúc có trầm lắng, có cao trào rồi cũng có những phút bình yên đến lạ. Mô tiếp truyện không hề xa lạ, là cuộc hôn nhân của những hào môn thế gia. Nhưng nói gì thì nói họ cũng chỉ là những con người bình thường, cũng không thoát khỏi những vướng bận về tiền tài, danh vọng hay tình ái. Liệu các nhân vật trong truyện có điểm tô một chút tính cách đặc trưng nào hay không. Hay khi đứng trước các lựa chọn đầy sức mê hoặc liệu mọi người còn giữ bản thân mình không xiêu vẹo không. Câu trả lời nằm ngay trong tác phẩm này, mời các bạn đón đọc.Tác giả: KenSu066…
Truyện như tên thoi nha:> hứng một chút thì nặn vài cái plot nhỏ nhỏ cho các cp, còn lại chủ yếu tui muốn xàm xí các thứ về game:>Tui theo chiến hạm, đôi lúc thì ăn tạp, say no với ngôn.Nam x Nam và lâu lâu là Nữ x Nữ nhe:3*sẽ không ai để ý đến cái bìa truyện đâu...vì mình không có ảnh nào ra hồn cả...…